The first 200 lines.
VỤ THẢM SÁT TRONG BỮA TIỆC NGỦ
Dịch phụ đề: AnanVinh
- Này thoải mái đi! - Tôi thắng cái gì? Một trăm đô la à?
Bạn đã thắng... Bạn đã sẵn sàng cho điều này chưa? Áo thun KDED của riêng bạn!
Ồ.
Trish, con yêu, con đang ở đâu?
Tới liền, mẹ ơi.
Bố mẹ phải đi rồi, con yêu.
Một chút âm nhạc cho sáng thứ Sáu.
Và bây giờ là phần tin tức với Emma Chapman.
Câu chuyện hàng đầu của chúng tôi: Cảnh sát vẫn đang truy lùng kẻ sát nhân bỏ trốn Russ Thorn.
Thorn bị kết tội giết hại dã man 5 người ở Venice, California vào năm 1969.
Thêm tin tức trong giây lát...
Vậy còn cái áo khoác màu xanh của anh thì sao? Em có nhớ nó ở đâu không?
- Nó ở trong đó. - Được rồi.
- Vé máy bay, ở đâu? - Em có đây.
Trish, khoai tây chiên ở dưới bồn rửa và có soda trong tủ lạnh,
và số điện thoại khách sạn của bố mẹ ở ngay cạnh điện thoại.
Được rồi, mẹ. Mọi thứ sẽ ổn mà.
Annette, chúng ta phải đi ngay bây giờ.
Anh Contant sẽ ở nhà cả cuối tuần và ông ấy sẽ trông chừng con.
Chào, ông Contant.
Đừng lo, tôi sẽ không để các cô gái gặp rắc rối đâu.
Cứt á!
Annette!
- Tạm biệt, bé cưng. - Tạm biệt.
Con phải khóa tất cả các cửa ra vào và cửa sổ.
Mẹ ơi, con đã 18 tuổi rồi, nhớ không?
Con sẽ luôn là con gái bé bỏng của mẹ.
- Mày phải quyết liệt hơn nữa. - Được rồi, tao nên hỏi ai đây?
Ừm...
Chà, còn Kim thì sao?
Không, con nhỏ đó sẽ không đi với tao.
- Ừm... con nhỏ mới đó thì sao? - Tao, hỏi Valerie hả?
Đây là sự thật. Tao nghĩ tao đang yêu.
Cho tao năm phút.
Chào. Tên tôi là Jeff. Tôi có thể giúp cô việc đó không?
Chắc chắn rồi, cảm ơn.
Cô biết đấy, tôi đang có vài tiếng chuông trong tai... Ý tôi là, trong điện thoại của tôi,
và tôi nghĩ có lẽ một cô gái trực điện thoại có thể giúp tôi. Có phải mọi cô gái ở công ty điện thoại đều xinh đẹp như vậy không?
Tôi sẽ không biết.
Cô có bao giờ cân nhắc việc hẹn hò với một người đàn ông trẻ hơn không?
Cô biết họ nói gì về những người đàn ông trẻ tuổi hơn không:
- Hãy thử đi, rồi sẽ thích. - Tôi thực sự chưa nghĩ tới chuyện đó.
- À, số của tôi ở trên bảng. - Số của mày bằng không.
Được rồi, các cô gái, muộn rồi.
Bây giờ hãy bám sát khu vực của em, cố gắng giữ khe hở. Diane, đừng cướp bóng.
Bây giờ nhanh. Ở phía dưới, được chứ? Sân dưới.
- Hai giây! - Diane, chuyền bóng đi!
- Cố lên. - Ồ!
Ồ, cứt!
Đó không phải là một bước đi thông minh, Jackie Larry Bird, em không có.
Bây giờ hãy xâm nhập phạm vi và cho mình một cơ hội.
Tụi bay, cô gái mới đó chắc chắn là ưa nhìn.
Valerie.
Đi thôi Valerie, đi nào!
Đi thôi, Val!
Được rồi, Val!
Đẹp lắm, Valerie!
Thú cưng của cô giáo đó.
Được rồi, đây là tuần cuối cùng của môn bóng rổ đại học. Tuần tới chúng ta bắt đầu thử
tập luyện bóng chày.
Bây giờ hãy hạ nhiệt và đi tắm.
Bà biết không, tui nghĩ ngực của bà ngày càng to hơn.
Của tui?
- Này Linda? - Hả?
- Bà có thích coi bóng rổ trên TV không? - Có.
Tui yêu những anh chàng bự con mặc quần short nhỏ nhắn dễ thương. Còn bà thì sao?
Ừ, tui thích. Nhưng tui yêu bóng đá.
- Làm sao chứ? - Brian Sipe là một con búp bê.
Ừ, tui biết ý của bà rồi.
Tui ước ảnh cởi cái mũ bảo hiểm thường xuyên hơn.
- Muốn đi dự tiệc tối nay không? - Nó sẽ ở đâu?
Nhà tui.
Tui không biết. Tui phải học. Tui có bài kiểm tra vào thứ Hai.
Trish, chuyền cục xà bông. Cảm ơn.
Này, Jackie, tui có thể giết bà vì việc bà làm hôm nay.
Này Trish, nhắc tui nha, lần sau tui có bóng, đừng ném nó cho Jackie.
Nếu tui đưa bóng cho bà, đừng ném.
Valerie, bà chơi bóng rổ hay quá.
Cảm ơn, Trish.
Người phụ nữ đứng dậy và ném đứa con của mình xuống.
Và anh chàng bắt được nó.
Và, giống như, đám đông đang phát điên. Và anh chàng nói, "Chạm trán!"
Ôi, Chúa ơi!
Cái gì?
Tui nghĩ chúng ta nên mời Valerie tới bữa tiệc.
Tui tưởng nó là dành cho trò chơi, giống như ngày xưa.
Vậy đó. Nhân tiện, không có con trai. Hiểu rồi chứ?
Ờ, chúng ta sẽ nói về chuyện đó.
- Không được, cha mẹ tui sẽ giết tui chết. - Họ sẽ không phát hiện ra đâu.
Hãy nhìn coi, bà có gì chống lại Valerie?
Không có gì.
Con nhỏ đó uống quá nhiều sữa.
Sẽ không liên quan gì đến việc cô ta là một cầu thủ bóng rổ giỏi đến mức nào, phải không?
Hay cô ta xinh đẹp làm sao?
Cô ấy làm việc ở đó. Bà có bao giờ nhận thấy bút kẻ mắt của cô ấy hoàn hảo đến mức nào không?
- Không có lý do gì để không tử tế. - Tui không thích những người tui phải làm quen.
Nè, đó là vấn đề của cô ta khi cô ta chuyển đến đây, không phải của tui.
Diane, bà thật hợm hĩnh.
Nè, chỉ có những người tốt nhất thôi, bà biết không?
- Được rồi, tui sẽ hỏi cô ấy. - Tốt. Cứ đi thẳng về phía trước.
Này, Valerie!
Tối nay tui có hẹn với mấy chị em, và tui đang tự hỏi liệu có lẽ bà...
Tui không thể, Trish. Tui xin lỗi.
- Ồ, thôi nào - Tui phải đi.
Cô ta nghe thấy.
Tui không biết có thể đi được không, mẹ tui đang quan tâm đến điểm số của tui.
Điều đó thật khó khăn. Của tôi cũng vậy, nhưng tôi sẽ ở đó.
Jeff, anh quên một chi tiết nhỏ: Anh không được mời.
Trish, tôi không để những chi tiết nhỏ cản trở mình.
Các bạn, tui để quên đồ. Tui sẽ bắt kịp các bạn sau.
Được rồi. Tạm biệt, Linda.
Này các bạn, tôi có vài thứ cho bữa tiệc tối nay.
Quy định là gì? Cô biết đấy, bánh Doritos, các loại thuốc No-Doz, bennies, crystal meth...
Ôi, Linda. Em đi đâu?
Em để quên một cuốn sách trong tủ đựng đồ. Em có bài kiểm tra vào thứ Hai; em phải vượt qua nó.
Được rồi, nhưng nhanh lên. Họ sẽ khóa cửa tòa nhà sớm đó.
Này, cảm ơn Mark.
Hẹn mai gặp.
Cứt họ! Anh nghĩ em đã làm gãy lưng anh rồi.
John Minor, anh làm gì mà hù em hết hồn vậy?
Anh sẽ không thử lại lần nữa, đó là điều chắc chắn.
Tốt hơn nên học cách té cho tốt. Anh có thể bị thương.
Còn tối nay thì sao?
Chà, em không biết. Bữa tiệc lẽ ra chỉ dành cho con gái.
- Vì chuyện xưa. - Em có thể thoát khỏi đó phải không?
Có lẽ.
Hẹn gặp lại anh. Hãy thoải mái trên cái lưng đó.
Trở lại năm 1969, cộng đồng bãi biển Venice, California của chúng ta đã bị sốc bởi một loạt
vụ giết người tàn bạo.
Người đàn ông gây ra những tội ác này, Russ Thorn, là đối tượng của một...
Ồ, chào, Rachel!
- Cô đang làm gì vậy? - Tôi chỉ đặt một cái lỗ quan sát vào cửa.
Cảm ơn. Hôm nay thợ sửa điện thoại có tới không?
- Ừ, tôi thấy xe của anh ấy ở bên kia đường. - Cô chưa thấy con mèo của tôi ở đây, phải không?
Không phải cả ngày.
Nhân tiện, giá sách của cô sẽ sẵn sàng vào thứ Ba tới.
- Cảm ơn, Pam. - Được rồi.
- Tạm biệt. - Tạm biệt.
- Diane, có chuyện gì vậy? - À...
Được rồi.
Nhưng bà biết đấy, mẹ sẽ rất khó chịu nếu bà mang anh ấy vào nhà.
Đợi một chút.
Tui nghĩ có ai đó ở đây, tui phải đi đây.
Trish, Chúa ơi, anh xin lỗi. Anh không có ý làm em sợ.
Cửa mở và anh không thấy em đâu. Anh lo lắng nên đã vào.
Anh chỉ đang kiểm tra ngôi nhà thôi.
Em không sao, em đoán việc ở nhà một mình khiến em sợ hãi hơn em tưởng.
Nghe này, sao em không vào đây và ngồi xuống một lát?
Em không sao.
Không, vào đi. Anh sẽ ở với em cho đến khi bạn em đến.
Cảm ơn.
Ôi, mèo con! Muffin, tao xin lỗi. Ôi, Muffin. Mèo con?
Lại đây, mèo con. Muffin. Ồ, đúng. Không sao đâu.
- Tối nay tụi mình đi hù dọa bọn con gái đi. - Nhưng chúng ta không được mời.
Chỉ là một đứa nhóc sợ hãi mà thôi. Ý tao là, mày biết đấy, con gái thích la hét.
Tao không biết.
Điều tồi tệ nhất có thể xảy ra là gì? Ý tao là, tụi nó nổi giận với tụi mình.
- Tụi nó có thể đánh bại tụi mình. - Giống như tụi nó đã phịch ở phòng tập thể hình.
Ba lần.
Bây giờ là họ.
Hãy tiếp tục uống cà phê đi.
- Ai đó? - Bọn tui tới đây để tham gia cuộc truy hoan.
Mở cửa cho tụi này vô. Nhanh lên!
Hãy nhìn những gì tui đã đoạt được từ anh trai tui. Và đó không phải là một nửa đâu.
Trời, tuyệt quá. Tiếng kêu nước ngọt sau khi mở bay hơi.
Có chuyện gì với bà vậy?
Hãy để mắt tới điều này.
Maui Wowie, chồi non 100% không hạt. Ồ, chào anh Contant.
Tôi phải đi rồi.
Trish, anh sẽ không kể nếu em không cho bố mẹ em biết anh làm em sợ hết hồn, được chứ?
- Này, chơi Maui Wowie thoải mái đi. - Chắc chắn rồi, anh Contant.
Và nếu em cần anh, thì anh ở ngay bên cạnh.
- Cảm ơn. - Buổi tối vui vẻ.
- Em thấy có việc lớn ở nhà bên cạnh. - Đó không phải việc của chúng ta.
Tại sao chị không được mời đến bữa tiệc?
Chị đã được mời. Chị chỉ từ chối họ để chị có thể chăm sóc em gái yêu quý của chị.
Thôi đi.
Như Jim Jones nổi tiếng đã từng nói...
Im đi và hãy uống Kool-Aid.
A lô?
Ừ, giữ máy. Đó là một chàng trai nào đó.
A lô?
Chào Gordon.
Hãy bỏ tất cả những lát mỏng đi.
Đây là thời điểm tốt nhất để làm điều đó, trước khi Diane đến đây và ăn hết chúng.
Đừng lo lắng nữa.
- Rốt cuộc gã đó nhìn thấy gì ở cô ấy? - Cô ấy đẹp.
Tui nghĩ cô ấy có cái miệng to.
Này, vấn đề không phải là miệng bà to ra sao. Mà là những gì có giá trị ở trong đó.
Điều tui không thấy chính là điều cô ấy thấy ở John Minor.
Có lẽ đó là những gì tụi mình không nhìn thấy.
Này, nó không lớn đến như vậy đâu, nhớ chứ?
Đó là những gì có giá trị ở trong đó.
Tui chưa tắt bếp.
- Mẹ của bà sẽ giận hả? - Tui sẽ phải thay nó. Không sao đâu.
Tại sự kiện Tinseltown gần đây, Brook Shields đáng yêu đã khiến mọi người phải sửng sốt khi xuất hiện
với kiểu tóc xoăn mới.
Em nghĩ cô ấy nhìn giống Charles II.
No comments yet. Be the first to leave one.