Trial by Media

Trial by Media

Download Vietnamese Subtitle

Season 1

Release info

Trial By Media S01 WEBRip x264-ION10
A Commentary by elpsycongroo
Netflix Retail

Tags

webrip
web
x264
BRip
Published on: 2020-05-27
Downloads: 26
Hearing Impaired: No

Vietnamese subtitle preview

The first 200 lines.

‎Đây là bí mật cô ấy kể về anh.

‎ANH TA CÓ MỖI MỘT BÊN BI THÔI!

‎Em có chuyện này muốn nói.

‎Em cắm sừng anh được năm tháng nay rồi.

‎Tôi quá mệt mỏi với việc thấy Bác Tom ‎đây rồi, nịnh nọt, cố làm dân da trắng.

‎Hơi mệt mỏi chút thôi mà.

‎Chương trình sẽ hay đó...

‎- Cô đang ăn nằm với Leo à? ‎- Đúng.

‎Đây là tóc giả à?

‎Dè bỉu cô ấy thế sao còn cưới cô ấy?

‎Vì tôi cần cái nhà để ở mà.

‎Cháu có làm tình?

‎Rồi, mẹ có câu trả lời rồi nhé. ‎Tôi hỏi hộ luôn rồi.

‎Chị ấy lăng loàn.

‎Vài chương trình trò chuyện ‎bị lên án...

‎Thông tin bổ ích không còn được truyền tải ‎qua các chương trình đó nữa.

‎- Jerry! ‎- Chương trình này gây nghiện.

‎Thực ra em là đàn ông.

‎Những ai dễ bị tổn thương nhất ‎đang bị thao túng, trục lợi.

‎Mấy người này không đủ phức tạp...

‎Thế là trịch thượng nhỉ?

‎Không đủ phức tạp là sao? Đây là Mỹ.

‎Vui mà.

‎Kích thích ghê. Thật sự là, đỉnh của đỉnh.

‎Người ta không phân biệt được ‎"tiếng thơm" với "tiếng thối" nữa.

‎Bạn sẽ thấy ‎The Jenny Jones Show ‎là ‎chương trình trò chuyện vui nhất trên TV.

‎Mấy người này quá trớn rồi.

‎Chắc 80% chương trình của bọn tôi ‎là về tân trang, đoàn tụ, yêu thầm.

‎"Các chương trình trò chuyện ‎đang giết nước ta''.

‎Đây đâu phải võ đài! ‎Đây là chương trình trò chuyện!

‎Khác nào bảo cái tủ lạnh trong bếp ‎đang làm tôi mập lên.

‎Xin lỗi nha. Nhầm to rồi.

‎- Chả còn giới hạn. ‎- Truyền hình thực tế phản ánh Hollywood.

‎Cựu nhà sản xuất nói: ‎các chương trình cạnh tranh

‎có thể tạo ra môi trường nguy hiểm.

‎Hy vọng ta chạm đáy rồi. ‎Sao tệ hơn được chứ?

‎- Tôi nghĩ tôi vừa bắn một gã. ‎- Được rồi.

‎- Tôi sẽ ra đầu thú. ‎- Được rồi.

‎- Tôi vừa bắn hắn! ‎- ‎Rồi, sao anh làm vậy?

‎Vì hắn đem tôi ra làm trò cười.

‎Hắn đưa tôi lên ‎Jenny Jones ‎.

‎Đưa Jon ra đây xem mặt ‎người thầm yêu anh ấy nào.

‎- Đây, Scott chính là người thầm yêu anh. ‎- ‎Cô nói dối tôi.

‎Anh có biết anh ấy thích anh ‎đến thế không?

‎Không, tôi không biết.

‎Vài ngày sau buổi ghi hình,

‎Schmitz tới trước cửa ‎căn nhà di động của Amedure.

‎- ...sáng thứ Năm... ‎- ...chết vì 2 phát đạn súng săn...

‎...bắn hai phát vào ngực. ‎Amedure tử vong ngay trên sàn nhà.

‎Có hối hận gì không, Jon?

‎LOẠT PHIM TÀI LIỆU CỦA NETFLIX

‎Đúng ngày giỗ 25 năm của em trai tôi...

‎thì con mèo nhà chúng tôi ‎bị thuyên tắc tim.

‎Chúng tôi thực sự chẳng thể làm được gì.

‎Sau đó thì may sao lại tìm được con này.

‎Nó có cả chòm râu dê này nữa.

‎Nó dễ thương lắm.

‎Tên tôi là Frank Amedure,

‎anh trai của Scott Amedure, ‎người bị sát hại

‎sau khi tham gia chương trình ‎The Jenny Jones Show ‎ năm 1995.

‎Tôi đây này.

‎Tôi là anh cả.

‎Wayne.

‎Mike. Còn đó là Scott.

‎Tấm này Scott vẫn còn đang quấn tã.

‎Scott luôn muốn được lên TV, ‎dưới ánh đèn sân khấu.

‎Đây là nó với cái cô ‎từng đóng trong ‎One Day At a Time ‎ ấy.

‎Tên là Julie Cooper thì phải.

‎Đây là ảnh chụp trong quân ngũ.

‎Tôi biết nó đồng tính ‎từ hồi nó còn đang đi lính.

‎Điều đó thực sự ‎chưa từng là vấn đề gì to tát cả.

‎Thật bất ngờ là bố tôi ‎cũng chả thấy điều đó có vấn đề gì.

‎Tấm này Scott đang khoe cơ bắp này.

‎Nó đi lính mà. Nó không ẻo lả tí nào đâu.

‎Nếu Jonathan Schmitz đến nhà nó ‎mà không mang súng,

‎chỉ mang dao hay... gì đó, ‎hoặc chỉ định đánh đấm ấy,

‎thì Scott đã giã hắn nhừ tử rồi.

‎Có hối hận gì không, Jon?

‎Jonathan Schmitz lúc đó 24 tuổi

‎và làm việc tại một nhà hàng địa phương, ‎giờ đã dẹp,

‎tên Fox & Hound bên kia đường.

‎Jonathan và Scott quen qua Donna Riley.

‎Donna ở cùng một tòa chung cư với Jonathan

‎và với anh trai của Scott Amedure.

‎Một ngày nọ, ‎Scott qua chơi nhà anh anh ấy,

‎đúng lúc Jonathan ‎đang sửa xe của Donna Riley,

‎đang sửa phanh hộ cô ta, ‎bên ngoài bãi xe tòa nhà.

‎Scott khá là khéo tay, ‎anh ta giống như thợ điện tại gia,

‎anh ta biết làm mấy việc kiểu đó.

‎Họ đã gặp nhau như thế.

‎Quý vị muốn tỏ tình ‎với bạn đồng giới mình thầm yêu?

‎Hãy gọi 312-836-9455 đi nhé.

‎Scott khoái xem ‎The Jenny Jones Show.

‎Bạn bè anh ta cho biết

‎anh ta xem chương trình đó thường xuyên.

‎Có lẽ Scott Amedure thích Jonathan ‎thật lòng,

‎và chắc anh ta nghĩ đây có thể là cách ‎giúp chuyện này tiến triển.

‎Câu chuyện bắt đầu từ đó. ‎Chương trình đã liên lạc với Jonathan.

‎Họ bảo: "Có người vừa bật mí với chúng tôi ‎là thầm yêu anh.

‎Người đó có thể là nam.

‎Mà cũng có thể là nữ".

‎Và anh ta phải đến trường quay ‎để biết xem người đó là ai.

‎Jonathan Schmitz hiền lành lắm.

‎Anh ấy vốn tử tế, dễ thương, ‎lịch sự vô cùng,

‎nhưng bị kẻ khác thao túng, lợi dụng, ‎đưa đẩy,

‎giày vò và khích động để làm điều tồi tệ.

‎Rất nhiều vụ án mạng tôi từng đưa tin ‎có tình tiết rõ ràng.

‎Nhưng vụ này thì khác.

‎Vụ này có quá nhiều vấn đề khó hiểu...

‎mà tới giờ tôi vẫn chưa lý giải nổi.

‎Truyền thông đã chào đón Schmitz...

‎Schmitz đối mặt ‎với cáo buộc giết người cấp độ một...

‎Bố mẹ Schmitz nức nở ‎khi nghe tường thuật vụ án.

‎Đó là một vụ khó, ‎mặc dù nói thật là trong đời công tố,

‎tôi chưa gặp án mạng cấp độ một ‎có âm mưu từ trước nào rõ hơn.

‎- Cái cuối là? Ba... ‎- ...đã yêu cầu...

‎Đây là một vụ quan trọng ‎vì chưa từng có ai phạm tội giết người

‎vì lên một chương trình trò chuyện nhảm.

‎Chương trình có cách làm ‎xúc phạm và vô đạo đức thật,

‎nhưng Jonathan Schmitz vẫn phạm tội ‎giết người cấp độ một và vẫn phải trả giá.

‎Trách nhiệm thuộc về anh,

‎hay trách nhiệm thuộc về kẻ đã đặt anh ‎vào tình huống đó?

‎Anh không thể cứ thế giết hại ‎một con người

‎vì những gì người đó nói được.

‎Sự bẽ bàng không phải là cái cớ ‎để anh giết người.

‎Chuyện bị bẽ mặt ‎là chuyện thường gặp hàng ngày,

‎nhưng luật pháp là để bảo vệ ‎người dân khỏi các hành vi phạm tội,

‎chứ không phải để người ta ‎muốn giết ai thì giết

‎chỉ vì người kia có đặc điểm tính cách ‎gì đó khiến ta không hài lòng.

‎Vâng, anh ta đeo găng thế này, ‎thưa luật sư.

‎Thập niên 90, Hollywood đã nhận ra rằng ‎tấn kịch hay ho nhất chính là tấn trò đời.

‎Đây đâu phải thỏa thuận hay sự thông cảm. ‎Đây là cuộc hôn nhân mà.

‎Tôi sẽ không ngồi như một cô vợ nhỏ bé ‎bên chồng, kiểu Tammy Wynette đâu.

‎Những thứ trước đây bị coi là riêng tư ‎thì giờ tràn ngập báo đài,

‎cũng như các chương trình giải trí.

‎Anh muốn đưa tin. Còn phải khiến nó ‎giải trí, hút được khán giả.

‎- Vâng. Chà... ‎- Anh phải quyết định thế mỗi ngày.

‎Đâu ai xem nam giới thoát y ‎năm ngày một tuần.

‎- Thỉnh thoảng xem thôi. ‎- Ừ, nên đôi khi phải cho họ xem cái khác

‎để tồn tại nổi ‎ở vũ đài truyền hình ban ngày.

‎Mọi chương trình truyền hình ‎đều lo kéo điểm đánh giá, và...

‎nếu không cạnh tranh tốt, ‎bạn sẽ không thể thành công.

‎Jenny Jones có thứ độc đáo ‎cho bạn ban ngày.

‎Hãy đón xem chương trình nhé.

‎Một chương trình dễ đồng cảm.

‎Chương trình sẽ hay đó...

‎vì chủ đề hôm nay là về phụ nữ ‎và căng thẳng.

‎Khởi đầu, ‎Jenny Jones muốn làm Oprah Winfrey.

‎- Ai làm ở nhà chưa? Làm ‎potpourri ‎chưa? ‎- Phải đủ cả màu sắc, kết cấu lẫn mùi vị.

‎Nhưng cô ta sớm nhận ra

‎rằng làm theo kiểu Jerry Springer ‎sẽ hút khách hơn nhiều.

‎- Sao anh biết nó không phải con anh? ‎- ‎Thì tôi...

‎Anh lừa tôi, đồ chó đểu, ‎đồ rắn độc, đồ xảo quyệt, đồ lăng loàn.

‎VỖ TAY

‎Jenny Jones, Sally Jessy Raphael,

‎Ricki Lake, Jerry Springer,

‎Maury Povich, Montel Williams,

‎các chương trình của họ đều có chung ‎một dạng thức,

‎và thuật ngữ "truyền hình phục kích" ‎là chỉ các tập truyền hình

‎mà ở đó người ta giữ bí mật ‎với những người tham gia.

‎Các chương trình này ‎dựa trên sự hồi hộp, kịch tính.

‎Hôm nay chúng ta sẽ đoàn tụ các cặp ‎"tình một đêm". Ra đi, Garrett.

‎Bạn phải tìm được ‎những người có thể bị thao túng

‎vào tình huống khiến họ giận dữ.

‎Hai tháng sau cái đêm ngủ với nhau ‎thì tôi biết tôi dính bầu.

‎- Trông giống nhau không ạ? ‎- Có.

‎Rất dễ quên rằng họ ‎là những con người thực sự

‎với những bí mật thực sự đang bị phơi bày.

‎- Anh đang thấy thế nào? Anh có... ‎- Sợ. Ý tôi là, tôi không biết nữa.

‎Kiểu giải trí gì vậy hả? ‎Nhưng bạn biết nó mà.

‎Nó giống như kiểu hiệu ứng tò mò ấy,

‎ta phóng trên cao tốc ‎rồi gặp một vụ tai nạn thảm khốc,

‎ai cũng muốn xem và thấy máu.

‎Kiểu như "lấy đau khổ làm vui" ấy, ‎khoái xem người khác đau khổ.

‎"Đời mình làm gì đã tệ lắm, ‎khi so với đứa dở hơi trên TV kia".

‎Xem rồi thấy mình bình thường.

‎Khán giả vẫn xem. Vẫn muốn trải nghiệm ‎sự giật gân đó, thói thị dâm đó.

‎Tôi nghĩ là ban đầu Jenny Jones không định

‎làm giảm niềm tin về cuộc sống ‎của mọi người về truyền hình đâu.

‎Tôi phang bạn thân mẹ tôi.

‎Cùng rất nhiều tiết lộ gây sốc khác nữa.

‎Mà sau đó cô ta mới nhận ra ‎muốn thành công thì phải thế.

‎Quý vị sẽ chọn cách nào để tỏ tình ‎với người ấy trong những cách sau đây?

‎A. Viết thư gửi người ấy...

‎GHI HÌNH 6/3/1995 ‎KHÔNG LÊN SÓNG

‎...B. nói riêng với người đó ‎đề phòng bị từ chối,

‎C. nói thẳng với người ấy bạn đồng tính,

‎và hi vọng anh ấy lên truyền hình quốc gia ‎trước hàng triệu khán giả?

‎Anh ấy biết anh đồng tính?

‎- Vâng. ‎- Anh ấy thì sao, anh biết không?

‎- Không. ‎- Có thể chứ.

‎Mong nhỉ. Cô có lý do ‎nghĩ anh ấy đồng tính chứ, Donna? Ý là...

‎Cũng không hẳn. Anh ấy...

‎Anh ấy chỉ bảo ‎là gia đình anh ấy có nghi ngờ thôi.

‎Anh ấy có điểm gì làm anh thích đến vậy?

‎Người anh ấy nhỏ nhắn, rắn chắc.

‎Kiểu làm tôi muốn bế lên đặt vào tủ ‎xong thỉnh thoảng lôi ra phủi bụi.

‎- Yêu lắm. ‎- Bế lên á?

‎Ồ, anh ấy nhỏ bé, đáng yêu lắm.

‎Xinh trai lắm.

Comments

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left