The first 200 lines.
CHÔN SỐNG
Này!
Này!
Cứu với!
Cứu với! Cứu với!
Mẹ kiếp.
Được rồi, được rồi, được rồi. Được rồi
Được rồi. Là gì? Số nào nhỉ? Số nào nhỉ?
1-2-1...
Mẹ kiếp!
Đâu đây?
911 đây. Xin chờ máy. Không! Chờ đã! Làm ơn!
911 nghe đây. Tôi đang bị chôn.
Cô phải giúp tôi. Tôi không thở được.
Thưa anh? Tôi bị chôn trong quan tài. Cứu tôi với!
Hãy cử người tới cứu tôi. Xin anh hãy bình tĩnh.
Anh tên gì? Paul. Paul Conroy.
Được rồi, anh Conroy. Hiện giờ anh đang ở đâu?
Tôi không biết. Trong một chiếc quan tài.
Không rõ ở đâu. Tôi sợ lắm. Làm ơn cứu tôi.
Trong quan tài? Phải.
Kiểu cũ, bằng gỗ.
Anh đang ở nhà tang lễ? Không. Không. Không
Tôi không biết nữa. Không
Thế anh gọi cho chúng tôi bằng cách nào vậy?
Sao cơ?
Nếu bị chôn trong quan tài, thì anh gọi tôi bằng cái gì vậy?
Bằng điện thoại di động. Có một cái điện thoại di động cũ trong quan tài.
Là điện thoại di động của anh sao? Phải.
Phải. Phải. Không, không. Nó không phải là của tôi.
Nhưng đúng là tôi đang gọi cô từ di động.
Có điện thoại di động trong quan tài khi ông leo vào sao?
Phải. Gì cơ?
Tôi không leo vào. Vậy sao ông lại trong quan tài?
Tôi bị đưa vào đây. Trong quan tài?
Phải. Làm ơn cứu tôi!
Và quan tài bị chôn xuống đất? Phải. Đúng rồi
Tôi là tài xế xe tải. Tôi là người Mỹ.
Trong này rất nóng. Tôi không thở được.
Làm ơn. Anh biết vị trí của mình không?
Tôi nói rồi, đâu đó ở Irắc. Làm ơn, cứu tôi. Irắc à?
Phải. Tôi là lái xe tải. Tôi là người Mỹ. Tôi làm cho CRT.
Anh là lính? Không, làm ơn hãy nghe tôi.
Tôi là lái xe tải. Là người Mỹ.
Tôi làm cho thầu khoán dân sự ở Irắc. Chúng tôi bị tấn công ở Baqubah
Và chúng...Chúng bắn chúng tôi.
Ai bắn ai, anh nói rõ xem? Tất cả các lái xe khác.
Anh nói nó xảy ra ở Irắc? Ở đất nước đó hả?
Phải. Làm ơn nghe tôi, được chứ? Làm ơn hãy nghe tôi
Họ đưa tôi một số an toàn, nó trong ví tôi. Giờ thì mất rồi.
Ông Conroy, đây là đường dây 911 ở Youngstown, bang Ohio.
Ohio? Vâng, thưa anh.
Tôi không chắc làm sao anh gọi được đến đây nếu đang ở một nước khác, nhưng nếu anh muốn,
tôi có thể kết nối cho ông với văn phòng cảnh sát.
Cô không hiểu rồi. Thôi quên đi.
Được rồi, được rồi, được rồi. Được rồi. Được rồi.
Nhấc máy, nhấc máy, nhấc máy đi.
Nhấc máy đi.
Cảm ơn đã gọi nhà Conroy. Hiện chúng tôi không ở nhà.
Vui lòng để lại lời nhắn sau tiếng bíp. Cảm ơn!
Phải, Linda, em à, anh đây.
Anh cần em...Anh cần em...Anh cần em liên hệ với quân đội quốc gia ngay,
hoặc Lầu Năm Góc.
Bảo họ bọn anh bị tấn công ở tỉnh Diyala, thành phố Baqubah.
Họ cần tìm anh. Được chứ?
Xin em đấy, em phải báo họ tìm anh.
Xin chào. Đây là Linda. Không!
Vui lòng để lại lời nhắn. Cảm ơn và chúc một ngày tốt lành.
Linda! Linda! Anh cần em gọi lại cho anh ngay, được chứ?
Gọi lại vào số này. Hết sức khẩn cấp đấy.
Gọi cho anh theo số hiện trên màn hình, được chứ?
Anh không biết là chuyện gì nhưng...
...anh bị chôn trong một cái hộp.
Anh bị chôn trong một cái hộp.
Anh không thở được.
Gọi anh ngay khi có thể. Xin em đấy.
Thành phố và bang nào ạ?
Tôi không biết. FBI, nơi nào cũng được.
Có thành phố cụ thể nào không ạ?
Nơi nào cũng được. Gọi cho tôi đến FBI.
Tôi có danh sách FBI ở Boston, Chicago, New York, Philadelphia...
Nó không quan trọng. New Haven...
Bất cứ thành phố nào, nơi nào cũng được. Chỉ cần kết nối cho tôi, làm ơn.
Xin lỗi, thưa ông, nhưng tôi không được phép làm thế.
Chicago! Được chưa? Chicago! Được chứ? Không cần phải thô lỗ vậy, thưa ông.
Làm ơn giữ máy.
Số ông yêu cầu...
3-1-2
4-2-1
6-7-0-0
có thể kết nối với phụ phí là 25 cent...
bằng cách nhấn phím số 1.
Văn phòng Chicago. Đặc vụ Harris nghe.
Phải FBI đó không? Vâng, thưa ông.
Được rồi. Tôi gọi từ Irắc.
Tôi bị chôn ở sa mạc nào đó. Tôi cần anh giúp.
Whoa. Whoa. Từ từ đã.
Anh ở Irắc khi nào? Bây giờ.
Giờ tôi đang ở đó. Tôi là tài xế xe tải.
Tôi làm việc cho CRT. Đã ở đây 9 tháng rồi.
Tên anh là gì? Paul Conroy.
Paul Conroy.
Phải.
Được rồi, Paul, hãy nói xem có chuyện gì.
Thôi được, thôi được. Được rồi.
Thôi được, tôi và một đoàn hộ tống các lái xe khác
đang giao thiết bị nhà bếp đến một trung tâm cộng đồng.
Và rồi có vài đứa nhóc, bắt đầu ném đá vào đoàn xe.
Rồi một quả IDE (IDE: Bom tự chế cảm ứng) phát nổ phía trước và làm nổ tung các xe khác.
Và rồi có nhiều tên nhảy ra từ sau các ngôi nhà
và xả súng vào tất cả mọi người trên đường.
Anh có bị bắn không? Tôi không biết.
Tôi không biết. Tôi đi phía sau đoàn xe.
Tôi đoán là mình bị đập đầu...
Bởi một tảng đá, rồi ngất đi. Đó là điều cuối cùng tôi nhớ.
Và khi tỉnh lại, bị trói, trong quan tài.
Ai đặt anh vào đó? Có lẽ là những kẻ phục kích chúng tôi.
Mấy đứa nhóc đó sao? Không. Không, không, không, không, không phải.
Mấy đứa nhóc đó đã ném đá vào chúng tôi.
Còn mấy tên Irắc này, có lẽ là quân phiến loạn. Tôi không biết nữa
Chúng chỉ...Chúng vụt lao ra và bắt đầu xả súng vào chúng tôi...
ngay trên đường phố. Tôi tưởng ông bảo chúng không bắn mình.
Chúng không! Tôi không biết! Chúng bắn họ!
Ông nên ngừng hét lên.
Tôi hét vì các anh không chịu nghe tôi!
Tôi cần các anh hãy cứu tôi!
Được rồi. Được rồi, được rồi. Tôi hiểu rồi.
Các anh có thể bắt cuộc gọi? GPS hay gì đó ấy?
Tại sao họ lại không bắn ông?
Tôi không biết gì cả. Tôi không có ý kiến gì Chúng không. Tôi chỉ biết có thế.
Số bảo hiểm xã hội của anh, Paul?
Sao?
Sao chứ? Ai cần chứ?
Tôi đang bị chôn vùi trong cái sa mạc chết tiệt này,
thì các anh lại cần số bảo hiểm xã hội của tôi làm gì chứ?
Tôi là công dân Mỹ. Làm ơn hãy cử người cứu tôi!
Ông có biết...
Gì cơ? Đợi đã, đợi đã Tôi không nghe rõ.
Điều gì... Khoan đã, khoan đã. Không, không, không. Tôi không thể...
Chết tiệt!
Mẹ kiếp.
Thôi nào.
Cảm ơn bạn đã gọi tới Crestin, Roland và Thomas
Sao tôi có thể trực tiếp cuộc gọi của bạn?
Ai đó. Tôi cần nói chuyện với ai đó ngay lập tức.
Đây là chuyện khẩn cấp. Ai vậy, làm ơn?
Tôi là Paul Conroy.
Tôi là lái xe của các người. Tôi gọi từ Irắc.
Đoàn xe của chúng tôi bị tấn công. Nếu là trường hợp khẩn,
anh cần liên hệ với số an toàn mà anh đã được...
Tôi biết . Tôi biết. Tôi biết điều đó.
Tôi không có nó nữa. Người ta đã lấy nó.
Ai đã lấy nó, thưa anh?
Tôi không...Tôi không biết. Người Irắc, tôi nghĩ vậy. Tôi bị ngất.
Tôi sẽ kết nối anh với ông Alan Davenport.
Ai vậy? Giám đốc nhân sự. Xin hãy giữ máy.
Nhân sự? Không, không, không, không! Chờ, chờ đã, chờ đã!
Tại CRT, chúng tôi giao dịch với khách hàng
để cung cấp các giải pháp hiệu quả và bền vững
cho các thách thức trong sự tăng trưởng nóng của kinh tế toàn cầu.
Khi...
Bạn đang gọi tới Alan Davenport,
Giám đốc nhân sự tại Crestin, Roland và Thomas
Hãy để lại tên và số điện thoại sau tiếng bíp,
và tôi sẽ gọi lại ngay khi có thể.
Đây là Paul Conroy. Tôi từ Hastings, Michigan.
Tôi là một lái xe của CRT.
Đoàn xe của tôi bị bọn khủng bố hay quân nổi dậy gì đó phục kích.
Tôi không rõ là ai. Còn tôi bị mắc kẹt.
Bị chôn trong quan tài dưới đất, và tôi cần sự giúp đỡ.
Làm ơn cử người cứu. Tôi cầu xin đấy.
Tôi nghĩ mình đang ở Baqubah thuộc tỉnh Diyala.
Tôi không chắc lắm. Làm ơn. Làm ơn cử người cứu.
Tôi không thở được ở dưới này. Tôi không thở được
Tôi không biết phải gọi cho ai nữa. Làm ơn cử...
Mẹ kiếp! Mẹ kiếp!
MẸ KIẾP!
Mẹ kiếp!
Thôi nào.
Alô? Có ai ở đó không?
Alô?
Alô? Thở được hay không thở được vậy, người Mỹ?
Thở được hay không thở được? Khoan, khoan. Khoan đã...khoan đã.
Tôi không biết là ai đang nói. Ai đấy?
Người Mỹ có thể thở được hay không?
Không, tôi không thở được. Làm ơn đưa tôi ra khỏi đây.
Ra à? Phải, phải. Đưa tôi ra.
Đưa tôi ra. Làm ơn cứu tôi.
Này, anh lính Không, không. Tôi không phải lính.
Tôi là tài xế xe tải. cho một nhà thầu thôi.
Nhà thầu? Phải, phải, một nhà thầu.
Thế thôi. Tôi không phải lính.
Dầu hả? Không, không phải dầu đâu.
Tôi không phải nhà thầu an ninh. Tôi chỉ là lái xe tải. Thế thôi.
Người Mỹ hả? Phải.
Vậy là lính rồi.
Không, tôi không phải.
Tôi ở đây, không vũ trang. Nhưng các anh vẫn bắn chúng tôi.
Vào đầu và cổ họng, đừng dối trá nữa.
Không, tôi không nói dối. Bọn tôi đều là lái xe.
No comments yet. Be the first to leave one.