The first 200 lines.
Đây là bí mật cô ấy kể về anh.
ANH TA CÓ MỖI MỘT BÊN BI THÔI!
Em có chuyện này muốn nói.
Em cắm sừng anh được năm tháng nay rồi.
Tôi quá mệt mỏi với việc thấy Bác Tom đây rồi, nịnh nọt, cố làm dân da trắng.
Hơi mệt mỏi chút thôi mà.
Chương trình sẽ hay đó...
- Cô đang ăn nằm với Leo à? - Đúng.
Đây là tóc giả à?
Dè bỉu cô ấy thế sao còn cưới cô ấy?
Vì tôi cần cái nhà để ở mà.
Cháu có làm tình?
Rồi, mẹ có câu trả lời rồi nhé. Tôi hỏi hộ luôn rồi.
Chị ấy lăng loàn.
Vài chương trình trò chuyện bị lên án...
Thông tin bổ ích không còn được truyền tải qua các chương trình đó nữa.
- Jerry! - Chương trình này gây nghiện.
Thực ra em là đàn ông.
Những ai dễ bị tổn thương nhất đang bị thao túng, trục lợi.
Mấy người này không đủ phức tạp...
Thế là trịch thượng nhỉ?
Không đủ phức tạp là sao? Đây là Mỹ.
Vui mà.
Kích thích ghê. Thật sự là, đỉnh của đỉnh.
Người ta không phân biệt được "tiếng thơm" với "tiếng thối" nữa.
Bạn sẽ thấy The Jenny Jones Show là chương trình trò chuyện vui nhất trên TV.
Mấy người này quá trớn rồi.
Chắc 80% chương trình của bọn tôi là về tân trang, đoàn tụ, yêu thầm.
"Các chương trình trò chuyện đang giết nước ta''.
Đây đâu phải võ đài! Đây là chương trình trò chuyện!
Khác nào bảo cái tủ lạnh trong bếp đang làm tôi mập lên.
Xin lỗi nha. Nhầm to rồi.
- Chả còn giới hạn. - Truyền hình thực tế phản ánh Hollywood.
Cựu nhà sản xuất nói: các chương trình cạnh tranh
có thể tạo ra môi trường nguy hiểm.
Hy vọng ta chạm đáy rồi. Sao tệ hơn được chứ?
- Tôi nghĩ tôi vừa bắn một gã. - Được rồi.
- Tôi sẽ ra đầu thú. - Được rồi.
- Tôi vừa bắn hắn! - Rồi, sao anh làm vậy?
Vì hắn đem tôi ra làm trò cười.
Hắn đưa tôi lên Jenny Jones .
Đưa Jon ra đây xem mặt người thầm yêu anh ấy nào.
- Đây, Scott chính là người thầm yêu anh. - Cô nói dối tôi.
Anh có biết anh ấy thích anh đến thế không?
Không, tôi không biết.
Vài ngày sau buổi ghi hình,
Schmitz tới trước cửa căn nhà di động của Amedure.
- ...sáng thứ Năm... - ...chết vì 2 phát đạn súng săn...
...bắn hai phát vào ngực. Amedure tử vong ngay trên sàn nhà.
Có hối hận gì không, Jon?
LOẠT PHIM TÀI LIỆU CỦA NETFLIX
Đúng ngày giỗ 25 năm của em trai tôi...
thì con mèo nhà chúng tôi bị thuyên tắc tim.
Chúng tôi thực sự chẳng thể làm được gì.
Sau đó thì may sao lại tìm được con này.
Nó có cả chòm râu dê này nữa.
Nó dễ thương lắm.
Tên tôi là Frank Amedure,
anh trai của Scott Amedure, người bị sát hại
sau khi tham gia chương trình The Jenny Jones Show năm 1995.
Tôi đây này.
Tôi là anh cả.
Wayne.
Mike. Còn đó là Scott.
Tấm này Scott vẫn còn đang quấn tã.
Scott luôn muốn được lên TV, dưới ánh đèn sân khấu.
Đây là nó với cái cô từng đóng trong One Day At a Time ấy.
Tên là Julie Cooper thì phải.
Đây là ảnh chụp trong quân ngũ.
Tôi biết nó đồng tính từ hồi nó còn đang đi lính.
Điều đó thực sự chưa từng là vấn đề gì to tát cả.
Thật bất ngờ là bố tôi cũng chả thấy điều đó có vấn đề gì.
Tấm này Scott đang khoe cơ bắp này.
Nó đi lính mà. Nó không ẻo lả tí nào đâu.
Nếu Jonathan Schmitz đến nhà nó mà không mang súng,
chỉ mang dao hay... gì đó, hoặc chỉ định đánh đấm ấy,
thì Scott đã giã hắn nhừ tử rồi.
Có hối hận gì không, Jon?
Jonathan Schmitz lúc đó 24 tuổi
và làm việc tại một nhà hàng địa phương, giờ đã dẹp,
tên Fox & Hound bên kia đường.
Jonathan và Scott quen qua Donna Riley.
Donna ở cùng một tòa chung cư với Jonathan
và với anh trai của Scott Amedure.
Một ngày nọ, Scott qua chơi nhà anh anh ấy,
đúng lúc Jonathan đang sửa xe của Donna Riley,
đang sửa phanh hộ cô ta, bên ngoài bãi xe tòa nhà.
Scott khá là khéo tay, anh ta giống như thợ điện tại gia,
anh ta biết làm mấy việc kiểu đó.
Họ đã gặp nhau như thế.
Quý vị muốn tỏ tình với bạn đồng giới mình thầm yêu?
Hãy gọi 312-836-9455 đi nhé.
Scott khoái xem The Jenny Jones Show.
Bạn bè anh ta cho biết
anh ta xem chương trình đó thường xuyên.
Có lẽ Scott Amedure thích Jonathan thật lòng,
và chắc anh ta nghĩ đây có thể là cách giúp chuyện này tiến triển.
Câu chuyện bắt đầu từ đó. Chương trình đã liên lạc với Jonathan.
Họ bảo: "Có người vừa bật mí với chúng tôi là thầm yêu anh.
Người đó có thể là nam.
Mà cũng có thể là nữ".
Và anh ta phải đến trường quay để biết xem người đó là ai.
Jonathan Schmitz hiền lành lắm.
Anh ấy vốn tử tế, dễ thương, lịch sự vô cùng,
nhưng bị kẻ khác thao túng, lợi dụng, đưa đẩy,
giày vò và khích động để làm điều tồi tệ.
Rất nhiều vụ án mạng tôi từng đưa tin có tình tiết rõ ràng.
Nhưng vụ này thì khác.
Vụ này có quá nhiều vấn đề khó hiểu...
mà tới giờ tôi vẫn chưa lý giải nổi.
Truyền thông đã chào đón Schmitz...
Schmitz đối mặt với cáo buộc giết người cấp độ một...
Bố mẹ Schmitz nức nở khi nghe tường thuật vụ án.
Đó là một vụ khó, mặc dù nói thật là trong đời công tố,
tôi chưa gặp án mạng cấp độ một có âm mưu từ trước nào rõ hơn.
- Cái cuối là? Ba... - ...đã yêu cầu...
Đây là một vụ quan trọng vì chưa từng có ai phạm tội giết người
vì lên một chương trình trò chuyện nhảm.
Chương trình có cách làm xúc phạm và vô đạo đức thật,
nhưng Jonathan Schmitz vẫn phạm tội giết người cấp độ một và vẫn phải trả giá.
Trách nhiệm thuộc về anh,
hay trách nhiệm thuộc về kẻ đã đặt anh vào tình huống đó?
Anh không thể cứ thế giết hại một con người
vì những gì người đó nói được.
Sự bẽ bàng không phải là cái cớ để anh giết người.
Chuyện bị bẽ mặt là chuyện thường gặp hàng ngày,
nhưng luật pháp là để bảo vệ người dân khỏi các hành vi phạm tội,
chứ không phải để người ta muốn giết ai thì giết
chỉ vì người kia có đặc điểm tính cách gì đó khiến ta không hài lòng.
Vâng, anh ta đeo găng thế này, thưa luật sư.
Thập niên 90, Hollywood đã nhận ra rằng tấn kịch hay ho nhất chính là tấn trò đời.
Đây đâu phải thỏa thuận hay sự thông cảm. Đây là cuộc hôn nhân mà.
Tôi sẽ không ngồi như một cô vợ nhỏ bé bên chồng, kiểu Tammy Wynette đâu.
Những thứ trước đây bị coi là riêng tư thì giờ tràn ngập báo đài,
cũng như các chương trình giải trí.
Anh muốn đưa tin. Còn phải khiến nó giải trí, hút được khán giả.
- Vâng. Chà... - Anh phải quyết định thế mỗi ngày.
Đâu ai xem nam giới thoát y năm ngày một tuần.
- Thỉnh thoảng xem thôi. - Ừ, nên đôi khi phải cho họ xem cái khác
để tồn tại nổi ở vũ đài truyền hình ban ngày.
Mọi chương trình truyền hình đều lo kéo điểm đánh giá, và...
nếu không cạnh tranh tốt, bạn sẽ không thể thành công.
Jenny Jones có thứ độc đáo cho bạn ban ngày.
Hãy đón xem chương trình nhé.
Một chương trình dễ đồng cảm.
Chương trình sẽ hay đó...
vì chủ đề hôm nay là về phụ nữ và căng thẳng.
Khởi đầu, Jenny Jones muốn làm Oprah Winfrey.
- Ai làm ở nhà chưa? Làm potpourri chưa? - Phải đủ cả màu sắc, kết cấu lẫn mùi vị.
Nhưng cô ta sớm nhận ra
rằng làm theo kiểu Jerry Springer sẽ hút khách hơn nhiều.
- Sao anh biết nó không phải con anh? - Thì tôi...
Anh lừa tôi, đồ chó đểu, đồ rắn độc, đồ xảo quyệt, đồ lăng loàn.
VỖ TAY
Jenny Jones, Sally Jessy Raphael,
Ricki Lake, Jerry Springer,
Maury Povich, Montel Williams,
các chương trình của họ đều có chung một dạng thức,
và thuật ngữ "truyền hình phục kích" là chỉ các tập truyền hình
mà ở đó người ta giữ bí mật với những người tham gia.
Các chương trình này dựa trên sự hồi hộp, kịch tính.
Hôm nay chúng ta sẽ đoàn tụ các cặp "tình một đêm". Ra đi, Garrett.
Bạn phải tìm được những người có thể bị thao túng
vào tình huống khiến họ giận dữ.
Hai tháng sau cái đêm ngủ với nhau thì tôi biết tôi dính bầu.
- Trông giống nhau không ạ? - Có.
Rất dễ quên rằng họ là những con người thực sự
với những bí mật thực sự đang bị phơi bày.
- Anh đang thấy thế nào? Anh có... - Sợ. Ý tôi là, tôi không biết nữa.
Kiểu giải trí gì vậy hả? Nhưng bạn biết nó mà.
Nó giống như kiểu hiệu ứng tò mò ấy,
ta phóng trên cao tốc rồi gặp một vụ tai nạn thảm khốc,
ai cũng muốn xem và thấy máu.
Kiểu như "lấy đau khổ làm vui" ấy, khoái xem người khác đau khổ.
"Đời mình làm gì đã tệ lắm, khi so với đứa dở hơi trên TV kia".
Xem rồi thấy mình bình thường.
Khán giả vẫn xem. Vẫn muốn trải nghiệm sự giật gân đó, thói thị dâm đó.
Tôi nghĩ là ban đầu Jenny Jones không định
làm giảm niềm tin về cuộc sống của mọi người về truyền hình đâu.
Tôi phang bạn thân mẹ tôi.
Cùng rất nhiều tiết lộ gây sốc khác nữa.
Mà sau đó cô ta mới nhận ra muốn thành công thì phải thế.
Quý vị sẽ chọn cách nào để tỏ tình với người ấy trong những cách sau đây?
A. Viết thư gửi người ấy...
GHI HÌNH 6/3/1995 KHÔNG LÊN SÓNG
...B. nói riêng với người đó đề phòng bị từ chối,
C. nói thẳng với người ấy bạn đồng tính,
và hi vọng anh ấy lên truyền hình quốc gia trước hàng triệu khán giả?
Anh ấy biết anh đồng tính?
- Vâng. - Anh ấy thì sao, anh biết không?
- Không. - Có thể chứ.
Mong nhỉ. Cô có lý do nghĩ anh ấy đồng tính chứ, Donna? Ý là...
Cũng không hẳn. Anh ấy...
Anh ấy chỉ bảo là gia đình anh ấy có nghi ngờ thôi.
Anh ấy có điểm gì làm anh thích đến vậy?
Người anh ấy nhỏ nhắn, rắn chắc.
Kiểu làm tôi muốn bế lên đặt vào tủ xong thỉnh thoảng lôi ra phủi bụi.
- Yêu lắm. - Bế lên á?
Ồ, anh ấy nhỏ bé, đáng yêu lắm.
Xinh trai lắm.
No comments yet. Be the first to leave one.