The first 200 lines.
Mùa xuân đầu tiên sau chiến tranh...
Bố! Nhìn chiếc xe kìa!
- Xin chào bác. - Chào bác.
Lại đây làm quen đi con trai, bắt tay bác đi nào.
Tốt, anh già, tại sao tay lại lạnh thế này?
Cháu không phải anh già. Cháu là một đứa trẻ.
Còn tay lạnh vì cháu chơi ném đá.
Cộng sự của tôi phiền quá.
Nếu tôi sải dài bước chân, thì cậu ta phải lon ton chạy theo.
Vậy là chúng tôi phải cùng hợp bước giống như một con ngựa và một con rùa.
- Anh đang đợi thủ trưởng à? - Vâng!
- Mấy giờ thì có phà? - Một vài tiếng nữa.
Được rồi, chúng ta ngồi đây đợi vậy. Tôi không vội.
Khi mới gặp anh, tôi biết ngay anh cũng là một lái xe.
Vậy nên tôi nghĩ là dừng lại và cùng anh hút thuốc cho vui.
Hút thuốc một mình, cũng tệ như là sắp chết một mình vậy.
- Thuốc của tôi hơi bị ẩm - Thuốc của tôi cũng không ngon lắm.
Thử cái này, Đây là loại sợi thô của lính.
Một cái hay.
- Anh có lái xe trong chiến tranh không? - Ngay từ khi mới bắt đầu.
- Ở mặt trận? - Vâng.
Được rồi, tôi cũng muốn chia sẻ với anh những nỗi buồn
Ngay trước mắt tôi.
Ra kia chơi đi con trai, xuống kia nghịch nước đi.
Nhưng phải cẩn thận đấy đừng làm lấm chân nhé!
Nhiều đêm tôi không ngủ được.
Tôi chỉ nằm rồi nhìn vào bóng tối và suy nghĩ,
những gì đã làm tan vỡ cuộc đời tôi và tại sao lại như vậy?
Tại sao nó lại như những đòn tra tấn?
SỐ PHẬN MỘT CON NGƯỜI
Dựa theo truyện ngắn của MikhaiI ShoIokhov
Kịch bản Yu. LUKIN, F. SHAKHMAGONOV
Đạo diễn Sergey BONDARCHUK
Quay phim VIadimir MONAKHOV
Thiết kế sản xuất I. NOVODEREZHKIN, S. VORONKOV
Âm nhạc: V. BASNER Âm thanh: Yu. MIKHAILOV
Dịch và biên tập phụ đề tiếng Viết Ngô Thái Thạch
Các diễn viên chính
S. BONDARCHUK trong vai Sokolov Pavlik BORISKIN trong vai Vanyushka
Z. KIRIENKO trong vai Irina P. VOLKOV trong vai Ivan Timofeyevich
Yu. AVERIN trong vai Mueller K. ALEXEYEV trong Thiếu tá Đức
Xưởng phim Mosfilm sản xuất năm 1959
Cuộc sống trước đây của tôi diễn ra cũng rất tươi đẹp.
Tôi vốn là người tỉnh Voronezh Và sing ra ở đây năm 1900.
Trong thời kỳ nội chiến, tôi gia nhập Hồng Quân.
Khi nạn đói năm 22 xảy ra, tôi đi làm đày tớ cho một phú nông ở Kuban,
nếu không thì tôi khó mà sống đến giờ.
Khi tôi ở Kuban về,
thì mọi người thân của tôi đều chết hết.
Này cô đến kiểm tra chúng tôi làm việc?
Có lẽ chúng tôi đang làm nhà này cho cô, có phải không người đẹp?
Tôi không cần nhà. Tôi vốn lớn lên ở trại mồ côi.
Cả nhà tôi, Irina, bố, mẹ, và em gái,
tất cả chết đói rồi.
Đấy là quản đốc của chúng tôii. Anh ấy là một tay tốt.
Cô biết không, tất cả bọn tôi đều cô đơn. Không có một người thân nào trên đời cả.
Luôn thấy hai người đi với nhau. Anh chị đúng là một đôi tài sắc.
Em sẽ nhìn thấy tôi bước ra cửa băng qua cánh đồng chưa bừa.
Em là tình yêu muôn thủa của tôi, chúng ta cùng nhau đi và sẽ kết hôn.
Ôi, người tình thân yêu của tôi, chưa bao giờ tôi thấy đau khổ thế này.
Tôi đang tương tư, đúng vậy rồi, tôi quá say mê em!
Đúng là định mệnh, nếu em không tới ngôi nhà đó, thì chúng ta chả bao giờ gặp nhau.
- Anh cần gì ở em sẽ cho anh? - Cho mọi thứ trong cuộc sống.
Nhìn vào khuôn mặt cô ấy, có thể không có gì ấn tượng lắm,
nhưng anh thấy đây, tôi đã nhìn thẳng vào khuôn mặt cô ấy.
Bão biển mạnh mẽ và dữ tợn, các đợt sóng trào dâng trong cơn lốc.
Tôi đã tìm hiểu cô ấy hai năm Và thấy rằng cô ấy thật tuyệt vời...
Rồi chúng tôi lấy nhau.
Nó không bú. Em không biết phải làm như thế nào.
Đừng lo
Nào, đỡ lấy thằng bé. Bọn trẻ luôn lưỡng lự lúc đầu. Thế.
ToIyushka, con yêu, đi lại đây.
Đi lại đây, cục cưng, bước đi nào.
Thế, thế, nào đi nào.
Giởi lắm, con trai, đến với bố nào.
Bố về rồi!
Đi ngủ nào con yêu.
Tất nhất là anh nằm bên trong. Nếu không lại ngã xuống giường mất.
Này, nó sẽ làm anh cảm thấy tốt hơn.
Nhưng, làm ơn, đừng uống nữa, anh yêu.
Làm thế nào mà một người đàn ông có thể bỏ rơi người mà đặt hết lòng tin đối với anh ta?
Đối với tôi, khi đó không có một người phụ nào trên đời này lại đẹp và thùy mị hơn cô ấy
và sẽ không bao giờ
- Có gì đang xảy ra thế? - A bố về!
Rồi như vậy, chúng tôi sống với nhau 17 năm.
Cuộc sống vút qua như một giấc mơ.
Nhưng những gì là mười bảy năm...
Hãy hỏi bất kỳ một người đàn ông nếu anh ta nhận thấy đã kiệt sức ra sao trong cuộc sống của mình.
Thì anh sẽ biết là anh ta chả nhận thấy gì hết.
- Xin chào những người hàng xóm! - Chào ông!
Xuống đây, người anh hùng.
Chuyện nói về ai đấy?
Nó viết về ToIya của chúng ta!
Với sự công nhận công khai...
Trên chủ đề vô cùng...
A phải hiểu như thế nào đây...?
Cảm ơn đã mang tin tức đến cho chúng tôi, ivan Timofeyevich.
Tôi nghĩ, hôm nay chúng ta có một ngày kỷ niệm trọng đại.
Con sẽ có một phần thưởng lớn cho môn toán.
Thế rồi mấy tháng sau, chiến tranh bắt đầu...
Đừng lo, em yêu.
Hãy nói điều gì đó trước khi anh lên đường.
Em có thể nói gì được, andriusha thân yêu của em?
Em sợ rằng sẽ không bao giờ được gặp lại anh nữa.
Em cứ lo đặt anh vào mộ sớm trước khi anh chết thế?
Cho đến ngày tôi chết, đến giờ phút cuối cùng đời tôi,
tôi cũng sẽ không bao giờ tự tha thứ cho mình,
vì đã đẩy vợ mình ra.
Tất cả lên tàu!
Hẹn gặp lại! Chúng tôi sẽ quay về với chiến thắng
SokoIov! Con đường đang bị pháo kích. Anh có thể cố vượt qua được không?
- Tôi sẽ đi. - Vậy thì đi đi.
Anh nhất định phải vượt qua!
Máy bay đang tới! Đánh tung bụi!
Quay lại!
Được rồi, ở đây cái chết đang đến sau tao.
Tôi tự hỏi hắn sẽ bắn tôi như thế nào? Vào đầu? Hay vào ngực?
Thằng này không phải là loại do dự.
Thằng này sẽ làm việc rất tốt cho chúng ta.
Hắn ta có đôi ủng quá tốt. Tháo ủng ra!
Đồ cơn lợn bẩn thỉu!
Đứng dậy. Nếu anh ngã xuống, có thể chúng sẽ bắn đấy.
Tất cả hát đi!
Tao muốn một bài hát!
Một bài hát!
Táo và lê đã trổ đầy hoa,
màn sương mù bao phủ khắp dòng sông.
Katiusha đi ra bờ sông
Đứng trên bờ cao của dòng sông
Cô ra đó hát về đại bàng xanh thảo nguyên
Chuẩn bị tấn công khi tôi ra tín hiệu.
Về chàng trai mà cô đã yêu tha thiết,
về những bức thư của người ấy mà cô luôn cất giữ
Để anh sẽ nhớ đến người con gái bình dị này.
Để cánh chim bồ câu sẽ mang lời hát của cô đến với anh...
Lạy Chúa lòng lành.
Xin Chúa che chở con trước quân thù...
Để anh đi bảo vệ mảnh đất quê hương,
còn Katiusha sẽ gìn giữ mãi tình yêu của họ.
Chúng ta sẽ phải hủy bỏ kế hoạch.
Cảnh báo tất cả tù binh rằng, bất kỳ ai
nếu cố tình ra khỏi nhà thờ trong đêm nay sẽ bị bắn bỏ.
Bất kỳ ai cố tình ra khỏi nhà thờ
trong đêm nay sẽ bị bắn bỏ.
Các đồng chí! Có ai ở đây thuộc đại đội 3 không?
Vanya UkIeikin! Có ở đây không?
Dọn dẹp vài vị trí ở đây đi, các anh.
Đưa tôi cái áo khoác của cậu.
- Anh bị thương à? - Có chuyện gì à?
Tôi là bác sĩ. Tôi có thể giúp được anh.
Cái vai của tôi. Nó đau quá.
Để tôi kéo cái áo lên cho anh.
Cậu nhất định là một bác sĩ ngựa!
Cậu làm thấy tệ hơn.
Hãy im mồm đi!
Bình tĩnh đi, anh có thể bị đau đấy.
Cậu làm cái gì thế, cậu là một tên phát xít?
Cánh tay tôi như đã bị gãy rời. Cậu làm xong rồi chứ?
Tôi ngĩ là anh định đấm tôi.
Tay anh không bị gãy. Chỉ bị trật khớp thôi.
Tôi đã trật đả lại nó rồi.
- Anh cảm thấy tốt hơn chưa? - Thoải mái lắm, cảm ơn bác sĩ.
Anh thấy chưa...
Có ai bị thương ở đây không?
Các đồng chí, có ai bị thương không?
- Anh bị thương? Bị dạ dày à? - Không, nhưng tôi phải ra ngoài.
Anh ta làm sao thế? Anh ta khùng?
Tôi phải ra ngoài.
Chúng không cho ai ra đâu.
Vậy tôi phải làm gì bây giờ? Dây là một nơi linh thiêng, còn tôi là người theo đạo.
Thử phóng qua mái xem sao.
Khẩn cầu các thần linh. Họ sẽ mang cậu ra bằng đôi cánh của họ.
Tôi không thể làm ô uế nơi linh thiêng này!
Tôi không thể làm được!
Tôi là tín đồ Cơ Đốc!
- Chỉ vài phút thôi! - Ngăn cậu ta lại!
Nếu ngày mai chúng gọi ra
những người cộng sản, cộng sản và Do Thái,
thì chẳng có điều gì là tốt đẹp đâu, trung úy.
Tôi nói là sẽ không sao đâu.
Anh nghĩ là cởi bộ quân phục và sẽ thoát như một lính trơn?
Tốt thôi, anh không thể! Tôi sẽ chỉ ra anh ngay.
Anh là một cộng sản phải không? Anh có thấy ngượng về việc mình làm không?
Tôi luôn biết anh là một người tồi.
Nhất là từ khi anh từ chối gia nhập đảng
và nói là anh là người thất học.
Nhưng tôi không tin anh sẽ là một tên phản bội
- Anh tốt nghiệp lớp bảy. - Thì sao?
Đừng khai ra tôi, đồng chí Kryzhnev.
Nhìn xem, các đồng chí của anh đang ở phía bên kia.
Tôi không phải là đồng chí của anh. Tôi sẽ khai ra anh!
Tốt hơn là tôi tự lo lấy bản thân mình.
Anh là trung úy?
Gã này muốn khai ra anh?
Giữ chặt lấy chân hắn.
Chúng ta ra khỏi đây
Cộng sản, chính ủy, sĩ quan và người Do Thái,
xếp thành hai hàng phía trước!
Cộng sản, chính ủy, sĩ quan và người Do Thái,
xếp thành hai hàng phía trước!
No comments yet. Be the first to leave one.