The first 200 lines.
Trong phần này trên "Legends of Tomorrow"...
Tôi tập hợp mọi người
vì tôi cần mọi người giúp.
Tương lai của thế giới đang gặp nguy hiểm
vì Vandal Savage.
Anh đã phản bội lại
tổ chức của mình.
Time Masters, từ chối
chống lại Savage
vì hắn không gây hại gì cho dòng thời gian.
Oculus không chỉ có thể nhìn vào dòng thời gian
- mà còn có thể tạo hình cho nó. - Nếu Oculus
là thứ mà họ dùng để điều khiển ta,
thì ta cần phá hủy nó.
Tắt nó đi ngay!
Tôi không phải là con rối.
Anh ấy đổi mạng cho ta. Anh ấy là 1 anh hùng.
Không may, Vandal Savage đã thành công
sát hại Miranda và Jonas.
Savage vẫn giữ Carter và Kendra.
Đây là tàu du hành thời gian.
Quà nhỏ của đám bạn.
Tôi không còn cần thống trị thế giới.
Giờ tôi có khả năng thay đổi nó.
Ta đang làm gì ở đây?
Savage có tàu du hành thời gian quà từ đám Time Masters.
Dòng thời gian thì vô định, vì
ta đã hủy Oculus, tức là Savage đã chìm vào dòng lịch sử.
Thế nên tôi đưa mọi người về nhà.
- Đã xong nhiệm vụ đâu. - Jax nói đúng.
Trước ta cũng từng để lạc Savage. Ta sẽ tìm ra hắn lần nữa.
Sau đó thì sao? Ta đâu thể
giết được Savage, vì bây giờ
hắn đang giữ Kendra và Carter,
cứ giả định họ còn sống đi
- mà chắc là không còn. - Vậy là thôi?
- Ta...ta bỏ cuộc? - Tôi sẽ lo việc
đưa mọi người bản nhỏ
trở về đúng thời điểm.
Sẽ như chưa từng có sự ra đi.
Anh muốn chúng tôi
về sống như cũ, và giả vờ
như không có gì từng xảy ra?
Mm, có lẽ là cũng khó.
Nên tôi đưa mọi người về tháng 5/2016 không phải là tháng 1/2016.
Tuyệt, thế thì 5 tháng vừa qua
có khi mẹ tôi nghĩ tôi chết rồi.
- Cảm ơn nhiều nhé. - Ok, đợi đã, tại sao?
Sao lại thay đổi kế hoạch, Rip?
Nếu anh quay lại tàu
thì chúng tôi cũng thế.
Thật ra là tôi không hề rời tàu.
Tôi xin lỗi vì những gì đã yêu cầu mọi người làm
và hóa ra nó chẳng có ích gì.
Chúc mọi người mạnh khỏe.
Chẳng thể thích nổi gã này.
Dc's Legend Of Tomorrow "Legendary
Xin chào?
Bố.
- Con chào bố. - Con yêu.
- Con về lúc nào? - Con vừa về.
Con gọi nhưng không thấy ai trả lời.
Con đến chỗ của Laurel, nhưng không thấy chị ấy.
Mọi người đâu cả rồi?
Thì là, uh, Damien Darhk,
- hắn lại gây chuyện rồi. - Thật tốt khi biết
5 tháng qua không có gì thay đổi.
Bố?
Sao thế?
Mọi thứ ổn chứ?
Không, con yêu.
Bố làm con sợ đấy.
Damien Darhk đã vượt ngục
và mọi người...
cố gắng ngăn hắn.
Nhưng chị của con,
nó, um...
Không, bố. Không.
- Bố rất tiếc. - Không.
Không.
Bố đỡ con rồi.
Đồ ngu. Ta thoát rồi.
Hắn định đuổi theo.
Đi bộ thôi. Mà mày bắn hắn
- tốn đạn. - Cảnh sát đang tới.
Anh muốn mắng tôi
hay ta chạy đây?
Không cái nào cả.
, Mick.
Oh, là...là tôi.
Ray đây.
Tôi nghĩ ta nên nói chuyện.
Lái đi.
Anh chẳng mất thời gian
để hòa nhập lại nhỉ.
Tôi thích đi thó đồ. Cảm giác rất tuyệt.
Anh có nghĩ đáng ra ta nên
ngừng làm việc này không?
Muốn gì hả tóc ngắn?
Xin lỗi, kiểu thế.
Với Snart.
Tôi là người phải chết
- và tôi không thể ngừng nghĩ rằng... - Không phải lỗi của anh.
Là của anh ấy.
Thằng khốn đó chẳng làm gì mà không có kế hoạch cả.
Có lẽ anh nói đúng.
Có lẽ anh ấy muốn như thế này.
Cái tay kia là ý gì đấy?
Có thể anh ấy muốn ta
trở thành chiến hữu.
Tôi ngất ra đây cho xem.
Tôi nghĩ Snart biết.
Anh ấy biết tôi sẽ theo anh
và anh cũng thế.
Làm gì cơ?
Làm thứ ta đang làm dở.
H.G. Wells có biệt danh gì hồi nhỏ?
- Bertie. - Siêu thật.
Anh trả lời đúng hết rồi.
Từ khi nào anh giỏi sử thế?
Gần đây anh có hứng thú với nó.
Trong kì nghỉ của anh hả?
Anh hầu như không nhắc gì đến nó.
Martin?
Anh biết, anh xin lỗi.
Kì nghỉ đó, um...
anh có vài việc chưa làm xong.
Con tàu sẽ không ở đây đâu, Gray.
Ta thấy nó rời đi mà, nhớ không?
Và để rời đi, thì nó sẽ để lại...
Tín hiệu của nó.
Tôi cũng bảo Mick như thế.
- Đài thu phát tín hiệu. - Thu tín hiệu đây.
Chán òm.
Khi nào ta liên lạc với Hunter?
Lance, cô không sao chứ?
Sao lôi được tàu Waverider quay lại đây?
- Con chào bố, con nhớ bố lắm. - Và yêu bố.
- Và yêu bố. - Captain,
xin lỗi vì đã xen ngang.
Nói với tôi là tìm ra Savage rồi đi.
Không, nhưng ta nhận được tín hiệu
từ thành phố Star năm 2016.
Tôi không hiểu. Đáng ra phải được chứ.
Đã liên lạc ở không gian phụ chưa?
Tôi làm ngay từ đầu mà.
Đã chỉnh đúng cực tương lai chưa?
Oh, Raymond, xúc phạm nhau quá đấy.
Có liên lạc được với Waverider không?
Đang làm đây.
Tôi nghĩ là có đấy.
Tôi tưởng tôi nói rõ ràng rồi.
Chúng tôi cũng muốn nêu ý kiến của mình.
- Sao thế? - Kiểm tra
xem có phải hàng thật không.
Đừng có hòng bỏ rơi chúng tôi lần nữa.
Khi làm xong việc này, ta có thể
- tự đi theo ý riêng. - Còn nhiệm vụ
đã xong đâu.
Hơi tò mò là anh đã
tìm được Savage khi không có chúng tôi chưa.
Chưa.
Nhưng mà tôi không có
lao vào quán rượu đánh nhau
đưa vũ khí tối tân cho bọn khủng bố
hay biến mình thành quái vật.
Chúng tôi đã hiểu ý anh.
Đây là ý của chúng tôi.
Tàu không đi đâu mà không có chúng tôi.
Hiểu chưa?
- Đứng lại! - Oh, đừng bắn!
- Đừng bắn. - Cô đang làm cái gì
- ở ngoài đây thế này? - Tôi bị giam.
Bởi Nazis hả?
Không, tệ hơn.
- Mũ của anh. - Làm sao?
Tôi từng thấy nó rồi.
Giấy, anh có giấy không? Có gì để viết không?
Tôi nghĩ cô đang bị shock.
Làm ơn đi!
Yeah.
Nếu không phải Nazis, thì là ai?
Tôi cần cái mũ.
Bây giờ!
Xin lỗi nhé, tình yêu
nhưng trò chơi chưa kết thúc.
Bất chấp ý định của tôi là đuổi theo Savage 1 mình,
xem ra tất cả mọi người đều muốn
đi đến tận cùng...
Nhắc tới mới nhớ.
Anh có biết.
Anh đưa chúng tôi về 5 tháng sau
- vì anh biết. - Biết gì?
Anh biết Laurel sẽ chết,
và giờ anh đưa tôi quay lại
để tôi cứu chị mình.
- Tôi sợ rằng... - Anh nên sợ đi.
Tôi không thể cho cô...
Tôi không quan tâm đến dòng thời gian.
Đưa tôi về mau.
No comments yet. Be the first to leave one.