The first 182 lines.
Em yêu.
Anh yêu em nhiều hơn những gì em có thể tưởng tượng.
Em xứng đáng nhận được hạnh phúc vô tận và tình yêu bất diệt.
Và đó là lý do tại sao em xứng đáng...
mạng 5G nhanh nhất tại Mỹ,
không phí ẩn và điện thoại NorvaCom XP4 miễn phí.
-Đã đến lúc em gắn kết với Lumezza Wireless rồi.
-Cắt! Cắt đi.
- -Làm lại!
-Cắt rồi. Ừ, làm tốt lắm, Frank.
Rene, cảnh đó đẹp lắm. Chuyển sang cảnh mười lăm nhé.
Vâng. -Ừ, hơi thấp một chút.
-Xin lỗi. Cái gì cơ? -Chiếc điện thoại.
Họ chỉ muốn lấy một cảnh
mà chiếc điện thoại nằm cao hơn trong khung hình.
-Cao hơn ư? Đó sẽ là cảnh cắt ngang,
nên cứ bảo anh ta là ổn thôi.
Ừm, chỉ nhanh thôi.
-Vậy nếu chúng ta có thể làm thêm một lần nữa
mà nó cao hơn một chút...
Làm lại lần nữa!
-Làm lại lần nữa! -
-Ồ, cảm ơn nhé. -Hẹn gặp lại, Anna.
Này. Một ngày ổn thỏa.
Đúng không? -Ừ.
-Cuối tuần này chúng tôi lên cabin trên núi.
Tôi đã bảo cậu chưa nhỉ? -Chưa. Ờ...
Lisa. Lisa và tôi.
Chúng tôi đang -- đang lên cabin.
-Ồ. Ồ, vâng. Ồ. -Ừ.
-Thế, ờ, mọi chuyện giữa cậu và Lisa thế nào rồi?
-Lisa đang lên kế hoạch cho một chuyến đi bộ đường dài vào "Thứ Bảy" --
Thứ Bảy hoặc Chủ Nhật. -Ồ. Ừ hứ.
-Cô ấy định đi một mình lên những ngọn núi,
mà tôi cứ bảo cô ấy mãi,
"Lisa. Lisa. Nghe nguy hiểm lắm."
Được rồi.
-Ở trên đó cũng được dự báo là có tuyết,
điều đó nghe càng nguy hiểm hơn.
Ồ. Ồ.
Thôi, tôi phải đi đây.
Nhưng hôm nay cậu đã làm rất tốt,
và tôi thực sự trân trọng tình bạn của chúng ta.
Được rồi, hẹn gặp lại, Dan.
-Alo. -Chúc cuối tuần vui vẻ.
Ồ. Vâng. Mọi chuyện sẽ ổn thôi.
-Không. Không phải cậu. Là tôi đây.
Chúng ta, ờ, ngày mai vẫn ổn chứ?
Ừ, tôi sẽ ở đó.
Cậu đã có, ờ...
cậu biết đấy, bất cứ thứ gì cậu cần cho...
-Tôi có rồi. -Được rồi. Tốt.
Tôi sẽ gặp cậu vào, ờ... -Này. Sau đó...
Cậu có nghĩ chúng ta có thể đưa thuyền ra ngoài không?
Cái gì cơ?
-Vì chúng ta sẽ ở trên đó mà.
Biết đâu chúng ta có thể đưa thuyền đi chơi cho vui.
-Không! Không! Tất nhiên là không rồi.
-Được rồi, vâng. -Ngày mai, giữa trưa.
Đừng đến trễ.
Cuối tuần này Lisa và tôi lên cabin.
Ôi, chết tiệt.
Cậu có thấy hộp sữa chua này có bao nhiêu quả việt quất chết tiệt không?
-Có. -Cậu biết đấy, mọi thứ
giờ đây đều ngọt một cách kinh khủng.
Cả đất nước này đang dần xuống dốc rồi.
Con xin lỗi về chuyện đó, bố.
Chúa ơi.
-Nếu có bất kỳ thông tin chi tiết nào mới...
-Vậy nên Lisa đang lên kế hoạch cho chuyến đi bộ đường dài vào thứ Bảy.
Ừ, cô ấy định đi lên núi một mình đấy.
Con cứ bảo cô ấy là rất, rất nguy hiểm.
Nhưng... -Lisa ư? Cô ta vẫn ở bên con à?
Bố tưởng con làm hỏng chuyện đó rồi chứ.
Không. Chúng con vẫn ổn.
Con chỉ nghĩ là sẽ thật tốt nếu được thư giãn.
-Thư giãn? Để làm gì? -Vâng.
-Để chơi trò đóng giả với lũ ấu dâm ở Hollywood của con à?
Hay là thư giãn khỏi việc hỏi xin tiền bố.
-Được rồi. -Thư giãn khỏi chuyện đó đi.
Ý bố là, con biết đấy, con và cả thế hệ của con,
cái gì cũng muốn được dâng tận miệng.
Phải khóc lóc khi không nhận được cúp.
Nhưng con lại chẳng sẵn sàng đổ máu vì nó.
Thứ mà tất cả các con cần là một cuộc chiến tranh đúng nghĩa.
-Vâng, con có nghe người ta nói về chiến tranh. Rằng nó rất tốt.
-Đúng vậy. Nó đã biến bố thành một người đàn ông.
Đàn ông không sinh ra đã là đàn ông, Daniel. Họ được tôi luyện.
Họ được rèn giũa trong lò lửa của nỗi đau và sự thống khổ,
được tôi cứng qua những trận chiến vinh quang.
-Được rồi, ông Burton. -Cút đi, Kevin!
Xin lỗi, Kevin.
-Chúa ơi. Hắn ta đang cố đầu độc bố đấy.
Ahh.
-Lẽ ra bố nên chết ở ngoài mặt trận kia.
Chứ không phải ở đây. Không phải thế này. Thật là...
Thôi, con phải đi đây.
Dan, bố cầu cho con được trải qua một cuộc chiến.
Con biết bố muốn vậy mà.
Bố đã bảo là cút đi, Kevin!
Này, Dan!
-Chào! Chào Rachel.
Chúc may mắn nhé.
-Chào. - Chào.
-Anh đã sẵn sàng cho chuyến leo núi chưa?
Em đang nói cái quái gì thế? Anh không đi leo núi.
Em lúc nào cũng đỗ xe sát vào bụi cây.
- -
Tại sao?!
-Ồ, anh thích thế. Được rồi.
Được rồi, được rồi.
-Anh có thể đừng ăn thêm thanh protein nào trên đường đi lên được không?
Vì em muốn làm bữa tối cho anh,
và em không muốn anh bị no.
Aw.
Anh thích khi em bảo anh phải làm gì.
Bố em thế nào rồi?
-Ông ấy ổn. Vẫn thế.
Yêu anh đấy. -
-Hoàn toàn xấu hổ vì sự tồn tại của anh.
Đó có phải vở kịch mới không?
-Ừ. -Vâng?
Thế nào rồi? -Ừ, cũng tốt.
Ngựa!
Xin lỗi. Anh đang nói gì nhỉ?
Không sao đâu.
-Vâng? Chà, em chắc chắn anh sẽ nhận được vai diễn đó.
Cảm ơn em.
Nhưng anh không biết nữa,
vì đạo diễn hơi bị kiêu ngạo, em biết đấy?
Kiểu như là một phần trong mô tả công việc của bọn anh vậy.
Ừ.
Nhưng ông ta là đạo diễn sân khấu mà.
Ý em là sao?
Không có gì.
-Cái gì? Chỉ vì anh đạo diễn phim, anh không giỏi bằng...
Em đang nói phim không phải là nghệ thuật à?
-Không, rõ ràng là, phim có thể là nghệ thuật.
-Ồ, vậy là em đang nói phim của anh không phải là nghệ thuật.
-Không, em đang nói anh không thực sự đạo diễn phim.
-Anh đã từng. -Ừ.
Anh đạo diễn một bộ phim tám năm trước,
nhưng giờ anh chỉ đạo diễn quảng cáo pop-up.
Được rồi!
Cái gì?
Những quảng cáo pop-up đó --
mà nhân tiện, không hoàn toàn là như vậy đâu --
đã trả hết hóa đơn Visa cho chúng ta đấy.
-Mà anh đã tiêu. -Để hỗ trợ em.
Được rồi. Wow.
-Và công việc cao quý của em trong nhà hát.
-Được rồi. -Không phải Broadway đâu, nhớ nhé.
-Được rồi. -Trái mùa...
-Được rồi. Bình tĩnh. -Catskills...
nhạc kịch jukebox. -Chúng ta không thể thôi sao?
-Điều đó mang lại cho em vị thế nghệ thuật cao hơn một...
-Chúng ta không thể thôi sao? -Thứ gì đó thấp kém.
-Chúng ta không thể thôi sao? -Một chiếc tàu ngầm!
-Chúng ta có thể làm ơn, lạy Chúa, chỉ giả vờ hạnh phúc
trong một cuối tuần và chúng ta chỉ có thể giả vờ thôi được không?
-Vâng, vâng, vâng. -Làm ơn, ah!
Vâng. Vâng.
Vâng.
-Anh thậm chí không cố xúc phạm em.
Anh đang cố xúc phạm gã chết tiệt kia.
Nếu nó làm em cảm thấy khá hơn,
anh nghĩ em là một đạo diễn tuyệt vời.
Cả hai ta đều biết đó là nhảm nhí.
Ngựa!
-Anh có thể lấy đồ tạp hóa, làm ơn?
Được.
Chìa khóa đâu rồi?
-Nó ngay chỗ anh đang với tới, trên đầu cửa.
Không, không phải.
-Phải mà. Anh có muốn em giúp không?
-Không, anh lấy được rồi. -Được rồi.
Này, anh tìm thấy rồi.
Được rồi.
Ahh.
Đến giờ uống rượu rồi, đồ khốn.
Ha ha ha!
Ha. Anh vui thật đấy. Được rồi.
No comments yet. Be the first to leave one.