The first 200 lines.
NGƯỜI ĐÀN BÀ ÁO ĐỎ Dịch phụ đề: QKK
Ma xui quỷ khiến làm sao mà tôi lại tới nông nổi này?
Tôi vẫn không thể nào tin nổi.
Chỉ mới bốn tuần trước đây, tôi là một con người hoàn toàn khác.
Tôi chưa từng biết phiêu lưu mạo hiểm.
Tôi đã có một người vợ.
Tôi đã có một gia đình.
Và khi một cô gái đẹp đi qua, tôi chưa bao giờ nhìn tới hai lần.
Không bao giờ.
- Tầng bốn, làm ơn. - Tôi cũng vậy.
- Tôi giúp được gì không? - Vâng, tôi đang tìm... Gì vậy?
Đó là do cái máy điều hòa. Sẽ có lại ngay thôi.
- Xin lỗi. - Xin lỗi.
Xin cô thứ lỗi!
Tôi bị mất cái cặp.
Anh không biết.
Không, anh chưa bao giờ thử theo cách đó.
Không, anh không lo lắng.
Chỉ là trước đây anh chưa từng thử theo kiểu đó.
Nó hoàn toàn mới mẻ đối với anh.
À, anh biết là em cần phải làm ướt nó trước khi cho nó vào.
Em cần phải làm vậy, nếu không nó sẽ bị gãy.
Bao xa? Anh đâu biết bao xa?
Chắc là hết cỡ luôn.
Anh biết là em cần phải lắc nó để giũ hết lông ra.
Được rồi!
Bỏ cái điện thoại đó xuống.
Bây giờ anh không thể nói chuyện với em được. Anh sẽ gọi lại sau.
Anh có cần phải nói những chuyện như vậy trong giờ làm việc không?
Anh không thể để dành những thứ thô tục đó cho tới khi về nhà sao?
Đó là em trai tôi.
- Em trai anh? - Phải.
Nó và tôi định mở một phòng xử lý ảnh ở chỗ tôi.
Bằng cách đó tôi có thể đem công việc về nhà. Thí dụ như...
Được rồi! Được rồi!
- Bản chi tiết chiến dịch xe cáp đâu? - Nó ở dưới tầng ba...
Lấy cho tôi ngay lập tức! Ta đã phí nhiều thời gian rồi.
Vâng, thưa ông.
Tôi đã bỏ ra hai tháng cho chuyện này.
- Tôi muốn anh dò bản đồ và chỉ cho tôi. - Được rồi.
Được.
A-lô?
Tối nay cô đi ăn tối với tôi được không?
Sao?
Nhà hàng La Primavera, North Beach.
Tối nay.
Tôi biết anh là ai.
9 giờ?
Tại sao?
Chỉ tại vì vậy.
Tôi không thể đi vào lúc...
...9 giờ.
9 giờ 10 được không?
Được.
Sao chị lại nói với tôi bằng tiếng Đức?
Tại sao?
Ý tôi là, cơ quan môi giới người mẫu nói với tôi rằng cô tới từ Đức.
Đó không phải là tôi.
À, chắc tôi phải coi lại.
Tôi đang đi đâu vậy?
Trông em thế nào?
Bông tai lớn quá phải không?
Nè, giữ dùm em đi, anh yêu.
Để anh giữ. Em lo nhìn đường đi.
Dù sao thì nó cũng đang giết chết em.
Didi, anh đã định hỏi em cái gì?
Anh muốn hỏi em một chuyện.
Tối nay em muốn đi xem phim không?
Tối nay là học nhóm.
Em muốn nói gì?
Hôm nay thứ mấy? Hôm nay là thứ Tư à?
Anh tưởng hôm nay là thứ Năm.
Anh bị sao vậy?
Dù sao anh cũng muốn đi, nếu không trở ngại gì cho em.
Anh không thể chịu đựng được những chuyện điên rồ đó tối nay.
Tất cả đã được sắp xếp. Anh sẽ dẫn mấy đứa nhỏ đi xem phim.
Em đã hứa với chúng là anh sẽ đi. Dù sao, anh xứng đáng được đi chơi một đêm.
Vậy, anh tính sao?
- Ý em là sao? Tất nhiên. Chắc chắn rồi. - Anh thật tuyệt vời.
Anh yêu.
Hẹn gặp tối nay.
Cám ơn cho đi nhờ.
Anh biết không, anh giao banh trông rất dễ thương.
Tới đi, Teddy. Có gì phải căng thẳng. Giao banh đi.
Nào bây giờ, yên lặng. Để người ta giao banh, anh bạn.
Không có gì phải lo lắng.
Chỉ là một ván banh thôi mà. Không giống như cuộc đời anh.
Chỉ là lòng tự trọng của anh.
Cho hắn một cú mạnh đi. Cho hắn một cú lấy điểm luôn. Teddy, đánh đi!
Sao vậy? Tôi nói nhiều quá hả?
Chúng tôi sẽ nín. Chúng tôi sẽ bình tĩnh. Teddy muốn giao banh.
Được không?
Anh làm được mà. Cứ đánh thẳng vô.
Giao hay lắm!
Đổi!
Được rồi, tôi tới đây. Sẵn sàng chưa? Cầm vợt sẵn đi, tôi tới ngay anh đó.
Em bé này là của tôi!
- Anh đã chạm lưới. - Chạm sau.
- Anh không thể! - Nó là chạm sau!
- Anh vẫn không thể chạm lưới. - Tôi chỉ chạm lưới sau.
Tôi chạm banh trước, rối mới tới lưới, đó là chạm sau.
Điểm của chúng tôi. Là 6-2 Anh thua rồi.
- Có ai nói anh dễ thương chưa? - Anh cũng dễ thương.
- Anh có sao không? - Không sao.
Có chuyện gì, hắn làm anh bực à?
Không.
- Vậy, có chuyện gì? - Không có gì.
Ê!
Nhìn kìa!
Ôi, trời ơi. Đó là một con ốc anh vũ.
Cô ơi!
Cám ơn.
Hai cô có những cây vợt đẹp lắm.
Họ sao hả, mấy bạn?
Joe, có điện thoại của anh.
Vui lòng đem tới cho tôi, được không?
Tôi gặp họ vào những đêm khác nhau. Làm sao tôi biết họ là chị em?
- Anh đang gặp nhiều rắc rối đó, Joe. - Không đời nào.
Tôi đã hẹn với cô em vào 7 giờ và cô chị vào 9 giờ 15. Dư giả thời gian.
Còn Theresa thì sao?
Theresa thì sao?
Cổ không chú ý gì khi anh đi vắng với ai đó sao?
Như trước đây anh thường đi với cô gái đó. Cổ không nghĩ là có chuyện gì sao?
Nghe nè.
Theresa có mấy đứa nhóc để lo lắng. Cổ quá bận để chú ý tới chuyện khác.
Và chúng là những đứa trẻ tuyệt vời.
Cổ 38 tuổi, cổ là một phụ nữ có gia đình rất hạnh phúc.
Anh thấy rồi. Cổ luôn luôn cười.
- Cổ có làm vậy không? - Cổ có làm gì?
Ý anh là sao, "Cổ có làm gì?"
- Anh muốn nói gì, "Cổ có làm gì?" - Cổ có cũng làm vậy không?
- Cũng làm gì? - Cổ có cũng ngoại tình không?
Teddy, anh là bạn tôi, và tôi yêu anh.
Anh là một gã dễ thương, nhạy cảm...
...nhưng anh rất ngây thơ.
Khi nghĩ rằng Theresa của tôi...
- ...lại làm chuyện bậy bạ. - Tôi chỉ hỏi vậy thôi.
Anh có tin rằng anh chàng này lại hỏi liệu Theresa của tôi có làm chuyện bậy bạ hay không?
Tôi khó mà tưởng tượng rằng vợ anh ngủ với anh.
Teddy.
Tôi đang cười cái gì?
Chị chắc không?
Được rồi, để tôi báo cho hắn. Cám ơn.
- Anh có ở lại ăn trưa không, bác sĩ? - Không. Joe!
Người hàng xóm còn nói gì khác không?
Không có gì. Cổ chỉ tới để trả lại một cái khay...
...và cổ gặp một đám người đang xuống cầu thang.
Theresa, mấy đứa nhóc, và tất cả đồ đạc.
Có một chiếc xe tải lớn đang chờ họ.
Khốn kiếp.
Coi nào, cổ cũng là bạn của chúng ta.
Không biết đó có phải là đồ của cổ?
- Tại sao anh phải nói về chuyện đó? - Vậy chớ ta làm gì, khóc sao?
Tôi chỉ muốn biết cổ có quyền lấy tất cả đồ đạc hay không?
Có phải của Theresa?
Tìm thấy một tấm hình của tôi với một người phụ nữ khác.
Trần như nhộng?
Trong một hộp đêm.
Chuyện này không xảy ra.
Chuyện chó này không xảy ra! Nó không xảy ra!
Đồ khốn kiếp!
Khốn kiếp, đồ lẳng lơ!
Teddy, mình làm gì để nâng đỡ tinh thần cho Joe bây giờ?
- Muốn chơi trò người mù với tôi tối nay không? - Tôi không thể làm được.
- Anh chơi trò người mù với tôi nhé? - Không, tôi căng thẳng lắm.
Joe cần được cười vui vẻ.
Ta sẽ đưa hắn tới một chỗ mà người ta sẽ tống hắn ra.
Tôi quá căng thẳng.
Mặc áo len tới đó.
Họ bắt hắn phải mặc áo khoác họ đưa.
- Đi mà, Michael? Làm nghe. - Không, tôi căng thẳng lắm.
- Anh đã kết với bà Schumacher rồi phải không? - Tôi không kết với bả.
- Vợ của ông chủ hắn. - Không thể tin được.
Nói cho anh biết. Khi chúng ta đi nghỉ xa. Hắn đã phang vợ của bác sĩ Schumacher.
Đồ ngậm máu phun người! Có phải anh đã làm chuyện đó với vợ của Schumacher không?
- Chỉ vào ban đêm thôi. - Nếu đó là trường hợp khẩn cấp.
- "Chỉ vào ban đêm?" - Hỏi hắn đi.
Thời gian để tôi lái xe tới đó...
...cũng vừa bằng thời gian để cho hắn rữa tay và mang bao tay vô.
Nếu đó không phải là một vụ lớn, nó không xứng đáng với tôi.
Nếu là viêm ruột thừa, tôi không đi.
Nhưng, nếu là viêm màng bụng hay viêm túi mật...
A-lô, em yêu, tin tốt đây. Có một cái bong bóng bay qua.
Rồi, anh nói như thế này:
"Vui lòng cho hỏi có ông Pierce ở đó không?" Rất rụt rè.
- Vui lòng cho hỏi có ông Pierce ở đó không? - Vậy đó, đúng y vậy.
Và tôi sẽ cầm điện thoại và nói, "A-lô?"
Rồi tôi sẽ chờ vài giây làm như đang nghe anh nói, rồi tôi sẽ nói:
"Sao?"
"Anh muốn tôi ra ngoài ngay bây giờ?"
"Anh không thể tự mình lo chuyện đó được sao, Richard?"
- Richard là ai? - Phụ tá của tôi.
Hắn làm ở văn phòng này với tôi.
Rõ chưa?
Đó là một phụ nữ à?
Đó là một phụ nữ à?
Không. Nó chỉ...
"Đó là một phụ nữ à?"
Có cái gì trong đầu anh vậy?
Không, nó chỉ...
No comments yet. Be the first to leave one.