The first 200 lines.
TƯƠNG DẠ 2
Tập 27
Ta biết
có những sai lầm ngu ngốc
không phải người phạm phải.
Là hắn phạm phải.
Cho nên ta muốn biết,
hắn định gánh trách nhiệm này thế nào.
Lý Hồn Viên đâu?
Bệ hạ đang nghỉ ngơi.
Thập Tam tiên sinh
đi đường mệt nhọc,
chi bằng ngồi xuống
uống ngụm trà đã.
Mời.
Bệ hạ,
thái hậu,
bên ngoài có rất nhiều Vũ Lâm quân
đã bao vây cả phủ,
có vẻ
sắp xông vào đây rồi.
Việc nên tới vẫn sẽ tới.
Mẫu hậu.
Tiểu lục.
Đứng yên đó.
Mẫu hậu sẽ về ngay thôi.
Ninh Khuyết và công chúa điện hạ
nếu không nhanh chóng thỏa thuận xong
thì chỉ dựa vào mấy gia đinh trong phủ thần
sợ là không chống đỡ được bao lâu.
Bọn họ làm vậy là muốn ép ta ra tay.
Thái hậu nương nương,
tuyệt đối không thể xúc động.
Nếu sử dụng công pháp Ma Tông ở Đô Thành...
sử dụng loại công pháp đó,
thì nhất định sẽ bị chỉ trích.
Mời.
Thoái vị đi.
Chuyện khác để sau hãy nói.
Hồn Viên không thể thoái vị,
vì việc đó đồng nghĩa với chết.
Lý Hồn Viên không thoái vị,
cả Đường quốc đều sẽ mất,
bên nào nặng, bên nào nhẹ,
lẽ nào công chúa không rõ sao?
Nữ nhân đó
là dư nghiệt của Ma Tông.
Ngươi nghĩ
triều đình và quân đội
còn bao nhiêu người ủng hộ bà ta?
Ta không quan tâm có bao nhiêu người ủng hộ,
ta chỉ quan tâm
có bao nhiêu người phản đối.
Rồi sao?
Ngươi định thanh trừng hết họ sao?
Không hề quan tâm hành động của ngươi
sẽ khiến cả Đại Đường rơi vào cảnh nội loạn,
mất đi năng lực chống ngoại xâm sao?
Kể từ ngày người sửa di chiếu,
cả Đường quốc đã bắt đầu nội loạn.
Nếu Đường quốc đã loạn,
vì sao ta không dùng đại quân đối phó với ngươi?
Ta là nữ nhi của phụ vương,
là công chúa Đường quốc,
dù ta muốn nữ nhân kia chết đến mức nào
thì cũng sẽ không mạo hiểm
để cả Đường quốc rơi vào cảnh nội loạn.
Còn ngươi thì sao?
Ninh Khuyết,
Đường quốc không thể loạn,
nếu không thì chẳng ai gánh vác được
hậu quả đáng sợ này.
Cách duy nhất bây giờ
là ngươi đứng ra ủng hộ tỷ đệ chúng ta,
như thế,
cả Đại Đường sẽ đoàn kết lại,
cộng thêm sự ủng hộ của Thư Viện,
có lẽ
chúng ta thật sự có thể cứu vãn tình thế.
Chấp hành di chiếu của tiên vương.
Đây là giới hạn của ta.
Vậy sau này thì sao?
Nữ nhân kia sẽ giết tỷ đệ chúng ta.
Người sẽ không giết hai người.
Hơn nữa,
không phải vẫn còn ta bảo vệ hai người sao?
Ninh Khuyết,
ta hiểu,
ngươi không cam tâm, ngươi rất tức giận,
ta cũng vậy.
Ta đã
trách phạt bệ hạ thật nặng rồi.
Trách phạt thật nặng?
Đánh mấy bạt tai?
Năm cái?
Ba cái?
Một cái?
Ninh Khuyết,
vậy ngươi muốn ta phải làm thế nào?
Ta chỉ có một người đệ đệ,
lẽ nào ngươi bảo ta trơ mắt
nhìn nó chết sao?
Ta mạo hiểm để ngươi vào Đô Thành,
đưa ngươi vào cung nói chuyện,
ta chỉ muốn cầu xin ngươi mỗi chuyện này,
chẳng lẽ cũng không được sao?
Được.
Thoái vị.
Không thể nào.
Ninh Khuyết,
ngươi nghĩ đến Tang Tang đi.
Cô ấy cũng là một tay ngươi nuôi lớn,
cho dù cô ấy phạm phải lỗi lớn,
ngươi có nhẫn tâm để cô ấy chịu tổn thương không?
Người làm tỷ tỷ như ta
có gì khác với ngươi nào?
Vậy nên người vẫn luôn rất thương Tang Tang?
Trà chỉ rót đầy bảy phần,
còn lại ba phần
là tình nghĩa.
Không biết
ba phần tình nghĩa này
có thể làm ngươi thay đổi quyết định không?
Sửa di chiếu đã là tội chết,
để lại ba phần tình nghĩa này,
ta đảm bảo người và Lý Hồn Viên không chết.
Vậy là ngươi vẫn muốn ta chết.
Ta từng nói với Tang Tang,
người sống không dễ dàng,
dù khó khăn thế nào
đều phải cố gắng sống tiếp.
Nào.
Chúng ta lấy trà thay rượu,
kính tiên vương một ly,
mong vong linh người ở trên trời được yên nghỉ.
Ninh Khuyết,
vì sao ngươi lại cứ dồn ép ta?
Lẽ nào trong lòng ngươi,
ta đã là tội nhân của Đại Đường sao?
Người có phải tội nhân của Đại Đường không,
thì phải xem người có muốn
uống cạn ly này với ta không.
Người sao thế?
Trà...
trà...
Trong trà có độc.
Ninh Khuyết.
Hồn Viên.
Hồn Viên.
Hồn Viên.
Là đệ hạ độc sao?
Vương tỷ,
xin lỗi nhé.
Nếu tỷ không uống trà
thì Ninh Khuyết chắc chắn cũng không dám uống.
Vậy mà đệ lại đối xử với ta như thế.
Vương tỷ,
tỷ phải hiểu cho nỗi khổ của trẫm,
nếu không phải Ninh Khuyết ép buộc
thì sao đệ đệ lại đưa ra hạ sách này?
Súc sinh.
Tên súc sinh này.
Là ta nuôi đệ lớn,
đệ...
Vương tỷ,
sở dĩ trẫm dùng mấy thủ đoạn này,
còn không phải là tỷ dạy trẫm sao?
Trẫm chỉ hạ độc,
còn tỷ lại dám sửa đổi di chiếu.
Nếu luận to gan làm càn
thì trẫm còn kém xa tỷ.
Nhưng nói lại thì
vẫn phải cảm tạ vương tỷ.
Nếu không nhờ tỷ
thì sao trẫm lên làm quốc quân Đại Đường được.
Lý Hồn Viên,
đệ là quốc quân của Đại Đường,
đệ đại diện cho thể diện của cả Đại Đường.
Đệ không thể,
không thể dùng thủ đoạn thấp kém này
đối phó với người của Thư Viện được.
Vì sao vương tỷ lại thương xót Ninh Khuyết?
Hóa ra là vì một chữ tình gây ra.
Chả trách tỷ không muốn tái giá,
hóa ra trong lòng tỷ có tên này.
Trẫm nói cho tỷ biết,
kể từ hôm nay,
tỷ không thể đánh trẫm nữa.
Bởi vì
trẫm mới là quốc quân của Đại Đường.
Ninh Khuyết.
Ninh Khuyết à,
cuối cùng ngươi vẫn ngã dưới chân trẫm.
Không phải ngươi muốn giết trẫm sao?
Tới đây.
Thập Tam tiên sinh,
dậy giết trẫm đi.
Vương tỷ,
dù trẫm nói gì, tỷ cũng đều không nghe,
dù trẫm nói gì
No comments yet. Be the first to leave one.