The first 200 lines.
CHÀNG QUỶ CỦA TÔI
Xin hãy bảo vệ chúng con trong cuộc chiến này.
Xin hãy bảo vệ chúng con
khỏi mọi sự mưu mô xảo quyệt của quỷ Satan.
Xin Người đẩy lùi Satan và toàn bộ ác linh
hãy còn đang vơ vẩn nơi trần thế
Hãy tin vào sự từ bi của Chúa
và thành tâm thú nhận những tội lỗi bà đã gây ra. Amen.
Amen.
Con…
đã nhìn thấy ác quỷ.
Con bị lòng tham làm cho mờ mắt
nên như bị ma xui quỷ khiến
mà gây ra vô vàn tội lỗi.
Có một người đã cố gắng ngăn cản con.
Nhưng người đó dọa
sẽ phơi bày với cả thế giới
những tội lỗi mà con gây ra.
Con nghĩ…
người đó vì đố kỵ với mình
nên mới định hủy hoại mọi thành quả…
TẬP 13 TỘI NGHIỆP TỪ QUÁ KHỨ
Buổi biểu diễn rất hay.
Bây giờ em mới ngộ ra lý do anh ưa ca bài ca "truyền thống".
Hồi anh còn là con người ấy mà…
Seo Yi Sun.
Tên của ta hồi còn là nhân loại.
Seo Yi Sun.
Tên hay đó.
Số phận của người đó ra sao?
Ta đã tự kết liễu đời mình.
Vì ta nghe nói nếu tự sát
sẽ không được lên thiên đường.
Ta cũng không mong được lên thiên đường.
Hơn nữa, ta cũng không đủ tư cách.
Thật đáng thương, Seo Yi Sun.
Mà anh đích thị là đồ nói dối như Cuội.
Anh từng nói kết thúc không vui cũng chẳng buồn,
là cái kết đại trà mà ai cũng gặp qua mà.
Vì thế nên ta sẽ
tạo ra kết thúc hạnh phúc.
Đom đóm ư?
Ừ.
Chúng ta gặp lại nhau
sau thời gian dài xa cách,
có lẽ là cơ hội thứ hai
mà bề trên ban cho ta.
Nhất định ta sẽ
không để nàng chịu bất hạnh trong kiếp này.
Hôm nay cô đến đây làm gì?
Thỉnh thoảng ta cũng cần được chữa lành chứ bộ.
Cô ngắm nhìn nhân loại để phục hồi sao?
Việc này vừa gây ra đau đớn
nhưng cũng xoa dịu nỗi đau.
Mọi đồng xu đều có hai mặt mà.
Ta không muốn bất hạnh kiếp trước lặp lại với Do Hee.
Ta nên làm gì?
Cậu đang cầu xin ta giúp đỡ sao?
Không. Dù sao cô cũng không giúp ta.
Ta chỉ muốn…
hỏi ý cô vậy thôi.
Nếu có thể ngăn chặn được
thì nó đã không gọi là bất hạnh.
Đúng là nói y như nói vậy.
Cậu bảo không cần ta giúp mà.
Bất hạnh là tiền đề của hạnh phúc.
Con người sẽ không biết hạnh phúc nếu chỉ sống trong hạnh phúc.
Cô nói như thể bất hạnh của Do Hee mang giá trị ghê gớm lắm.
Nhưng nó đâu cần thiết đến vậy.
Vì đời người vốn đã quá ngắn ngủi
để được hạnh phúc rồi.
Hạnh phúc đôi khi
cũng có thể là độc dược.
Do Do Hee, dậy đi.
Năm phút nữa thôi.
Cùng ăn cơm nhà mà em thích nào.
Cơm nhà?
Cơm nhà… ở đâu?
Em nhắm mắt lại một lát.
Một xíu thôi.
Gì thế này?
Anh vẫn nhớ em muốn ăn cơm nhà à?
Còn phải hỏi.
Ta nhớ mọi lời em nói.
Chồng yêu.
Nhìn ngon quá.
- Chúng ta ăn nhé? - Ừ.
À, em uống nước trước đi đã.
Từ từ. Đợi em đánh răng nhé.
Em xong ngay. Cấm anh ăn cơm hớt đó.
Chờ đó nhé!
À, uống nước thì được.
Mới đó đã tháng 12 rồi.
Thời gian trôi nhanh thật.
Xui rủi thế nào mà ta lại xem mắt rồi còn lấy nhau.
Tưởng đâu chuyện từ kiếp nào rồi.
Em nói đúng.
Thời gian qua nhiều việc xảy ra thật.
Nhắc mới nhớ,
năm nay là mùa Giáng Sinh đầu tiên của tụi mình nhỉ.
À, quên mất. Anh ghét Giáng Sinh mà.
Đâu mà!
Bây giờ ta thích rồi.
Cái gì em thích, ta cũng thích hết.
Mong đợi quá đi! Mùa Giáng Sinh đầu.
Dĩ nhiên không thể thiếu nhạc Giáng Sinh.
Sao đường tắc thế nhỉ?
Hình như có tai nạn giao thông.
Do Do Hee.
Ừ?
Mình đang nói chuyện gì ấy nhỉ?
Chuyện Giáng Sinh.
Ừ.
Giáng Sinh.
Mình nghe bài khác nhé?
Cảm ơn ạ.
Cậu uống đi.
Giờ này uống là vừa chuẩn đó.
Uống cái tỉnh ngay nhỉ.
Sự vụ gì đây?
Jeong Gu Won mà chủ động tìm tôi cơ đấy.
Vì người hiểu rõ Do Do Hee nhất chính là đằng ấy mà.
Do Hee gặp chuyện gì à?
Bọn ta vô tình thấy một vụ tai nạn trên đường đi làm.
Nhưng mà
hình như nó khiến cô ấy nhớ đến vụ tai nạn của bố mẹ.
Ta luôn muốn làm cho Do Do Hee vui vẻ,
nhưng cô ấy lại cảm thấy
tội lỗi khi hạnh phúc.
Cảm giác đó có thể là tự trách
mà cũng có thể là bất an.
Do Hee nói rằng
vài năm ngắn ngủi sống cùng bố mẹ
trước khi tai nạn xảy ra
là khoảng thời gian hạnh phúc nhất đời của em ấy.
Có lẽ bất hạnh ập đến khi hạnh phúc thăng hoa
khiến Do Hee sợ hạnh phúc.
Cô ấy sống cùng Ju Cheon Suk ngay sau tai nạn sao?
Không. Một thời gian sau tai nạn, em ấy đến ở nhà nhiều họ hàng khác nhau.
Họ hàng nhăm nhe tài sản và tiền bảo hiểm nên đón em ấy về
nhưng khi hết tiền, họ coi Do Hee như của nợ.
Lần đầu tôi gặp Do Hee,
em ấy không khác gì một con nhím.
Em ấy xù gai nhọn vì sợ sẽ lại bị bỏ rơi.
Người chữa lành cho Do Hee lúc ấy là cô Cheon Suk,
nhưng giờ cô ấy cũng không còn.
Vết thương cố hữu mà em ấy tạm quên đi trong thời gian qua
vì công cuộc truy tìm hung thủ
có vẻ đang nhức nhối trở lại.
Mời vào.
Buổi họp đã sẵn sàng.
Vâng.
Chúng tôi sẽ tiến hành
chiến dịch quảng bá để thúc đẩy nhận thức
về sản phẩm mới của Thực phẩm Mirae
cũng như mở rộng tệp khách hàng của chúng ta.
- Mời Trợ lý Choi. - Vâng.
Các địa điểm tổ chức sự kiện được cân nhắc
gồm có phòng gym, hội thi chạy ở trường đại học…
Còn nơi khác không?
Địa điểm mới và chất hơn
thay vì mấy chỗ sáo mòn này.
Vậy ở đó thì sao ạ?
Nhà hát Sunwol ấy?
Nhà hát Sunwol của Giám đốc Jeong Gu Won á?
Gần đây xuất hiện từ "truyền thống chất lừ",
cho thấy thái độ đón nhận văn hóa truyền thống.
Ngoài ra, màn trình diễn của cô Jin Ga Young đang nổi dữ lắm.
Sân khấu của cô Jin Ga Young hơi…
Jin Ga Young là ai vậy?
Cô gái mò đến tận công ty
lúc anh Jeong Gu Won từ cửa tử trở về.
Cô ấy còn ôm anh ấy trước mặt bao người.
Khi đó anh còn bô bô
là vui hơn cả Tình Yêu và Chiến Tranh mà…
Cậu nói bậy gì đấy? Tôi bảo thế bao giờ?
- Có mà. - Tôi xin lỗi.
Tôi đồng tình với ý tưởng này.
Hãy tổ chức ở Nhà hát Sunwol đi.
- Giám đốc. - Sao vậy?
Thư ký Shin sẽ thu xếp việc này.
Vâng.
- Giám đốc. - Vâng?
Có lẽ bất hạnh ập đến khi hạnh phúc thăng hoa
khiến Do Hee sợ hạnh phúc.
- Jeong Gu Won! - Ừ.
Em muốn tổ chức hoạt động
giới thiệu sản phẩm mới ở Nhà hát Sunwol. Anh thấy sao?
Tất cả đều được, vì Do Hee nhà ta.
Đâu ra cái lý ấy?
Bên em đề nghị hợp tác chính thức mà,
nên anh cũng phải cẩn trọng cân nhắc với tư cách giám đốc nhà hát.
Vậy thì ta chính thức nhận lời.
Tốt lắm.
Vậy thì Phòng Tiếp thị công ty em
sẽ gửi đề án hợp tác cho bên anh.
Đây rồi.
- Anh xem thử đi. - Ừ.
Em giải thích sơ qua cho anh nghe nhé.
Chúng ta sẽ dựa vào lịch diễn để quyết định ngày tổ chức…
No comments yet. Be the first to leave one.