The first 200 lines.
Tù Ngưu, ngươi cưỡi cơn sấm sét
mà tới để cứu thế.
Ta nguyện đem thân mình tế hồn Cửu Tiêu!
Ta lệnh cho ngươi chiến đấu.
Kẻ nào ở đó?
Ngươi là kẻ nào?
Liên Nhất,
chỗ này không phải hiện thực,
chỉ là ảo mộng do đàn Cửu Tiêu tạo ra.
Ta đến để cứu nàng đây.
Hãy đi theo ta.
Đừng hòng ăn nói xằng bậy.
Còn không mau chóng rời khỏi đây?
Tả Hữu Hộ Pháp đâu?
Có thuộc hạ.
Có thuộc hạ.
Mau đưa tư tế Liên Nhất rời khỏi đây ngay.
Rõ.
Sức mạnh Cửu Tiêu,
ngưng huyền thành quang.
Đi.
Tại sao vậy?
Liên Nhất!
Dù nàng đang bị nhốt trong thế giới khác
nhưng vẫn cứ từ chối ta.
Yêu Hồng Liên,
thịt tươi xương trắng chỉ là kế tạm thời.
Chỉ có Yêu Hồng Liên mới giữ cho cơ thể nàng không thối rữa.
Mau chóng đi tìm Yêu Hồng Liên!
=KHÚC TRẤN HỒN: CỬU TIÊU CẦM=
Thành Phượng Nhạc bây giờ náo nhiệt thật đấy.
Đúng là không ngờ
tin tức Thanh Nang phường tổ chức đại hội tỷ thí nhạc
có thể mời gọi được nhiều kỳ nhân dị sĩ như thế.
Thành Phượng Nhạc chúng ta
đã rất lâu không náo nhiệt thế này rồi.
Phải đấy, phải đấy.
Nghe nói chưa ai từng thấy gương mặt thật của phường chủ.
Ta nghe nói phường chủ đó
rất thông thạo thuật phù thủy, bói toán,
có thể biến hóa ra binh lính, chiến mã đấy.
- Tài như vậy sao? - Ông chủ, một bát mì hoành thánh.
Nhiều ớt.
Đó toàn là truyền thuyết thôi.
Theo ta ấy à,
phường chủ chắc chắn là một lão yêu quái cực kỳ xấu xí.
Lão yêu quái? Thế thì xấu lắm.
Không phải chứ.
Ta nghe nói đó là một tuyệt thế mỹ nhân hạng nhất đấy.
Nha đầu nhãi nhép, ngươi thì biết cái gì.
Kệ ả đi.
Không quan trọng.
Mì hoành thánh tới rồi.
Dù sao thì chúng ta
đều đến vì Hồng Nhai tiên sinh mà.
Tiên sinh âm luật cao siêu, đứng đầu thiên hạ.
Cầm phổ là khó tìm nhất.
Thanh Nang phường lấy đó làm giải thưởng hạng nhất
chẳng biết tới khi đó có lấy ra được hay không.
Rảnh rỗi ở đây tán dóc
chẳng bằng lên đường cho sớm.
Thanh Nang phường có cái gì
đi xem là biết ngay thôi.
Sao hả?
Ngươi cũng đi tham gia đại hội tỷ thí nhạc?
Nhạc sư ở cửa tiệm này
ai mà không đi tham gia chứ?
Nhạc cụ của cô ta đâu?
Phải đấy, nhạc cụ còn chẳng có.
Bủn xỉn đến thế sao.
Nhạc sư đến tham gia
tất nhiên là không vấn đề gì.
Nhưng nếu là nha đầu quê mùa mạo danh nhạc sư
thì đúng là nực cười lắm.
Đúng lắm.
Ta vừa nghĩ đến mấy người không biết thân biết phận
mà dám tơ tưởng nhạc phổ của tiên sinh
liền cảm thấy tiếc cho tiên sinh quá.
Chỉ là một nhạc phổ mà thôi,
có thực sự quan trọng thế không?
Không có đàn Cửu Tiêu
thì làm sao đàn ra ý nghĩa sâu sắc trong khúc nhạc chứ?
Đứng lại.
Ngươi cũng ngạo mạn quá rồi.
Đàn Cửu Tiêu là thần khí năm xưa
quan tư tế của Phượng Nhạc
triệu hồi Tù Ngưu, trấn áp bùa ma.
Chỉ dựa vào ngươi,
đừng nói là diễn tấu,
chúng ta mà được xem một cái
cũng chết không hối tiếc rồi.
Thế thì chắc là ta phải chúc mừng tỷ tỷ trước rồi.
Chẳng bao lâu tỷ tỷ sẽ muốn gì được nấy,
được thỏa ước nguyện rồi.
Ngươi dám rủa ta.
Thức thời một chút,
bây giờ lập tức quỳ xuống tạ lỗi với ta.
Bằng không...
Buông cô nương ấy ra.
Có thâm thù đại hận gì
chi bằng hãy ngồi xuống nói rõ trước đã.
Đẹp quá.
Đây là cao nhân cỡ nào chứ.
Nhạc sinh ảo mộng.
Lẽ nào là Hồng Nhai tiên sinh?
Đây là động đất sao?
Người xấu, ra tay hại người.
Cô nhóc ở đâu ra vậy?
Đã không nói được tiếng người thì cút sang một bên đi.
Mạc Mạc, muội lại nghịch ngợm rồi.
Bảo muội khuyên giải thì mới đó đã biến thành đánh nhau.
Bình thường tiên sinh dạy muội thế nào?
Sao có thể vô lễ, thô lỗ với cô nương như thế?
Cô nương, cô không sao...
Tiên sinh có ý gì vậy?
Đây...
Đây không phải ý muốn của tại hạ.
Thế thì ý muốn của huynh là gì?
Là...
Là...
Là...
Đây...
Ta đã làm gì thế này.
Cô nương, tại hạ cũng không biết tại sao.
Xin hãy nghe tại hạ giải thích.
Sao thế ạ?
Không biết nữa, rất bất ngờ.
Bất ngờ ta ngửi thấy mùi máu
toàn thân liền tê dại,
không thể rời mắt được.
Chân cũng không nhấc nổi.
Động lòng rồi sao?
Đây không phải là động lòng,
mà là cảm động.
Người còn ngụy biện.
Ta thực sự không hề ngụy biện.
Muội hiểu rõ tiên sinh nhà muội mà.
Hành vi thú tính, điên rồ mất trí như vậy
trước giờ ta luôn coi thường nhất.
Chán ngắt.
Cô nương.
Xin dừng bước.
Cô nương.
Đàn Cửu Tiêu này sao lại ở trong tay cô?
Sao có thể?
Người ngoài không thể đụng vào đàn Cửu Tiêu được.
Cây đàn này nhất định là giả.
Mọi người thấy cả rồi đó.
Chuyện này không thể trách ta được.
Tự cô ta cũng đã nói
chỉ cần nhìn một cái là chết không hối tiếc rồi.
Người đâu.
Sai đệ tử các phái chuẩn bị, mau chóng lấy đàn Cửu Tiêu!
Rõ.
Ngươi nói xem,
Hồng Nhai tiên sinh này im lặng đi theo cả quãng đường,
hay là mê đắm nhan sắc của ta rồi?
Ngươi cũng cho rằng ta nói đúng hả, Đại Hoàng?
Lưng trâu tròng trành.
Chuyến này đến Thanh Nang phường đường còn xa.
Cô nương,
hay là lên kiệu của ta đi?
Thôi khỏi.
Ngồi kiệu thực sự không phù hợp
với khí chất hiệp nữ độc hành của ta.
Chỉ có mấy người trắng nõn như huynh mới kham nổi thôi.
Trắng... trắng nõn?
Linh Quân quả thực không dám đánh liều.
Muội cũng cảm thấy thế à?
Dạ.
Là muội nói chỉ có ăn mặc thế này
mới thể hiện được sự phong lưu, phóng khoáng của ta,
giống như cao nhân ấy.
Không nhớ.
Nếu cô nương không thích
ta cũng không cần nữa.
Hay là
ta và cô nương cùng cưỡi trâu nhé?
Tiên sinh à,
huynh có cần mặt mũi không đấy?
Lần đầu tiên sinh gặp ta
đã cưỡng ép nắm lấy tay ta,
định cợt nhả với ta.
Bây giờ thì hay rồi.
Lại muốn cùng ta cưỡi một con trâu.
Đây rốt cuộc là
bản tính vụng về,
hay là
bụng dạ khó lường thế?
Chuyện đó...
Thực sự là hiểu lầm thôi.
Tại hạ đi theo cô
chỉ vì muốn
làm cho rõ
tại sao lại có chấp niệm như vậy
với máu của cô.
Chuyện gì vậy?
Không hay rồi.
Đuổi theo mau.
Ngon quá.
No comments yet. Be the first to leave one.