The first 200 lines.
Wow, đây là căn hộ của em à?
Bây giờ thì đây là căn hộ của chúng ta rồi, anh yêu.
Đẹp quá.
Oh, và đây là phòng ngủ này.
Ừm, em đang nghĩ đến việc đổi phòng
vì mấy cái cửa sổ.
Thế mấy cái cửa sổ này làm sao à?
Chúng thì không sao,
nhưng mình không nên để phòng ngủ nhìn thẳng ra đường đâu.
Ai nói vậy thế?
Em, và toàn bộ những người còn lại ở Thụy Điển.
Vì bên đó thì ồn lắm.
- Em nghĩ thế à? - Vâng.
Còn tùy là em so sánh với nơi nào nữa, anh nghĩ vậy.
Được mà, đúng không phải như New York nhưng..
Không, nhất định không phải New York đâu.
Có ai đó ngoài đấy không?
Để xem là có ai...
Bình tĩnh đi! Anh biết cũng có người khác sống ở đây mà.
Xin lỗi nhé.
Dịch bởi Rexy Momo Kobayashi
Màu nâu á, anh nghiêm túc đấy à?
Thôi được, vậy thì đỏ.
Anh có nói bao nhiêu màu thì cũng không có ích đâu.
Chúng vẫn nên được để trắng, anh yêu à.
Vì anh cứ nghĩ đến mấy gallery nghệ thuật xem?
Anh trưng bày những gì mình thích lên tường;
vì tường đâu phải nghệ thuật đâu.
Thôi được, nhưng anh thấy trong này giống nhà thương lắm.
Em biết đó, như là anh đang bị ngồi trói trong một cái áo vậy.
Và thật anh cũng không hiểu.
Căn hộ anh ở New York có cả tấn màu trên tường
thì em vẫn rất thích mà. Em yêu anh,
và điều đó vẫn đúng, nhưng không có nghĩa là
em muốn tường có màu-phưn, được chứ?
Vậy chúng ta không thể bình thường hóa chỗ này à?
Bình thường nhỉ... Anh thậm chí đã quên mất nghĩa của từ đó rồi.
Em biết, thế nên anh mới cần đến em.
Hah. Anh chỉ muốn nói là,
đồ nội thất của anh nhìn sẽ hơi bị lạc lõng ở đây đấy.
Mà anh chuyển bao nhiêu sang vậy?
Không nhiều lắm đâu.
Mà em đang làm gì vậy?
Em cần chắc chắn là không có hàng xóm.
- Và em nghĩ thế là bình thường à? - Được rồi, bây giờ!
Không phải mục đích có hàng xóm, là để gặp và giao lưu với họ sao?
Không đâu! Mục đích chính của việc có hàng xóm
chỉ là để lấp kín các căn hộ khác trong khu nhà thôi.
Thế nếu khi em thật sự cần sữa thì sao?
Thì có thể xuống cửa hàng.
Oh, đây rồi.
Xin chào, tên tôi là Bruce Br...
còn đây là bạn gái tôi Emma.
Chúng tôi vừa... Tôi vừa chuyển đến đ...
Được rồi.
Tôi nghĩ chúng ta sẽ còn gặp nhau đấy.
Chúng tôi ở trên... tầng... hai.
Anh đã bảo em mà.
Ý anh là gì vậy? Chị ấy có nói từ nào với anh đâu.
- Thôi nào! - Bọn anh đã gặp, cùng chia sẻ một khoảnh khắc.
- Bọn anh đã gặp trong tư tưởng đó. - Làm ơn đi!
Chúng ta cần đến văn phòng nhập cư gấp đó.
Thật đúng là rất Mỹ,
khi gặp ai cũng chào được.
"Xin chào anh bạn! Có gì m-ớ-ới không?
Cậu khỏe chứ?"
- Em đang bắt chước phong cách Mỹ đấy à? - Vâng.
- Giống lắm đó. - Cảm ơn anh.
Nhưng, hỏi thăm người khác thì có gì sai chứ?
Thì, nó giả tạo mà.
Ở Thụy Điển bọn em chỉ hỏi thế
nếu như thật sự muốn biết câu trả lời thôi, anh biết đó?
- Nhưng anh muốn biết câu trả lời thật mà. - Không, không đâu.
Có mà, anh thật sự quan tâm đến việc người khác làm mà.
Thôi được, nhưng nếu anh muốn quan tâm đến người Thụy Điển
thì hãy để họ yên, được chứ?
Hãy nói "Hej, hej", thế thôi.
Nếu như anh vồn vã nhiều hơn, thì mọi người sẽ nghĩ anh bị kỳ quặc đó!
- Vậy, làm thế nào để em quen bạn mới? - Thì, không cần đâu mà.
- Đấy là mục đích chính mà, anh yêu. - Em biết không,
- Anh sẽ chứng tỏ em là sai. - Được, cứ thoải mái.
Xin lỗi, thưa ngài...
Hej, hej.
Hej, hej.
Em đã bảo mà.
Ooh, em thấy thư giãn quá.
Thì, anh biết đó, mấy vụ phỏng vấn này?
Ý em là, ai thèm quan tâm chứ?
Vì, hiển nhiên chúng ta là một đôi rồi
và mọi người có thể thấy thế mà.
Anh biết đó, vì nếu là một người bình thường,
thì chỉ cần một giây thôi là thấy rồi. Anh yêu em, em yêu anh.
Như thế là toàn bộ câu chuyện rồi mà? Nên sẽ không phải là vấn đề gì đâu mà.
Chúng ta không cần lo gì đâu mà, anh biết rồi đó?
Mọi chuyện sẽ ổn thôi,
và anh chỉ cần nói với họ là anh yêu em thôi mà.
- Em à, em không cần phải lo lắng đâu mà. - Mm-hmm.
- Chúng ta có gì cần giấu đâu. - Em biết, em biết, em biết mà!
Em biết chứ. Đấy là em chỉ nói vậy thôi.
- Vậy, Emma... - Wiik. Là tôi đây!
- Và, Bruce... - Evans. Chính anh ấy đó. Xin chào.
- Chào. Xin chào mừng. - Xin cảm ơn.
Chúng tôi yêu nhau lắm.
Tốt. Tuyệt.
Vậy, có thể chúng ta bắt đầu bằng một số thông tin cá nhân cơ bản nhé...
Được. Thoải mái! Anh cứ hỏi đi.
Được rồi. Để tôi. Tên cô là?
Maria Greta Kristina Emma Wiik. W-i-i-k.
Chỗ đó sẽ là 'màu nâu'.
Tôi xin lỗi.
Màu nâu là màu yêu thích của anh Bruce. Anh định hỏi tôi câu đó mà, phải không?
- Tôi hiểu rồi. - Nhưng không phải của tôi đâu. Chúa ơi, không! Tôi ghét màu đó lắm.
Nó thậm chí đâu phải là một màu hẳn hoi đâu, mà đó là hỗn hợp một đống màu trộn chung vào.
Phải. Rất tốt. Nhưng tôi nghĩ mình nên giải thích mục đích của việc phỏng vấn này...
Không cần đâu. Tôi biết rồi mà.
Mục đích của lần phỏng vấn này là giúp tôi có thêm thông tin về...
...mối quan hệ của chúng tôi. Tôi hiểu mà.
Đúng. Và chúng tôi cần tìm xem có điều gì không-...
Không rõ ràng à! Không đâu, không có gì mờ ám ở đây đâu mà.
Chúng tôi yêu nhau, là một cặp chính hiệu. Không có gì mờ ám đâu...
Sẽ tốt hơn nếu như cô không...
...kết thúc câu của anh nhỉ. Xin lỗi nhé. Dĩ nhiên rồi.
Đây không phải là một cuộc thi đâu. Hi vọng là cô sẽ hiểu điều đó.
Dĩ nhiên rồi. Nhưng nếu như vậy thì tôi cũng đã làm rất tuyệt phải không?
Có chuyện gì vậy?
Họ không vượt qua được bài kiểm tra.
- Bruce? - Cái gì vậy?
Cậu là người tiếp theo.
Cùng... anh có thể nhắc lại câu hỏi không? Tôi không...
Hai người lần đầu gặp nhau khi nào?
"Gặp nhau" là... Tôi không hiểu là nếu như vậy...
Đó có phải là vấn đề khi dịch từ ngôn ngữ khác sang không?
Nhưng, liệu, ý anh có phải, là, gặp-gặp gỡ đó hả?
Hai người đã gặp nhau lúc nào?
Gặp nhau à? Tôi hiểu rồi. Gặp nhau. Vậy là...
Nó không dễ m... Ý của anh là, chuyện đó đấy hả?
Không có, tôi-tôi có hỏi khi...
- khi hai người làm chuyện đó. Tôi chỉ... - Tốt.
- Vì tôi cũng sẽ không kể cho anh đâu, nên... - Không, dĩ nhiên rồi.
Nhưng có... chúng tôi đúng có làm chuyện đó.
Hai người gặp nhau khi nào vậy?
Có vấn đề với câu hỏi đó đấy nhé:
Ví dụ như Charles Manson, này,
ông ta đã gặp một đống phụ nữ,
rồi dắt họ vào rừng, và, rồi, đầu độc họ
rồi giết hoặc bóp cổ họ, tôi cũng không rõ.
Nhưng vấn đề là,
ông ta biết tất cả mọi việc về họ
nhưng không có nghĩa là ông ta yêu họ đâu mà, phải không?
Nên có thể ông ta khi kiểm tra thì rất giỏi đó.
Và còn cái tên Jeffrey Dahmer này nữa:
đấy là một anh chàng, gặp một đống phụ nữ, biết tất cả về họ,
lôi kéo họ về nhà mình rồi...
tôi đoán là đã đánh chén họ. Nhưng...
Tại sao anh cứ đề cập đến mấy tên sát nhân hàng loạt vậy?
Tôi biết là anh đang nghĩ gì. Tôi có thể thấy trong...
Không, tôi không đời nào... Như thế thì quá ngu...
Tôi sẽ không bao giờ làm tổn thương Emma. Tôi, chỉ là...
Tôi yêu cô ấy.
Với, một niềm đam mê cháy bỏng.
- Chờ tôi một phút thôi, được chứ? - Ừm.
Hm?
Chị chỉ cần gật đầu có hay lắc đầu không khi tôi hỏi chị những câu hỏi này thôi nhé.
Chị có không biết người đàn ông mà tôi đang nói chuyện cùng không?
Được rồi. Vậy, không phải là chị đang bị đe dọa hay tương tự phải không?
Trung thực mà nói nhé, bây giờ tôi cũng không hiểu nghĩa mấy cái gật hay lắc đầu của chị nữa.
Phải nhỉ.
Charles Manson? Tại sao vậy, Bruce?
Anh chỉ nói là mình hoàn toàn không giống Charles Manson!
Thôi được, nhưng anh không bao giờ cần nói đến chuyện đó mà.
Và anh còn nói với anh ấy tên đệm của em là Johan.
Đó là tên con trai mà, anh biết rồi đó.
Anh nói là Joanne mà.
Thôi được rồi, cũng không phải là Joanne, nên...
- Không phải á? - Không đâu.
Vậy, tên đệm của ai là Joanne vậy?
Em không biết, và em không quan tâm.
Anh biết không? Em thật sự lo là
anh chẳng biết gì về em, hay chúng ta cả.
Em nghĩ là chúng ta có điều cần phải lo lắng à?
Em không biết nữa đâu mà anh!
Nghiêm túc, đến đây đi nào.
Chúng ta sẽ ổn thôi. Được chứ?
Ai cứ gọi cho anh suốt
và tại sao anh lại không nghe máy vậy?
Là Aubrey à?
- Cô ấy là khách hàng cũ của anh mà. - Thì vì cô ấy là khách hàng cũ,
thì anh cứ trả lời rồi bảo cô ấy dừng đi.
Được rồi.
- Jeez. - Vâng?
Bruce, chào, hỏi nhanh thôi:
tôi có thể lấy mấy vụ tẩy lông kiểu Bra-xin để giảm thuế không?
Aubrey, tôi có còn là kế toán của cô đâu. Thế cô không nhận được email của tôi à?
Không, tôi không có đọc email.
Chà, Thụy Điển à. Anh làm gì ở Thụy Điển vậy?
Làm sao mà cô biết tôi đang ở Thụy Điển nếu như không đọc email của tôi?
Thôi được, đúng là tôi đã đọc cái email ngu ngốc của anh.
Nhưng nghiêm túc đó, anh làm gì ở bên đó vậy?
Người ta sẽ làm gì ở Thụy Điển nhỉ, vùng đất của...
Cô có còn ở đó không đấy?
No comments yet. Be the first to leave one.