The first 200 lines.
Cái đó có gì hay chứ, Tsukiko?
Tớ thấy mấy thứ cũ kỹ này ẩn chứa rất nhiều vẻ đẹp.
Tớ không thích mấy thứ ăn ảnh cho lắm.
Vậy người ăn ảnh thì sao?
Như chị gái cậu kia kìa?
Tomie...
Đứng với mấy anh chàng Judo ấy.
Toshio...!
Tsukiko!
Nhìn kìa, cô ấy đang gọi cậu đấy.
Tớ biết rồi.
Tsu-ki-ko!
Đúng rồi! Làm một pô nhé, chị Tomie!
Sao cơ? Được rồi, chụp cho đẹp đấy nhé?
- Thế này được chưa? - Kiểu khác đi.
- Thế này? - Trông chị thế nào?
Tuyệt lắm.
Trông chị có đẹp không?
Có chứ! Một tay chụp ảnh gà mờ như em còn thấy chị đẹp nữa là.
Thật không? Người ta nói những bức ảnh sẽ phản ánh tâm trí của họ.
Ý chị là sao?
Nếu như em đang đố kị với chị,
thì trông chị trong ảnh sẽ như nào, hả, Tsukiko?
Chị!
TOMIE UNLIMITED
Nhà sản xuất: Hideyuki Fukuhara
Điều hành sản xuất: Kazuo Kato
Nguyên tác bởi bộ truyện tranh của tác giả Junji lto
Screenplay bới Jun Tsugita & Noboru lguchi
Âm thanh: Ko Nakagawa
Hiệu ứng đặc biệt: Yoshihiro Nishimura
Các diễn viên:
Moe Arai
Aika Ota
Kensuke Owada
Koichi Ohori
Maiko Kawakami
Miu Nakamura
Đạo diễn: Noboru lguchi
Tsukiko?
Con lại hét lên nữa rồi.
Lại là giấc mơ đó. Lúc nào cũng là nó.
Chúc mưng sinh nhật con.
Chúc mưng sinh nhật Tomie thân yêu.
Chúc mưng sinh nhật.
Tsukiko, thổi nến đi.
Nếu còn sống, con bé đã 18 tuổi rồi đấy.
Tôi rất vui nếu được nhìn thấy con bé tốt nghiệp trung học.
Sau đó là thi đại học, và làm lễ trưởng thành.
Sau đấy là lấy chồng.
Con bé mà mặc váy cưới thì trông sẽ đẹp lắm đấy.
Nụ cười thật tuyệt.
Đúng vậy, thật là một bức ảnh đẹp?
Con chỉ biết đến mỗi chụp ảnh, không giống như chị ấy.
Con đừng nói vậy chứ.
Toshio nói vậy à?
Cậu ấy muốn cậu chụp ảnh vào ngày kia
để lưu trong sổ niên giám.
- Thật không? - Cậu có muốn thứ làm không?
Đừng lưỡng lự chỉ vì chuyện chị gái cậu. Đã một năm rồi mà.
Cô ấy sẽ rất vui nếu cậu vui vẻ trở lại đấy.
Đừng nói nữa, Yoshie. Không phải như thế đâu...
Gặp lại cậu sau nhé.
Ai vậy?
Là ta đây.
Hả?
Là ta đây.
Tomie đây.
Chị gái của em đây.
- Bố! - Cái gì thế?
Cô gái đó nói là chị gái con.
- Đùa kiểu gì vậy? - Quá đáng thật!
Có chuyện gì vậy?
Mẹ? Cũng đã lâu rồi nhỉ.
Con rất vui.
Ông.
Đùa thế là quá xa rồi đấy. Để xem chúng muốn gì nào.
Tomie...
Tomie!
Chúng ta nhớ con quá! Chúng ta đã rất nhớ con!
Con đang đói quá.
Món đó ngon chứ?
Vị ngọt quá.
Bố vẫn mua từ cửa hàng trước đây như mọi lần mà.
Con không thích nó nữa.
Con thích trứng cá muối hơn.
Trứng cá muối hoặc Gan ngỗng.
Nhưng cái đó khó tìm lắm...
Con muốn trứng cá muối! Con muốn gan ngỗng!
Trứng cá muối! Gan ngỗng!
Bình tĩnh nào! Mai bố sẽ mua cho con, được chứ?
Cái gì đây?
Ồ, con chưa thấy nó bao giờ hả.
Đẹp phải không?
Tsukiko đã chụp bức ảnh này vào cái ngày mà con ra đi.
Đừng có nói gở!
Sao em lại nhìn chị như thể đã chết khi mà chị vẫn sống chứ?
Em không thấy chị là thực đây à?
Quần áo của chị đây.
Cảm ơn.
Này, Tsukiko.
Muốn tắm cùng không?
Trước đây chúng ta từng tắm cho nhau mà.
Đấy là lúc khi còn bé.
Được rồi.
Sợ hay sao, hả?
Bởi vì chị đã chết một lần à?
Bố?
Tsukiko.
Chỉ là...
Ta nhớ mái tóc đen của chị con quá.
Sao con lại nhìn bố như thế?
À không...
Ta chỉ vừa mới đoàn tụ với con gái ta sau một thời gian dài thôi mà.
Chị con trở về mà trông con chắng có gì vui cả.
Mẹ! Mẹ đang làm...?
Sao mẹ lại làm như vậy?
Nhưng Tomie nói là...
Em cần chúng làm gì nữa.
Chị về rồi mà.
Nhưng đó là những kỷ niệm!
Bây giờ bát đầu ghi lại những kỷ niệm không được à?
Tomie!
Bỏ ra!
Bỏ ra mau!
- A... - Tomie!
- Con không sao chứ? - Đau quá!
Có chuyện gì với con thế, Tsukiko?
Bố nhìn đống ảnh xem! Chị ấy...
Không phải thanh minh!
Bố.
Con nghĩ con bé phải được dạy dỗ.
Dùng cái này đi.
- Để làm gì? - Đừng giả ngốc nữa.
Có đau không?
Có chứ, bên trong là dây đồng mà.
Vậy, cái này cho con bé là hợp nhất đấy.
Ông...?
Bố, không.
Giữ con bé lại.
- Nhưng... - Làm đi!
Mẹ xin lỗi, Tsukiko.
Bố!
Làm ơn dừng lại đi!
Xin lỗi chị gái con đi, đứa hư đốn!
Xin lỗi đi, Tsukiko!
Bố...
Đủ rồi!
Bố không làm được đâu. Tệ lắm.
Lùi lại đi.
Tsukiko?
Tsukiko.
Có đau không hả
Giờ em hiểu rồi chứ.
Bồn tắm chuẩn bị rồi. Vào chứ?
Em đau lắm à?
Vâng, đau lắm.
Nhưng...
Nhưng gì?
Em đã rất sợ và cảm thấy choáng váng.
Nhưng sau đấy...
...Em lại nghĩ là em xứng đáng...
... bị trừng phạt.
Bởi vì em..
Được rồi, lại đây nào.
Em chỉ là cái bóng của chị.
Em là đứa vô dụng và chẳng ai cần đến em.
Em mới là đứa đáng phải chết,chứ không phải chị.
Những lời em nói nghe mới ngọt ngào làm sao.
Dừng lại đi!
Hôn như vậy làm chị biết rằng...
...Toshio sẽ có tình cảm với em và lãng quên chị ngay.
Bởi vì chị không còn bên cạnh nữa.
Vết sẹo của chị đang tệ dần đi.
Cái gì?
Nhìn nó đi.
Xấu lắm phải không?
Toshio sẽ nghĩ như nào nếu thấy thứ này?
Hả, Tsukiko?
Không, không, không, không!
- Tsukiko! - Làm sao thế?
- Có chuyện gì vậy? - Đồ ma quỷ! Cô ta là một con quỷ!
- Quỷ? - Cô ta không phải chị gái con!
Sao em lại có thể gọi chị là quỷ chứ? hả, Tsukiko?
Xin lỗi chị con đi, Tsukiko.
Đúng vậy, xin lỗi chị gái con đi.
Sao bố mẹ lại không tin con chứ? Cô ta là đồ quỷ dữ!
Con... đồ ngốc!!
Nếu em muốn chị ra đi, thì chị sẽ ra đi.
Tạm biệt.
- Đợi đã! - Tomie!
Đợi một chút, Tomie.
Làm ơn mà Ta sẽ trừng phạt nó. Đừng đi.
Thế là quá đủ rồi. Con đi đây.
Đi đâu? Đây là nhà của con mà.
Đùa đấy à? Nhìn tôi xem.
Con gái ông có thể xinh đẹp được như này sao?
Ông bị bà ta lừa rồi, phải không?
Cho tôi ít tiền.
Tạm biệt các người.
No comments yet. Be the first to leave one.