The first 200 lines.
"The Clone Returns Home" Film Partners presents
Giám đốc sản xuất Wim Wenders
Đồng sản xuất Yuya Sakurai / Toshi Uekusa
Kiyoshi Inoue Rie Yamamoto Yoshiaki Tago
Đạo diễn Kanji Nakajima
Mitsuhiro Oikawa
Eri Ishida
Hiromi Nagasaku Kyusaku Shimada Toru Shinagawa
Zen&Rikun fansub
Anh Takahara
Tình trạng của Kanemoto thế nào?
Cậu ta không qua khỏi?
Không. Có thể nếu lúc đó cậu ta ở trong cầu thang bảo vệ....
Cậu ta không chịu được áp suất không khí.
Takahara.
Xin lỗi.
Cậu đã nghe thấy à?
Mới thôi.
Không ngờ 1 người kỳ cựu như anh ta có thể....
Thậm chí với mức an toàn 120%, tai nạn ngoài quỹ đạo cũng rất hiếm khi xảy ra.
Điều này có nghĩa là số của tôi sẽ được tăng lên à?
Nhiệm vụ tiếp theo đã bị hoãn rồi.
Hơn nữa, với khoản chi phí về trạm không gian, 1 bộ phận mới sẽ được lập ra.
Chúng ta đang có nhiều vấn đề về ngân sách....
với vụ tai nạn này mà.
Tôi còn phải giải quyết vấn đề này với giới truyền thông nữa.
Điều tra nguồn gốc của vụ tai nạn đi.
Vâng, thưa sếp.
Tôi là mẹ của Kanemoto Akira.
Phòng phẫu thuật ở đâu vậy?
Xin mời đi đường này.
THE CLONE RETURNS HOME
Để bắt đầu, với công nghệ nhân bản...
thường rất dễ bị hiểu nhầm.
Mục tiêu cuối cùng của chúng tôi là để bảo đảm cuộc sống cho mọi người.
Việc nghiên cứu của chúng tôi đã hoàn thành.
Theo lý thuyết thì vấn đề nhân bản 100% có thể tiến hành được.
Chúng tôi chỉ đang chờ việc công nhận hợp pháp thôi.
Chúng ta không thể có thêm những nạn nhân như Kanemoto.
Chúng tôi ở Ban Phát triển xã hội vũ trụ....
đã ra lệnh cho các nhân bản về việc giúp đỡ những người đang làm nhiệm vụ thoát khỏi cái chết.
Nhưng, thậm chí với DNA của tôi, các anh cũng không thể đưa 1 người giống tôi trở lại cuộc sống này phải không?
Chúng tôi có thể đưa anh trở lại cuộc sống như anh đang ngồi ở đây bây giờ.
Anh Takahara, điều này không giống như 1 đứa trẻ được sinh ra từ tế bào vậy.
Sau đó là điều trị bằng thuốc.
Chúng tôi đã tái sinh lại...
những bộ phận bị ảnh hưởng, từ DNA của bệnh nhân để cấy ghép cho nạn nhân.
Công nghệ của chúng tôi chỉ đơn giản như vậy.
Thậm chí những vụ tai nạn nguy hiểm...
các anh cũng sẽ được an toàn nhờ các cơ thể tái sinh của của chúng tôi...
và tái tạo bộ nhớ.
Nếu cácanh mong muốn việc "bảo đảm cuộc sống" này...
ngân hàng số liệu được thống kê ở kia....
sẽ được lấp đầy bộ nhớ của các anh.
Nhưng, điều đó không phải là tôi đang bị thí nghiệm sao?
Tôi biết anh đang nghĩ gì.
"Chuẩn bị để nhân bản" nói ra thật ghê quá.
Nhưng mọi thứ bây giờ mới bắt đầu.
Đối với những du hành gia hàng đầu như anh trong việc thăm dò không gian....
rất cần thiết để loại bỏ mọi rủi ro có thể đoán trước được.
Tất nhiên, mọi quyết định là của anh chứ không phải của tôi.
Xin đừng hiểu nhầm chúng tôi.
Chúng tôi không tìm kiếm "Cuộc sống vĩnh cửu".
Con người phải sống trong 1 tuổi thọ phù hợp.
Nhưng...
đối với những người chết từ những vụ tai nạn không liên quan...
cứu họ còn nhân đạo hơn việc điều trị cho bệnh nhân ung thư phổi....
do hút thuốc quá nhiều, anh có nghĩ như thế không?
Tôi sẽ trả lời mọi câu hỏi của anh bất cứ lúc nào.
Hãy cho tôi biết.
Giám đốc.
Oh, Ko-chan.
Chuyện gì thế? Gọi con là Ko-chan như hồi còn bé?
Mẹ đang mơ về việc chúng ta sống trong đất nước này.
Khi Noboru và con là còn nhỏ.
Noboru là 1 đứa trẻ hay khóc nhè.
Mẹ, mẹ chẳng bao giờ nhầm lẫn giữa 2 con cả.
Nhưng chúng con đã thử đổi chỗ cho nhau để lừa mẹ mà.
Ai có thể đánh lừa được mẹ của mình chứ?
Đó là 1 nơi thật đẹp.
Nhưng nó cũng thiếu tiện nghi nữa.
Chúng ta chỉ cần 1 chút không tiện nghi thôi mà.
Tóc con đã mọc dài rồi. Đi cắt đi.
Tóc ngắn hợp với con hơn đó.
Kohei.
Sao ạ?
Hãy ở lại với mẹ 1 lát nữa.
Con vẫn ở đây mà.
Mẹ muốn sống ở căn nhà đó 1 lần nữa.
Con châu chấu có 2 màu.
- Chấm đen và ... - Còn cái nào nữa?
- Cào cào màu vàng. - Là nó!
Loài hoa này là gì?
Hình như hoa cúc.
Này, lửa lửa.
Cẩn thận.
Làm thế này.
Mẹ đang làm cái gì thế?
Nhìn kìa. 1 con thuyền.
Lấy cái này...
giống thế này.
Gấp nó thành 3.
Được rồi.
Anh giữ lấy nó. Giữ lấy nó đi.
Noboru.
Noboru. Noboru!
Đi! Nhanh lên!
Đó là của em! Trả lại cho em.
Mắc bẫy rồi! Mắc bẫy rồi!
Mắc bẫy rồi!
Con làm gì ở đây, Kohei?!
Con là Noboru. Kohei đang khóc kia kìa.
Im lặng nào, Kohei!
Đừng khóc, đừng khóc nữa.
Không đau đâu mà.
Đừng khóc. Đừng khóc nào.
Nếu khóc, hãy lau nó thật nhẹ nhàng.
Bodhisattvas ở ngôi làng đối diện
hãy cười nếu cậu bé khóc
Mọi chuyện ổn rồi.
Con sẽ không được vào nếu không lấp cái hố đó lại.
Hãy nghĩ về điều mình đã làm đi. Hiểu chứ?
Mẹ à! Con vào được không?
Mẹ!
Nói con xin lỗi đi.
Con xin lỗi.
Không phải với mẹ, mà là Noboru.
Xin lỗi, Noboru.
Vào đi. Chơi vui vẻ với nhau nhé.
Em thật rắc rối quá.
Chẳng cần phải khóc thế đâu.
Giờ đến lượt em,
Mẹ, Ko-chan ăn gian kìa
Cái gì?
Ah, đến giờ ăn rồi.
Oh, Ko-chan, con phải ăn cà rốt chứ.
Ngoan lắm.
Yeah, "ngoan lắm".
Huh? Kohei?
Đó không phải là "re". Là cái này nè.
Sai rồi.
Xếp chúng với nhau.
- Nó vỡ rồi. - Em làm vỡ nó rồi.
Giờ thì sao nào?
Em gặp rắc rối to rồi.
Em nên làm gì đây?
Đừng chạm nó, nguy hiểm lắm , Noboru.
Con là Kohei. Noboru không làm bể nó.
Đồ gian lận!
Noboru không làm bể nó.
Dừng lại đi. Mẹ nói nguy hiểm lắm mà.
Đừng nữa chứ.
Có mấy mảnh rơi ở đây nữa.
Làm khô chúng trước đã.
Thế thì nó sẽ không bể nữa nhỉ?
Tuy khó, nhưng cứ thử cái đã.
Đừng lại đi không cá trốn hết đó.
Ko-chan, dừng lại!
Mẹ bảo không được lại gần quá.
Này, Ko-chan!
Không sao đâu. Để anh đi!
Lạnh quá.
Ko-chan, em nói đừng làm nó mà.
Ko-chan!
Ko-chan!
MẸ ƠI!
Ko-chan!
Noboru?
Noboru.
Mẹ, con sẽ ăn hết cà rốt.
Mẹ à, mẹ ơi.
Con là Noboru. Kohei là người đã chết.
Đừng nói thế!
Nếu con không lại gần suối, Noburu đã không chết rồi.
Con xin lỗi, con xin lỗi.
Xin lỗi Ko-chan. Đó là lỗi của mẹ.
Xin lỗi Ko-chan.
Mẹ không sao đâu.
Giờ mẹ khỏe rồi. Xin lỗi Ko-chan.
SÁCH CỦA NOBORU
Con phải sống thật lâu cho cả Noboru nữa nhé.
Mẹ không cho phép con chết trước mẹ đâu.
Okay?
Đi thôi. Lạnh quá.
Noboru...
Noboru...
Anh ổn chứ?
Không sao.
Chỉ là mơ thôi.
Gần đây anh mệt rồi. Nên có ác mộng là phải thôi.
Anh ổn mà.
Bữa tối xong rồi.
Tokie.
Vâng?
Oh, quên nó đi.
Sao thế? Nói cho em biết đi.
Alo...là tôi đây.
Okay. tôi sẽ đến đó.
Tình trạng của mẹ không tốt. Anh phải đến bệnh viện đây.
Em cũng đi nữa.
No comments yet. Be the first to leave one.