The first 200 lines.
Cứu...
Cứu...
Cứu...
Pee Mak.
Tình Người Duyên Ma
Đã mấy ngày đánh nhau,
mà quân chi viện vẫn chưa tới...
Quân ta tổn thương rất nhiều.
Nếu cứ như thế, tình thế ngày càng xấu đi.
Đến khi địch phá tan phòng tuyến này,
chúng ta sẽ chết hết cả lũ cho xem...
Nói cái gì vậy hả?
Mày cứ làm như tận thế không bằng.
Binh nhì Mak bị thương rồi.
Tôi có bị thương nặng không bác sĩ?
Không sao đâu, cậu chỉ bị trặc chân thôi.
Trặc chân hả?
Đồ khùng. Làm tao cứ tưởng.
Mày chỉ trặc chân thôi mà.
Không biết vợ tao ở nhà thế nào rồi.
Bây giờ chắc Nak đã sinh thằng con đầu lòng rồi.
Tao không thể về với vợ tao được.
Thôi đi!
Tụi bay làm sao vậy? Có nhớ phim 300 không?
Vua Leonidas và những người lính.
Họ chỉ có 300 mà chống lại cả ngàn người.
Không phải hết phim họ đều chết hết sao mày?
Vậy hả?
Xin lỗi,
tao không coi hết phim.
- Vậy thì hãy nhớ đến phim Rocky. - Đường Rocky hả? Ngon vậy.
Ở đâu thế?
Thôi đi.
Vậy thì nhớ lại phim The Last Samurai.
Họ chỉ có kiếm trong tay mà vẫn chiến thắng.
Chúng ta phải lấy họ làm gương chứ.
Dù chúng ta chỉ còn một thanh kiếm,
còn hai tay và hai chân.
Mất dạy!
Xin lỗi,
không cố ý.
Nhưng chúng ta vẫn sẽ chiến thắng.
Tiến lên!
Bố khỉ, mình quên là tụi nó có súng.
Mày có sao không Mak?
Này Shin, sắp chết rồi,
tao muốn hỏi mày về lịch sử kiểu tóc của mày.
Hồi trước, làng tao bị dịch hạch, mọi người chết hết
nhưng tao còn sống, mẹ tao đã nguyện với phật tổ
Rằng sẽ cho tao để kiểu tóc này đến hết đời.
Tao thà chết chứ không để kiểu tóc đó.
Nhìn như chó gặm vậy.
Còn mày thì sao?
Tao cắt theo mốt đấy.
Đừng có bắn nữa được không?
Mày có gì trăn trối không Mak?
Không đâu, tao đã hứa với vợ tao là tao sẽ về.
Tao sẽ không chết ở đây, và tụi bay cũng vậy.
Pee Mak...
Pee Mak...
Pee Mak...
Vào nhà mau, ra đây làm gì?
Pee Mak...
Đủ người rồi, biến đi.
Sao tao không được chơi hả?
Không có tiền thì không được chơi.
Chia đi nào.
Mày định xào đến bao giờ?
Xào tới sáng mai hả?
Sao không đi làm ảo thuật luôn đi? Nhanh lên nào.
- Cái gì thế hả? - Tao 9 nút.
Mẹ, tao bù rồi.
Tao 1 nút này, chung tiền đi.
Sao thế Mak?
- Vết thương cũ lại đau. - Không ngờ mày còn sống đấy.
Chắc mày bất tử cmn rồi.
Cám ơn tụi bay đã đưa tao về đây. Không thì tao chết rồi.
Tụi tao cám ơn mày mới đúng, không có mày thì ai còn sống?
Thật ra tên tao phải đọc là Mark. Chữ K cuối.
Marrrk?
Tụi bay cứ gọi tao là Mak.
Người duy nhất gọi Mark là bố tao.
Nhưng ông ấy về Mỹ với những người truyền giáo rồi.
Ở làng ai cũng gọi tao là Mak.
Này tụi bay, về tới Prakanong rồi.
Sao lạ vậy?
Nak ơi.
Nak ơi.
Vợ ơi, anh về rồi nè.
- Nak? - Nak đi vệ sinh chưa ra hả?
Nak, em đi đâu thế, làm anh sợ hết hồn.
Anh cứ tưởng sẽ không thể gặp lại em nữa.
Anh đi lâu thế,
em nhớ anh lắm.
Anh nhớ em lắm, nhớ em lắm lắm.
Anh nhớ em ơi là nhớ luôn.
Thương ơi là thương.
Nó bị làm sao vậy cà?
Em có còn yêu anh không?
Không.
Không hả? Em không yêu anh nữa sao?
Ngốc quá, tất nhiên là có rồi.
Anh cũng yêu em lắm.
Anh rất yêu em.
Sến quá.
Nak, con của tụi mình đâu rồi?
Nó đang chơi trên giường kìa.
Lại đây với bố nào.
Con bố đẹp trai y như bố vậy.
Em đặt tên cho con theo cái tên anh thích nhất đấy.
Ôi, bé Dang. Bé Dang của bố.
Tên Dang có gì là đẹp nhỉ?
Không biết.
Tên Osin nhà tao còn đẹp hơn.
Này tụi bay, đây là Nak vợ tao.
Nak à, đây là bạn của anh đó.
Đây là Aey, Ter, Puak, và Shin.
Tụi bay ở lại đây chơi chứ?
Tụi tao tính kiếm thuyền về luôn.
Sao vội thế, chiến tranh còn dài mà.
Tụi bay cứ ở đây cho đến khi hết thời chiến cũng được.
Bên kia có căn nhà hoang của dì tao, dì ấy chết rồi.
Tụi bay cứ qua đó ở.
Dì nó có ám tụi mình không ta?
Shin, dì ấy sẽ ám mày trọc hết tóc luôn đấy.
Tụi tao ở một đêm thôi, mai kiếm thuyền về sớm.
Thôi nào, người ta mời vậy mà mày từ chối là kì lắm đó.
Không biết cư xử gì hết.
Vợ Mak đẹp thật.
Này, cẩn thận, vợ bạn đấy.
Lúc ở chiến trường, anh là một người lính tồi.
Sao thế?
Anh không bao giờ nghĩ đến Xiêm, nước của mình hết.
Anh chỉ toàn nghĩ đến em thôi.
Người lính này lẽ ra phải bị xử bắn đấy.
Xử bắn anh cho rồi.
Ngày nào, em cũng ra bến đợi anh về.
Anh về đây rồi. Anh ở đây với em mãi mãi luôn.
Nhà mình có đom đóm kìa, đẹp quá.
Đó là hồn ma Pruasek đó.
Nak, sao em lại chọc anh?
Em biết là anh sợ ma lắm mà.
Cái gì thế anh?
Bùa Phật tổ,
anh sẽ đeo nó trừ tà.
Nó dính máu rồi, anh để đó đi.
Em rửa sạch rồi đeo.
Ừ.
Nak của anh là người đẹp nhất nước Xiêm.
Và là vợ anh.
Ê tụi bay, chim ở đây không sợ người, vui lắm nè.
Vui ha,
vui cái bà nội mày.
Không thấy tụi tao còn ngủ à?
Mới sáng sớm mà cứ chíp chíp chíp chíp
thì ai mà ngủ nổi?
Còn mấy con chim nữa, đi chỗ khác kiếm ăn
đừng có bay vào nhà tao nữa.
Ê tụi bay, dậy đi.
Sao dậy sớm vậy mày?
Không đi sớm thì chợ dẹp mất.
Trên thuyền chở gì thế?
Xác lính chết trận.
Nghĩa địa hết chỗ nên phải trả về nhà.
Ter, chèo đi chứ?
Nhộn nhịp quá ha.
Bánh ít, bánh đậu, bánh dừa đây.
Thím, bán con hai cái bánh ít.
- Mak hả... - Dạ.
Bán hết rồi.
Trời ơi, mất toi bữa sáng rồi.
Chú Ank.
- Mak à... - Bán con mấy con cá đi.
Không bán, hôm nay Rằm
chú để cá phóng sinh.
Tránh đường.
Cái này gọi là phóng sinh hả?
Sao lạ vậy ta?
Thím Priek, thím Priek
dậy đi.
Thím Priek, có gì cho tụi con làm được không?
Cậu nghĩ gì vậy hả? Cái quán nhỏ này có mấy người chứ?
Cậu nghĩ tui cần tiếp viên? Nữ tiếp viên?
Bartender, phục vụ, lao công?...
Có hết rồi.
Uống đi anh.
Còn có cả cần nữa.
- Sao trông cậu quen thế? - Con Mak nè.
Con mới từ chiến trường về.
Dì vẫn còn trẻ lắm, hồi đó mà không lấy Nak trước,
- là con cưới dì rồi. - Cưới thằng cha mày.
Mày vẫn chưa biết sao Mak?
Nếu muốn biết thì về nhìn qua háng mày, rồi mày
- sẽ biết vợ mày là... - Mẹ!
Mẹ, mẹ say rồi.
- Không, thả tao ra, để tao. - Thôi đi mẹ.
- Thả tao ra. - Xin lỗi, mẹ tôi say nên nói lung tung.
Vào đi mẹ. - Để tao nói,
tao không sợ nó đâu.
Có chuyện gì thế nhỉ?
No comments yet. Be the first to leave one.