The first 193 lines.
Hóa ra đây là nhà bố mẹ cậu.
Cậu không vào trong à?
Ta có thể vào từ đằng sau.
Xin lỗi quý khách, lối này chỉ dành cho nhân viên, không phải cho khách.
Chị Yayoi.
Ôi, Satsuki! Em về rồi.
Sáu tháng rồi nhìn em xinh ra đó.
Chàng trai này là ai vậy?
Đây là Nao.
Giới thiệu cụt lủn vậy.
"Nao" ư?
Chị là nhân viên coi sóc sống ở Nhà trọ Tachibana.
Tên chị là Kusakabe Yayoi.
Chào chị ạ.
Chắc em là "Nao bản gốc" đây.
"Bản gốc" ạ?
Xin lỗi chị vì em đã làm phiền.
Đừng lo.
Quan trọng hơn, làm ơn hãy nói em và Satsuki
đang yêu nhau đi!
Không chỉ vậy, hai em còn là thanh mai trúc mã
đã yêu xa suốt sáu năm trời!
Lãng mạn quá đi.
Không, bọn em chỉ là bạn hồi nhỏ thôi.
Chị Yayoi,
em phải đi nói chuyện với bố mẹ.
Nhờ chị chăm sóc Nao cho đến khi em về nhé.
Em phải nói chuyện với họ về lá thư đó.
Lá thư?
Đúng là phí thật.
Cái gì ạ?
Em ấy sẽ từ chối
quyền thừa kế và trở thành cô chủ của nhà trọ này.
Đầu năm nay,
bà của em ấy, bà chủ của nhà trọ, đã qua đời.
Mẹ của Satsuki
muốn tập huấn để Satsuki trở thành cô chủ nhỏ.
Satsuki làm cô chủ nhỏ ạ?
Nhưng ngay khi
nhắc tới chuyện đó,
Satsuki liền tự đến Tokyo sống một mình, như để chạy trốn khỏi tình hình.
Vậy mà mình không biết.
Vậy sao Satsuki
không muốn thừa kế sự nghiệp của gia đình ạ?
Chị không rõ lý do.
Nhưng chị đoán
đó là vì em ấy không phải con ruột.
Đó có thể là lý do chính.
Vậy là cô ấy là con nuôi ạ?
Satsuki không bao giờ kể với em à?
Nhà bố mẹ mình à… Chắc vậy.
Ra vậy. Cho đến sáu năm trước cô ấy vẫn sống với bố mẹ ruột.
Rồi nhà Tachibana nhận nuôi cô ấy.
Khoan, bố mẹ ruột của cô ấy có còn sống không?
Mình chẳng biết gì về cô ấy.
Mình có thể tham gia sâu đến đâu?
Vâng, tôi hiểu rồi.
Xin lỗi vì đã làm phiền. Cảm ơn.
Anh cháu đang ở Nagano ạ?
Tối nay Naoto sẽ ở nhà trọ truyền thống của bố mẹ Satsuki.
Trời, nhà chị Satsuki mở nhà trọ truyền thống ạ?
Ghen tị ghê. Cháu cũng muốn thử.
Đây là mì soba nổi tiếng của Shinsu và gà chiên của Sanzoku-Yaki.
- Cảm ơn chị. - Cảm ơn chị.
Ngon quá.
Chị Yayoi kể với cậu rồi đúng không?
Ừ.
Sao cậu giấu tớ?
Tớ không muốn nói.
Nhất là vì tớ không muốn cậu thấy kỳ và thương hại tớ thế này.
Cảm ơn vì bữa cơm ạ.
Lắc, lắc.
Đồ uống đặc biệt của Yayoi,
nọc rắn siêu tăng lực!
Không biết làm bằng gì mà ngon quá đi.
Ừ.
Chắc chắn sẽ giúp tăng lực khi mệt mỏi.
Chà, có phải tăng nhiều quá không?
Không được rồi.
Hoan hô!
Lần đầu tiên được ngủ với cô Tamayo.
Tất cả chỉ vì cháu bảo cháu thấy buồn thôi.
Không biết anh cháu
có ngủ ngon ở nhà chị Satsuki không.
Ai biết?
Satsuki.
Anh tớ đón em.
Tại sao?
Vì từ hôm nay, anh…
Anh có biết chị Satsuki cũng có anh trai không?
Yayoi.
Quả nhiên anh về rồi.
Anh nghe nói Satsuki từ Tokyo về.
Chào mừng về nhà,
anh Naozumi.
Ishihara…
Trời!
Tỉnh táo lại đi.
Sao mình lại ngủ cạnh Satsuki?
Tối qua ăn tối xong…
Chết thật, sau đó mình không nhớ gì nữa.
Mình phải ra ngoài cho tỉnh táo.
Mình đâu phải Cô Nàng Cỡ F.
Nao ngốc.
TACHIBANA
Nhà của Satsuki à…
Có một khu vườn.
Trộm vườn!
Cái gì! Tôi ở nhà này nhé.
Cậu là đứa nào?
Em là bạn Satsuki…
À, cậu là "Naoto" à?
Hả? À, vâng.
Vậy à? Chúng ta đều là "Nao" đó, làm bạn đi!
Nao số 1.
Hay là em và Satsuki
nhân lúc trời còn sáng, đi ngắm cảnh quanh thành phố?
Tối nay Satsuki phải nói chuyện với bố mẹ.
Giờ nhiệm vụ của em là giúp em ấy thư giãn
và an tâm cho đến lúc đó.
Vâng.
Nhân tiện,
lúc nãy em gặp phải một người rất kỳ mặc áo sơ mi chim cò.
Chắc là anh Naozumi rồi.
Đó là anh trai của Satsuki.
Anh trai?
Phải, dù không phải anh em ruột.
Naoto, nhìn Satsuki dễ thương chưa.
Em có cần phải mặc cái này không?
Có chứ.
Mẹ em
muốn em ăn mặc chỉnh tề vì là con gái nhà Tachibana.
Cô ấy ghét nó lắm. Nhìn như ghét muốn chết vậy.
Chà, ngôi đền to quá!
Nhỉ?
Tớ nóng quá.
Muốn uống gì lạnh không?
Không, cảm ơn.
Ít nhất ta cũng vào lễ đi.
Không.
Tớ chưa gặp ai lại không chịu lễ ở đền.
Được rồi, tớ sẽ làm thay cậu.
Xin hãy làm cho Satsuki vui lên.
Và hãy cho buổi nói chuyện của cô ấy với gia đình được suôn sẻ.
Xin đừng để Satsuki gặp khó khăn.
Xin hãy để Satsuki hạnh phúc.
Cậu đang đùa hả?
Gì? Tớ hoàn toàn nghiêm túc mà.
Cậu thật bất công, Nao.
TIỆM RAMEN TORI
Đây.
Chờ tớ ở đây nhé, Nao.
Hả? Tại sao?
Tớ phải vào nhà vệ sinh.
Xin lỗi. Cậu đi đi.
Naoto.
Chị Yayoi.
Chị đang ăn trưa ở đây à?
Chị đang được nghỉ.
Tiếng Trung và tiếng Anh…
Chị học lúc rảnh à?
Ừ. Dạo này nhà trọ có nhiều khách nước ngoài hơn.
Ít nhất chị phải giới thiệu được thành phố với họ chứ.
Chắc chị thích nó lắm.
Ý em là công việc của chị.
À, ừ…
Nhưng quan trọng hơn
là buổi hẹn hò của em với Satsuki sao rồi?
Chị Yayoi.
Em sẽ nói thật, nhưng chỉ với chị thôi.
Thật ra em và Satsuki không yêu nhau.
Em yêu người khác, em và bạn kia đang hẹn hò.
Vậy ư…
Nhưng Satsuki là người bạn thời thơ ấu rất quan trọng với em.
Em không thể bỏ mặc cô ấy.
Nao.
Đi tham quan vui vẻ nhé.
Vâng.
Hai người nói chuyện gì đó?
À…
Tớ thú nhận là tớ và cậu không phải người yêu.
Hừm.
Giờ tớ lại làm phiền cả Yayoi nữa.
Tối nay cậu sẽ nói với bố mẹ về kế hoạch tương lai của cậu, đúng không?
Không muốn nói à?
Ừ…
Họ muốn cậu kế nhiệm, đúng không?
Vậy thì cậu phải cho họ biết
cậu muốn làm gì với cuộc đời mình nữa.
Cậu nhầm rồi, Nao.
Họ chưa từng cần tớ. Chưa bao giờ.
Không có tớ sẽ tốt hơn cho gia đình này.
Bây giờ cũng vậy, quá khứ cũng vậy.
No comments yet. Be the first to leave one.