The first 200 lines.
5/2007, Lily và Marshall đã kết hôn
tại gian nhà lịch sử Van Smoot ở vùng ngoại ô New York.
Đẹp quá trời, Lily ơi.
Ừ. Y như những gì tớ hằng tưởng tượng.
Đó quả là lời nói phét trắng trợn.
Các con biết đấy, khi kết hôn chúng ta nhận được một bài học khắc nghiệt.
Lễ cưới mà con mơ ước sẽ không bao giờ trở thành hiện thực.
Vậy là chúng tớ đã quyết định thực hiện một đám cưới nhỏ ở ngoài trời,
chỉ có gia đình và bạn bè thân thiết.
Và không quá 25 người
ở một khu vườn tuyệt đẹp nào đó,
có thể sẽ có một dàn ghi ta chơi nhạc sống
trong khi chúng ta bước đi.
Và có lẽ cậu đã biết trước người sẽ đến trụ sở tóa án
và làm đăng ký như người cử hành lễ
vậy là anh ấy hoặc là cô ấy, tất nhiên là "anh ấy"
có thể cử hành buổi lễ.
Nhưng cậu ghét đám cưới, tại sao cậu lại muốn cử hành nó?
Vì điều đó sẽ khéo léo khắc sâu vào tâm trí của mọi phụ nữ ở đó
rằng khi tớ hỏi,
và câu trả lời sẽ phải là, "Tôi đồng ý."
Vậy đấy.
Càng gần đến ngày trọng đại,
sẽ càng khiến cho người ta trở nên nhượng bộ.
Tuyệt. Mẹ tớ đang bắt tớ phải mời nhà Lessners.
Điều này sẽ khiến số tiền chúng ta tốn tăng thêm một con số.
Vậy thì tớ nghĩ đôi lúc tính toán việc phải mời ai đó thật đau đầu.
Anh biết không, nhiều lúc đám cưới mà mình lại chẳng muốn mời ai cả.
Ừ, đây là một trong những lúc như vậy đấy em à.
Em biết không? Sẽ ổn thôi. Đó sẽ là một lễ cưới ngoài trời không quá trọng đại.
Và thế là không tổ chức lễ cưới ngoài trời nữa.
Bố của Marshall đã bị thuyết phục rằng nếu tổ chức tiệc ngoài trời ở New York,
ông ấy sẽ bị thêm nếp nhăn, vậy nên giờ sẽ tổ chức ở trong nhà.
Sẽ vẫn tuyệt mà. Chúng mình sẽ vẫn có một ban nhạc ghi ta.
Vậy là giờ, thay vì một ban nhạc ghi ta
chúng ta sẽ có một người chơi đàn hạc.
Ừ, bố tớ đã nhờ một chú,... và con gái của chú ấy biết chơi đàn hạc.
Cô ta có nóng bỏng không? Đã từ lâu tớ muốn gạch "người chơi đàn hạc" khỏi danh sách của tớ.
Cái danh sách của cậu dài từng nào vậy?
Này, tớ có thừa hơi đến nỗi đi đếm số trang đâu.
Tớ đâu có hâm.
Ừ, dù sao thì... cô ta cũng đang có thai.
Tuyệt! Vậy là tớ có thể gạch tên cùng lúc hai thứ.
Vậy là ngày cưới trọng đại của Lily và Marshall đã tới...
kèm theo một chiếc đàn hạc.
Chào cậu, Lily.
Ồ. Andrea.
Đúng là cậu đang có thai.
Ừ.
Làm sao cậu có thể chơi đàn với cái bụng...?
À, cũng không hẳn. Tớ chỉ có thể với tới nửa số dây.
Cậu chỉ chơi được một nửa cái đàn hạc ư?
Ừ.
Ôi không, thôi được rồi. Lily, để tớ xử lý việc này.
Vậy để tớ gảy phân nửa còn lại. Có khó học lắm không?
Tớ đã học đàn hạc trong vòng 12 năm.
Ừ, nhưng tớ là một người tiếp thu tốt.
Cậu có biết bản "Hiệp sĩ ghi ta" không? Tớ đã học nó trong vòng một ngày.
Có bản nào là "Hiệp sĩ đàn hạc" không?
Robin, không sao đâu mà.
Vậy, đứa bé của cậu đã được dự đoán là bao giờ sinh?
Thứ 3.
Ồ, sớm nhỉ.
Thứ ba tuần trước rồi cơ.
Trời ạ, chúng ta phải ngừng việc cô ấy thôi.
Cô ta có thể sinh một đứa bé ngay giữa buổi lễ của các cậu.
Robin à, tớ sẽ không tự làm mình hoảng sợ đâu.
Tớ ghét khi những người phụ nữ nói,
"Ôi, lễ cưới của tôi phải thật sự hoàn hảo."
Đời không được như ý muốn. Đôi khi các DJ còn lẫn lộn danh sách bài hát.
Đôi khi cậu sẽ vồ ếch khi trên sàn diễn.
Tôi có thể có một ly uýt ky Xcốt-len pha sô đa lẹ lẹ được không?
Không. Tôi không được cho phép phục vụ bất cứ thứ gì cho đến buổi tiệc.
Ồ, anh bạn vừa để mất một số tiền boa hơi bị nhiều đấy.
Tôi cũng không được phép nhận tiền boa, anh bạn ạ.
Thế anh được phép nhận lời phê bình không?
Anh chả khác gì... thằng đần, anh bạn ạ.
Này, các cậu có biết câu gì không có tác dụng đối với người chơi đàn hạc không?
"Này cưng, có muốn "gảy" không?"
Thật á? Đúng là không có tác dụng.
Chả một tẹo nào luôn.
Này! Bill là ai vậy?
Bill ư?
Ừ, cái gã tớ gặp ở quầy bar.
Tôi có thể hỏi một chút được thôi?
Trong buổi lễ thì những người phản đối ngồi ở đâu?
À... tôi nghĩ giờ người ta không còn làm thế nữa.
Vậy á, thế cậu nghĩ người ta nên làm việc đó vào lúc nào nữa?
Lúc đêm khuya thanh vắng, hay lúc nào?
Ôi không.
Anh ta trông có giống như một người cố gắng trở thành một trọng tài nhưng không thành công không?
Cũng giông giống.
Thế thì là Scooter rồi.
Bạn trai hồi trung học của cậu, Scooter ư?
Tên thật của anh ấy là Bill.
Mẹ tớ chắc hẳn là đã mời anh ta.
Tại sao? Sao bà ấy làm vậy?
Gia đình bọn tớ khá thân thiết.
Nhưng mà bạn trai cũ ư?
Trời ạ, mẹ ơi.
Con đã không mời cái gã cầu thủ đất nện mà bố bắt quả tang cặp kè với mẹ thì chớ.
Ôi, tớ cần một ly rượu.
Để tớ lấy cho.
Tốt quá. Này, Marshall thế nào rồi?
Cậu ấy ổn.
Và cậu ấy đang chuẩn bị cắt tóc.
Tớ chỉ lo là em họ tớ sẽ cắt rất ngắn.
Tớ cũng vậy, tớ đã thức trắng cả đêm đấy.
Chào em, Lily.
Chào, Bill.
Chào cậu, Barney.
Scooter, anh đang làm gì ở đây thế?
Anh không còn là "Scooter" nữa.
Là Bill.
Đã có rất nhiều đổi thay ở anh, Lily à,
nhưng có một thứ không thay đổi.
Đó là anh vẫn còn yêu em.
Và anh đến đây để giành lại em.
Thật đáng yêu. Nhưng không. Anh không đùa đấy chứ?
Lily, anh biết điều này thật không đúng,
nhưng anh thật sự yêu em,
và nếu em có thể nhìn thẳng vào mắt anh,
và nói với anh rằng em muốn lấy Marshall,
Anh sẽ rời khỏi đây ngay lập tức, rời khỏi cuộc đời em mãi mãi.
Em muốn lấy...
Em muốn lấy...
Scooter!
Tôi cần một ly rượu.
Còn tôi thì cần anh biến khỏi đây.
Đó là để cho cô dâu, nên...
Trắng hay đỏ?
Trắng.
Và, à... Cô ấy cũng muốn một ly uýt ky Xcốt-len pha sô đa nữa.
Tôi làm ngay đây.
Và một đĩa hạt điều nữa.
Tôi không có nó ở đây,
nhưng tôi nghĩ tôi có thể chạy ra phố mua một ít.
Dù gì thì, đây cũng là ngày trọng đại nhất của cô ấy, nên...
Bắt đầu những cuộc chơi nào.
Đây. Tớ không thể ở đây. Phải đi làm thử một vài thứ.
Có thể những lời nói của anh không thể thay đổi suy nghĩa của em,
nhưng lời nói của một bài thơ có thể sẽ làm được.
Anh đã đọc trong "November Rain."
Tác giả W. Axl Rose.
Đó là một bài hát rất hay.
Barney nói cậu cần tống cổ một gã nào đó tên Scooter à?
Bill bị sao vậy?
Đó chính là Scooter.
Tớ vào việc đây.
- Chào em. - Chào anh.
Anh có thể có số điện thoại của em được không?
Không được.
Đó là để cho cô dâu.
À, đợi em một chút, để em lấy bút đã.
Cô dâu muốn em đi chậm thôi.
Ôi trời.
Ôi, Robin...
Trông tớ thật hoàn hảo,
và tớ đến phát khóc mất. Làm gì đi chứ.
"Ti" của tớ có lông.
Thật á?
Không, nhưng nó có tác dụng chứ hả?
Này, có chuyện rất buồn cười.
Tớ vồ lấy cái gã mà tớ nghĩ là Scooter.
Xong rồi nhìn kĩ ra thì lại là người chụp ảnh của cậu.
Đừng lo. Điện thoại tớ cũng chụp được ảnh, vì vậy chúng ta an toàn.
Người chụp ảnh ư?
Ôi chúa ơi.
- Được rồi, tớ phải gọi cho... - Robin, bình tĩnh đi.
Không sao mà.
Tớ sẽ không để cho bất kỳ điều gì ảnh hưởng đến tớ trong ngày hôm nay.
Mẹ vừa gọi cho người bán hoa. Hoa sẽ không có ở đây
để chuẩn bị cho buổi lễ.
Không sao.
Tôi không muốn làm phiền cô, nhưng... tôi nghĩ tôi đã tìm thấy cái khăn trùm của cô ở bãi đậu xe.
Không sao.
Chỉ để cho cậu biết: tớ bị vỡ ối rồi.
Nhưng chắc tớ vẫn...
...chịu được.
Rất tuyệt.
Ôi, không.
Lily, tớ nghĩ là tớ quên mang quần lót cô dâu cho cậu rồi.
Tớ cứ tưởng là đã mang rồi cơ. Tớ rất xin lỗi.
Ừ, không sao, Tớ mặc cái đang mặc cũng được.
Cậu chắc chứ?
Tớ sẽ cưới Marshall hôm nay.
Vậy nên sẽ chẳng có vấn đề gì nếu như khi tớ bước giữa hai hàng ghế
mà không có khăn trùm, giữa một căn phòng không có hoa
âm nhạc thì chỉ có nửa cung đàn hạc và được gảy bởi một phụ nữ đang đau đẻ,
trong khi mà người bạn trai trung học đọc lời của bài hát Súng Và Hoa.
Nhưng chẳng sao hết,
vì đằng nào cũng chẳng có thợ chụp ảnh để mà chụp lại bức ảnh nào.
Lily, cậu ổn chứ?
Cậu nghĩ gì chứ? Tất nhiên là không rồi!
Mọi thứ trong đám cưới có thể đều đã hỏng hết rồi!
Mọi thứ đổ bể rồi!
Thế sao cậu bảo "tớ không cần một đám cưới hoàn hảo"?
Ôi, trưởng thành đi, Robin! Tất nhiên là tớ muốn có đám cưới hoàn hảo rồi!
Ôi trời ơi, tớ đã muốn... không phải bận tâm về đám cưới nữa, nhưng...
Tớ đã làm thế. Tớ đã muốn cảm thấy như một công chúa trong ngày hôm nay.
No comments yet. Be the first to leave one.