The first 196 lines.
Xin thứ lỗi, thưa bà, bà có thể chỉ cho tôi đến ... ?
NGƯỜI LỮ KHÁCH
Mày nói được tiếng Anh không ?
Ta nói tiếng Pháp nhé ?
Lối nào đây ?
Trái. Trái.
Dừng lại. Dừng lại.
Cái gì vậy hả ?
Mày đi đâu đấy ?
Mất bao lâu mới tới được chổ đó ?
Ồ, 12 tiếng. Không ít hơn đâu.
Gì kia ? Lều à ? Vâng, một loại lều quân đội.
Và ...
Có bao nhiêu người đấy ? Họ sẽ nói cho ông khi chúng ta tới đó.
Họ có vũ khí không ?
Họ cũng sẽ nói cho luôn luôn, khi chúng ta tới đó. Mọi thứ luôn.
Không. Không.
Chết tiệt !
Mẹ nó.
Xong rồi đấy !
Tao đếch quan tâm đâu !
Nước.
Vâng, thưa ông.
Vào đi.
Thưa ông, đồ uống đây ạ.
Cám ơn. Hãy để nó trên bàn. Vâng, thưa ông.
Không có xà phòng à. Không có, thưa ông.
"Không có, thưa ông."
Robertson ?
Robertson ?
TIẾNG ĐÀN ÔNG: Xin chào ? Ờ. Tôi muốn hỏi thăm về các chuyến bay.
Chỉ có hai chuyến trong tuần này. Chuyến bay kế tiếp trong ba ngày nữa.
Thôi được.
TIẾNG LOCKE: Mời vào.
TIẾNG ROBERTSON: Xin lỗi đã đường đột như thế này.
Tôi thấy đèn phòng anh còn sáng, thiết nghĩ anh cũng muốn uống một chút.
Ô, đúng, vào đi.
Tôi đã gặp anh trên máy bay.
Tôi sẽ đi lấy mấy cái ly.
Tên tôi là Robertson, David Robertson.
Đây là lần đầu tiên tôi đến một vùng đất châu Phi như thế này.
Anh biết nó có nhiều không ?
Không đâu, trước giờ tôi cũng chưa từng đến.
Tôi là một phóng viên.
Tôi tên là Locke.
Không lẽ là David Locke ? Đúng rồi.
Tôi thường xuyên đọc các bài báo của anh đấy. Rất hân hạnh được quen biết anh.
Anh đến đây để viết báo à ?
Tôi kết hợp nhiều thứ với nhau.
Viết báo cho cuốn phim tài liệu về châu Phi.
Giờ tôi xong rồi, ơn Chúa, hoặc sắp xong rồi.
Thế anh cần gì nữa ?
Tôi muốn bắt liên lạc với một vài phiến quân nữa.
Mọi người đều biết giờ họ đang chiến đấu nơi đây.
Họ vừa bắt giữ một số nông dân. Tôi chắc là anh đã nghe về nó rồi.
Ờ.
Dù sao đi nữa, tôi chắc là đã đi sai hướng rồi.
Họ không ở nhiều quanh đây đâu.
Nhưng anh cũng đâu phải phóng viên, phải không ?
Không, không. Tôi đến đây để làm ăn thôi.
Làm ăn ?
Ở cái nơi khỉ ho cò gáy này sao ?
Ờ, tôi đã đi nhiều nơi vài năm trước,
nó cũng không khác gì mấy cả.
Ấn tượng. Anh không nghĩ thế sao ?
Ấn tượng ? Tôi không biết.
Quá bình lặng.
Kiểu như là ...
ngóng chờ.
Sự thi vị khác thường đối với một thương gia như anh đấy.
Thật thế sao ?
Sa mạc không có ấn tượng tương tự với anh sao ?
Không. Tôi thích con người với cảnh quan hơn.
Có con người đang sống trong sa mạc đấy.
Có gia đình nào chăng ?
Không, không gia đình nào cả, không bạn bè nào cả.
Chỉ là vài đứa tội phạm, với một tâm địa xấu xa.
Quả thực tôi không nên uống nữa.
Một ly nữa thì sao nhỉ ?
Sao không nhỉ ?
Và giờ thì sao ?
Tôi sẽ tiếp tục đi vòng quanh thế giới, hy vọng là thế.
Tôi thích đến những nơi xa xôi.
Tôi nắm bắt những khoảnh khắc của cuộc sống.
Tôi cho là rất khác với anh, phải không nào ?
Ờ, rất khác đấy.
Tuy vậy, anh cần phải ngó nghiêng xung quanh một chút.
Ờ, tôi cho là vậy.
GIỌNG ROBERTSON: Umbugbene thì sao nhỉ ?
Tôi cá là anh chưa từng đến Umbugbene đâu.
Chưa.
Một nơi kinh khủng.
Phi trường, taxi, khách sạn. Nói cho cùng thì cũng như nhau cả.
Tôi không đồng ý. Chính chúng ta mới là giống nhau chứ.
Chúng ta thể hiện trong mọi tình huống, mọi trãi nghiệm với hành vi giống như xưa thôi.
Chúng ta chỉ tự thích nghi thôi.
Chúng ta là những người theo thói quen, đó có phải là ý anh nói ?
Tương tự như thế đấy.
Ý tôi là, cho dù anh có cố gắng thế nào,
thì khó mà rũ bỏ được các thói quen của anh được.
Thậm chí cái cách mà chúng ta nói với những người này,
cái cách mà chúng ta đối xử với họ, đều lầm lẫn cả.
Ý tôi là, làm sao để anh có được sự tin tưởng từ họ cơ ? Anh có biết không ?
ROBERTSON CƯỜI: Ờ, thì thế, anh Locke à.
Anh làm việc với chữ nghĩa, hình ảnh, những thứ mong manh.
Tôi thì đến với mua bán, những thứ cụ thể.
Họ cứ hiểu thẳng tôi như thế.
Ờ, có lẽ thế.
Vậy tiếp theo anh định đi đâu ?
Tôi nghĩ là London, sau đó có lẽ là Munich.
Thực ra chẳng có lý do gì, chỉ nghĩ là tôi sẽ thăm viếng một vài nơi cổ kính thôi.
Đã ba năm rồi tôi chưa đến London.
Vâng, thưa ông ?
Một người đàn ông ở phòng số 11.
Ông ta đã chết.
Ông Locke phải không ? Robertson.
Ồ, đúng, chắc chắn thế. Cái người trong phòng số 11.
Tôi chắc là ông ... ?
Locke. David Locke.
Đúng, chính xác.
Ông ấy là một nhà báo, tôi nghĩ thế.
Thật bất hạnh quá.
Giờ thì chẳng có bác sỹ, chẳng có chuyến bay nào sau ba ngày nữa.
Chúng tôi có thể làm gì đây, ông Robertson ?
Tôi sẽ ra ngoài một chút.
Ông Robertson !
Ông Robertson ! Sao cơ ?
Ông ấy chết rồi, ông Robertson à.
Thế các anh sẽ làm gì ?
Chúng tôi sẽ đưa cái xác vào thành phố. Ở đây nóng quá, ông biết đấy.
Chúng tôi nghĩ sẽ phải nhanh chóng giải quyết tại đây.
Là quy định rồi. Thật đáng buồn. Ờ.
Ông có biết có phải ông Lock là người theo đạo không ?
Chúng ta có một hội truyền giáo gần đây. Ông có nghĩ là ?
Tôi chắc hội đó sẽ làm rất tốt đấy.
Thư viện. David Locke hở ? Vâng. Được thôi.
Martin Knight, tôi nghĩ có lẽ anh biết David rõ hơn bất kỳ ai ở đây.
Thực tế là, tôi nghĩ anh ấy đã đến châu Phi quay một phim truyền hình cho ông đấy chứ.
Vâng, đúng thế.
Nhưng tôi nghĩ tôi phải bắt đầu nói rằng
thật quá đau đớn khi loan báo về cái chết của anh ấy.
Thật quá bất ngờ. Anh ấy vẫn còn rất trẻ.
NGƯỜI DẪN CHƯƠNG TRÌNH: Nếu anh được yêu cầu tóm tắc
điều gì đã tạo nên một nhà báo giỏi như David,
ông sẽ nói gì ?
Trước tiên, tôi cho rằng đó là nhờ nền tảng cá nhân anh ấy.
Là một người Anh nhưng được giáo dục ở Mỹ đã tạo cho anh ấy
một lối suy nghĩ khác biệt, một dạng tư duy độc lập.
Và rồi anh ấy đạt được tầm quan sát tuyệt vời.
Đi nghỉ hả ? Đại loại là thế.
Thế anh muốn để xe ở đâu ? Tôi không biết nữa.
Anh đi đâu vậy ? Tôi cũng chưa có gì trong đầu nữa.
Đây là danh sách các đại lý của chúng tôi. Anh cứ xem đi.
Yugoslavia. Tôi sẽ đi Yugoslavia.
Dubrovnik được không ? Được. Dubrovnik. Hay đó.
Bao lâu ? Cả cuộc đời còn lại.
Sao anh không mua xe mới đi ?
Cám ơn.
Của anh đây.
Cám ơn. Cám ơn.
Xin chúc mừng.
Hân hạnh được gặp anh. Hân hạnh được gặp cha.
NGƯỜI ĐÀN ÔNG: Ông Locke !
GIỌNG RACHEL: David !
David !
Anh nghĩ anh đang làm cái trò gì đấy hả ?
Anh có bị khùng không đấy ? Có đấy.
Rachel, em đi đâu đấy ?
NGƯỜI ĐÀN ÔNG: Ông là Robertson ?
Ông Robertson.
Có chuyện gì ở phi trường à ?
Chúng tôi đang chờ ông liên lạc, thưa ông.
Ờ.
Tôi e là có chút lộn xộn đó.
Giờ chúng ta thương lượng có sao không, hở ?
Thương lượng ?
Tôi cho là thế. Được chứ.
Đây là ông Achebe.
Rất vui được gặp ông.
Chúng tôi rất biết ơn sự giúp đỡ của ông, ông Robertson.
Ông đã chịu nhiều rủi ro lớn vì mục tiêu của chúng tôi.
Ông đã lấy được mọi thứ chúng tôi cần chưa ?
Ông đã có tài liệu đó chưa ?
Tài liệu ? Ô, có.
Tốt hơn là ông nên xem nó và cho tôi biết cảm nghĩ.
Được.
Ồ, tuyệt quá. Quá tuyệt.
Ông cũng có cả súng trường FN nữa. Quá tuyệt vời.
Có điều đáng tiếc về súng phòng không.
Được rồi.
Ờ, tốt lắm rồi đó.
Mừng là đã đủ cả.
Rất tiếc về súng phòng không. Tôi hy vọng nó không quá
trở ngại.
Ô, không đâu, máy bay của chúng hiện không có hiệu quả mấy.
Chúng tôi tránh chúng khá dễ dàng.
No comments yet. Be the first to leave one.