The first 181 lines.
CÓ LẼ LÀ YÊU
Tập 21
Những gì anh mới nói, đừng nói là em không nghe đấy nhé?
Nghe thấy rồi.
Vậy em nhắc lại lần nữa đi.
Phản ứng gì đó…
Cả bộ gì đó…
Xin lỗi nhé.
Vừa rồi em không tập trung nên không nghe rõ.
Anh nói lại lần nữa được không, chủ tịch?
Thầy Vệ.
Anh nói là
cho em thông thạo mấy đề thi thử trước,
rồi rút ra sườn ý của bài thi,
cuối cùng rèn luyện năng lực phản ứng của em.
Năng lực phản ứng gì cơ?
Đơn giản mà nói là huấn luyện chó đó.
Một ngày làm 20 bộ đề trước,
làm cho đến khi em muốn ói ra luôn.
Để em không chỉ dùng não để nhớ,
mà dùng cả cơ thể để nhớ.
Cứ nhìn thấy mấy đống đề thi
là em có thể lập tức nói ra được đáp án.
Có cần phải tàn nhẫn vậy không?
Em biết đoàn xiếc
huấn luyện hổ thế nào không?
Đánh hả?
Đói.
Đói là phản ứng nguyên thủy bản năng nhất của động vật.
Rất nhiều khi con người vì một miếng cơm
mà chuyện gì cũng làm được.
Anh cũng định dùng chiêu này với em.
Trời ơi.
Chuẩn bị sẵn sàng chưa?
Rồi.
Lớn tiếng lên.
Sẵn sàng rồi.
Đây là gì?
Cái này
anh mới lục ra được vào hai hôm trước.
Khi còn bé chỉ cần anh làm sai chuyện gì,
bố sẽ lấy cái này ra đánh anh.
Em xem, trên đây còn có tên anh này.
Mài nhẵn quá, chắc anh bị đánh nhiều lắm.
Tiếp theo đây sẽ dùng để đánh em đó.
Sao có cả chữ nữa?
Thôi,
anh mặc kệ người khác dạy kèm em thế nào.
Chỉ cần là anh kèm cho em,
nhất định sẽ không nương tay.
Hôm nay cũng không nhiều.
Học hết đống này cho anh.
Nếu không thì
không được ngủ.
Sao mà học hết được chứ?
[Ừ, hú hồn một phen, may mà có một người bạn khai sáng]
[Ừ, cô ấy rất đặc biệt, anh mà cảm ơn suông, cô ấy sẽ thấy nhàm chán]
[Đánh giá cao thế, xem ra đó là người đặc biệt của anh]
Chẳng lẽ mình nói gì sai?
Thôi kệ.
Xem ra là xấu hổ rồi.
[Không biết, anh sợ nói ra thì cô ấy cũng sẽ thấy anh nhàm chán]
[Tỏ tình rất nhàm chán, nhưng cứ do dự thì càng nhàm chán hơn, chi bằng anh cược một lần xem]
[Em nói đúng, khuya lắm rồi, ngủ sớm đi, chúc ngủ ngon]
Dậy rồi sao?
Anh đi đâu vậy?
Đi làm.
Tối qua em ngủ lúc mấy giờ vậy?
Hơn ba giờ.
Em ngủ chưa được năm tiếng nữa sao?
Anh đi làm đi.
Em đâu cần đi làm.
Dậy ôn bài cho anh.
Đây là đề mà hôm nay cô phải làm.
Nhiều vậy.
Trợ lý An, tôi buồn ngủ lắm rồi.
Anh cho tôi ngủ một tí có được không?
Một tiếng thôi.
Sao cả cái này mà cũng đưa anh vậy?
Vệ Khanh thật quá đáng,
chẳng cho người ta nghỉ ngơi chút nào.
Sao trợ lý An cũng hùa theo anh ấy
ăn hiếp tôi vậy?
Để cô vượt qua kỳ thi thuận lợi,
cô chỉ đành chịu thiệt thòi chút thôi.
Tên Vệ Khanh này...
Chủ tịch ngủ cùng giờ với tôi,
sao chẳng buồn ngủ chút nào vậy?
Khi chủ tịch mới tiếp quản Vân Mã,
thường thức trắng mấy hôm liền.
Không chỉ không buồn ngủ, ngược lại càng có tinh thần làm việc.
Đúng là quái vật.
Có lẽ chỉ có quái vật
mới có thể tạo nên Vân Mã của hôm nay
trong thời gian ngắn như vậy.
Nhưng hiện giờ dù anh ấy muốn ngủ,
cũng chưa chắc ngủ được.
Tại sao?
Anh ấy không nói cô biết sao?
Anh ấy thường mơ thấy ác mộng.
Hình như tôi từng nghe nói.
Anh ấy ngoài mặt thì rạng rỡ,
thật ra cũng khổ sở lắm.
Đúng đó, vì vậy cô phải cố gắng gấp bội.
Cố lên.
Cái này là...
Chủ tịch,
sản phẩm hợp tác với Tầm Nhiên trong quý này,
bộ sưu tập bầu trời sao
bắt đầu từ giai đoạn đặt trước
đã rất được ưa chuộng.
Sau khi tung ra thị trường
thì cung không đủ cầu.
Hiện cả thị trường
đều đã bán sạch.
Nhưng chúng tôi đã thông báo xuống xưởng,
bảo họ mau chóng sản xuất.
Dự kiến đầu tháng sau
có thể tung ra thị trường đợt hàng thứ hai.
Bộ phận chúng tôi cũng đã bàn bạc với
phòng thị trường,
cho rằng nên tranh thủ thời cơ,
tiếp tục tung ra bộ sưu tập tiếp theo.
Chúng tôi cũng đã thiết kế một số phương án,
mời chủ tịch xem thử.
Đã nói xong chưa?
Xong rồi.
Bên xưởng tạm ngừng sản xuất đã.
Kế hoạch tiêu thụ quý hai cũng tạm hoãn.
Tại sao?
Tại sao vậy? Đang bán tốt lắm mà.
Các anh xem Tầm Nhiên là gì?
Bây giờ cậu ta là nhà nghệ thuật
nổi nhất thị trường hiện tại.
Bộ sưu tập bầu trời sao là tác phẩm tiêu biểu của cậu ta.
Sở dĩ bộ sưu tập bầu trời sao
có thể được đón nhận như vậy,
chính vì bản thân nó có giá trị nghệ thuật.
Một khi các anh sản xuất số lượng lớn
giá trị nghệ thuật sẽ không còn nữa.
Thế chẳng phải giá trị thị trường cũng mất luôn sao?
Các anh chẳng hiểu nguyên lý này à?
Phòng tuyên truyền.
Vâng, chủ tịch.
Đặt lịch triển lãm tranh của Tầm Nhiên,
tổ chức ngay tại phòng triển lãm Tầm.
Vâng, tôi sẽ sắp xếp ngay.
Bên Hà tổng thì...
Để tôi lo.
Không ngủ, không ngủ.
Em ngủ có một chút thôi, chỉ có năm phút.
Không tin thì anh hỏi trợ lý An.
Thật sao?
Được, lần này tha thứ cho em.
Ăn thôi.
Ăn nào.
Đây mới là món dành cho cô.
Là sao đây? Phân biệt chức vụ sao?
Cả buổi sáng em chỉ giải được ba bộ đề,
cho em ăn là may lắm rồi.
Anh ức hiếp người khác.
Không ăn đúng không?
Vệ An, bưng đi đi.
Đừng, đừng, tôi ăn, tôi ăn.
Biểu cảm như vậy là sao?
Chiều sắp xếp công việc cho em
để em làm.
Anh lại muốn em làm gì?
Chú ý thái độ của em.
Chủ tịch, cho hỏi anh có gì muốn dặn dò?
Tầm Nhiên mà em thích nhất sắp mở triển lãm tranh rồi.
Thật à, cậu ấy thật sự sắp mở triển lãm sao?
Cũng đúng.
Nửa năm nay cậu ấy cũng vẽ không ít tranh,
đúng là nên mở triển lãm rồi.
Sao em lại biết...
Cậu ta nói với em đúng không?
Cũng tốt, anh đỡ phải tốn công.
Vậy em tự gọi điện cho cậu ta,
bảo cậu ta đến phòng triển lãm Tầm,
tự đi mà bàn bạc,
No comments yet. Be the first to leave one.