The first 200 lines.
Tên tôi là Kara Zor-El.
Hai mươi bốn năm trước, hành tinh Krypton của tôi gặp phải một nguy cơ.
Em họ tôi, Kal-El, được đưa đến một hành tinh gọi là Trái Đất...
...để được bảo vệ an toàn.
Bạn có thể biết câu chuyện của cậu ấy.
Nhưng điều bạn không biết là tôi được gửi theo để bảo vệ cậu ta.
Tọa độ tàu của con khớp với của Kal-El. Hãy đi theo nó.
Con không sợ, cha à.
Hành trình dài lắm, nhưng con sẽ ngủ suốt, và ta sẽ ở bên con trong giấc mơ.
Con sẽ đến Trái Đất để chăm sóc em họ con, Kal-El.
Do mặt trời ở Trái Đất, con sẽ có năng lực mạnh mẽ.
Con sẽ làm được những việc thần kỳ.
Con sẽ không làm Kal-El, hay mẹ, thất vọng.
Mẹ yêu con, Kara.
Con phải đi. Ngay.
Đi đi.
Mọi thứ đã không giống như kế hoạch của mẹ tôi.
Krypton nổ tung tạo ra cơn sóng đẩy tàu của tôi lệch quỹ đạo...
và rơi vào Phantom Zone...
một không gian nơi mà thời gian đứng yên.
Tôi ngủ trong đó 24 năm cho tới khi đến được đây.
Khi tôi đến, tôi vẫn là một cô bé 13 tuổi.
Nhưng trong lúc đó, em họ tôi Kal-El đã trưởng thành...
và trở thành Superman trong thế giới của bạn...
người đàn ông mạnh mẽ nhất vũ trụ.
Em họ tôi muốn tôi có tuổi thơ bình thường như cậu ấy từng có...
nên cậu ấy đưa tôi đến nhà cha mẹ nuôi, nhà Danvers...
những nhà khoa học đã giúp cậu hiểu rõ năng lực của mình.
Ta biết ta không phải là mẹ con, nhưng ở đây, con sẽ an toàn.
Họ có một người con gái, Alex.
Dù sinh ra ở hai hành tinh, chúng tôi có một điểm chung...
Chúng tôi biết rằng cuộc sống của mình đã thay đổi mãi mãi.
Em họ tôi đã không còn cần tôi bảo vệ nữa.
Nhiệm vụ của tôi đã không còn.
Nhưng cho dù tôi có siêu năng lực giống cậu ấy...
Ôi, xin lỗi.
...tôi quyết định rằng tốt nhất là tôi nên hòa nhập.
Dù sao thì, Trái Đất không cần thêm người hùng nào nữa.
Tôi cần hai vé ở khu ngồi chính cho buổi diễn Hiểm độc.
Không phải cho cô Grant. Mà là mẹ cô ấy muốn đi xem.
Phải, đúng vậy. Được, tôi sẽ chờ.
Charlie, tôi gọi về Bữa tiệc của các Ký giả.
Tôi cần đảm bảo là Cô Grant không ngồi cạnh Bill O'Reily nữa.
Tôi làm việc tại Truyền thông Toàn cầu Catco...
một đế chế truyền thông, in ân được xây dựng bởi Cat Grant...
người phụ nữ quyền lực nhất National City...
ít nhất là trong những ngày tới.
Cô biết vụ này chưa? Đêm qua có một xe bọc thép bị trộm.
Không có nhân chứng nào ngoài một kẻ vô gia cư
và hắn khẳng định rằng thủ phạm có sừng.
-Cám ơn. -Sừng trên đầu ấy.
-Tôi nói rồi, người ngoài hành tinh đó. -Winn, không có đâu.
Có thể cô sẽ nghĩ khác nếu cô đọc trang web này.
-Anh viết trang web đó. -Tôi đóng góp vào đó thôi.
Này, tôi đang nghĩ cô có muốn, ý là, đi xem phim tối nay không.
Tôi không thể. Tôi xin lỗi.
Tôi có hẹn rồi.
Có hẹn? Thật sao?
Tuyệt lắm.
Vui đấy. Hẹn hò rất vui.
-Hẹn với ai thế? -Một cuộc hẹn trực tuyến.
Chúng tôi hợp nhau đến 82 phần trăm, nên mong là sẽ ổn.
Cô biết là cô không thể tính cảm xúc bằng thuật toán.
Anh là dân IT. Chả phải đời anh gắn liền với thuật toán sao?
Nếu có thuật toán cho tình yêu, tôi nghĩ tôi sẽ biết về nó.
Cũng như cô sẽ biết khi nó xuất hiện, Kara. Nó sẽ như kiểu...
Cái thang máy này hôi quá. Như đang đứng trong xe khách.
-Cô ấy đến rồi. -Sao cô biết hay vậy?
Chào buổi sáng, cô Grant.
Lý do duy nhất tôi mua tòa nhà này là vì nó có thang máy riêng.
Như thế, tôi sẽ không bị ám mùi nước hoa rẻ tiền khi đi làm.
Tìm ra ai đã dùng thang máy. Cảnh cáo hoặc bắt đi tắm đi.
-Cái nào cũng được. -Cà phê latte của cô. Nóng.
Mới mẻ và khác biệt đấy.
Tôi có họp với ban quản trị vào bữa trưa, nên hủy hẹn với mẹ tôi.
Hủy hẹn với bác sĩ tâm lý. Tôi không cần nó nếu không phải ăn với mẹ.
Đã rõ.
Tôi cũng đã gửi một danh sách qua email.
Làm thông báo nghỉ việc bên Tribune theo danh sách.
Nhưng sẽ tốt hơn nếu cô viết tay.
Dùng giấy rẻ tiền đấy.
Cô giảm biên chế của tờ Tribune à?
Nhưng nó là tờ báo đầu tiên cô mua mà.
Đi xem giám đốc mỹ thuật mới đã có bản in mẫu chưa.
Không phải tôi không thấy cô xị mặt, nhưng tôi không quan tâm tới lý do.
Những người đó, họ sẽ mất việc.
Chuyện gì sẽ xảy ra với họ, với gia đình của họ?
Bên Daily Planet đâu cần phải giảm biên chế.
Metropolis có kẻ mặc áo choàng bay quanh, làm việc anh hùng.
Số lần Planet dùng hình ảnh anh ta làm bìa chiếm đến 54 phần trăm.
Cô muốn cứu tờ Trib?
Tìm cho tôi một vị anh hùng đi, Kira.
Kara.
Xin chào?
-Xin chào? -Tôi ra ngay đây.
Cô Grant cần bản in mẫu và cô ấy không thích chờ đợi.
Cô ấy có thể chờ một phút.
Anh gặp cô Grant bao giờ chưa?
Rồi. Cô ấy định làm gì, sa thải tôi ngay sau khi thuê tôi? Tốn kém đấy.
Chào, tôi là người mới.
Đó là cậu ấy.
Tôi đã thấy bức ảnh này hàng triệu lần. Đoạt giải Pulitzer.
Chỉ vì nó là bức ảnh thật đầu tiên của cậu ấy.
Bí mật nhỏ nhé, cậu ấy cố tình làm mẫu cho tôi chụp đấy.
Chắc cậu ấy thích tôi.
Chúa ơi, anh là Jimmy Olsen. Nhiếp ảnh gia của tờ Daily Planet.
James Olsen.
Jimmy là mẹ và siêu nhân gọi. Cậu ấy không chịu sửa cách gọi.
Tôi biết những gì mình đã đọc, nhưng cậu ấy thực tế ra sao?
Cậu ấy là mọi thứ mà cô mong chờ và còn hơn thế nữa.
Tôi đã rất lo lắng khi chuyển đến đây.
Nhưng cậu ấy nói với tôi sự mạo hiểm lớn nhất...
là không chịu mạo hiểm, nên...
Lấy đi.
-Lấy đi. -Cái này? Tôi không thể.
Chỉ là bản in thôi mà. Lấy đi. Nhưng trước hết phải cho tôi biết cô là ai.
Tôi chưa biết tên cô.
-Không sao. -Ừ. Kara.
Kara Danvers.
Kara.
Có ai nói với cô là cô hơi giống cậu ấy ở chỗ này chưa?
Chưa.
Chưa, anh là người đầu tiên.
-Cám ơn rất nhiều. Cám ơn. -Không có gì.
Bản in mẫu.
Phải.
Suýt nữa tôi quên mất. Tạm biệt.
Chị có một hội thảo ở Geneva. Cần lên máy bay trong hai giờ.
Em có hẹn trong nửa giờ và em cần chị chọn đồ giúp. Em thắng.
-Sao lại làm thế này với chị? -Vì chị là chị em và yêu em.
Em không biết nữa. Em có cảm giác em không tận dụng hết tiềm năng.
Em làm cho Cat Grant vì tưởng là làm cho công ty truyền thông...
do phụ nữ quyền lực làm chủ, định hướng suy nghĩ công chúng...
là một cách để em tạo ra sự khác biệt...
nhưng thực ra em chỉ đi lấy bản in mẫu và pha cà phê.
Em luôn muốn được bình thường, phải không?
Nên có một bà sếp không ra gì và không có gì để mặc...
đều hoàn toàn bình thường.
Em không bình thường.
Em có sức mạnh giống cậu ấy.
Em có thể nâng một chiếc xe buýt, em có thể chắn một viên đạn.
Alex, em bay được.
Ít ra thì em nghĩ là thế. Rất lâu rồi em chưa làm vậy.
Kara, em có một công việc tốt. Em rất dễ thương.
Và nhờ vào gen ngoài hành tinh, em không bị mụn.
Cuộc sống không tệ lắm đâu.
Nhưng nếu em thực sự muốn giúp ai đó...
thì chọn một trong hai cái này để chị có thể lên máy bay.
-Đây. -Tốt lắm.
Khi không chắc thì cứ chọn màu xanh. Màu của em đấy. Tốt lắm.
Có gì thì nhắn chị, chị sẽ gọi em khi trở về từ Geneva.
-Em yêu chị. -Chị yêu em.
Vậy quê gốc của cô ở đâu?
Ý là, tôi sinh ra ở đâu à? Phía Bắc.
Tôi phải trả lời điện thoại này ngay.
Tính tiền dùm đi.
Nhớ ghi số của em vào nhé.
Sau đây là bản tin mới, không lâu sau khi cất cánh...
Chuyến bay 237 từ National City đến Geneva...
đã gặp sự cố khi bay lên cao.
CHUYẾN BAY 237 TRỤC TRẶC KỸ THUẬT
Phi công lái máy bay bay vòng thành phố sau khi bị trục trặc.
-Sẽ cập nhật tin mới nhất... -Chuyến đi Geneva? Alex.
Chúng tôi lại vừa mất thêm một động cơ. Cấp cứu.
Các tiếp viên, chuẩn bị chịu sức va động.
Chúng ta đang cân bằng lại.
Ôi, thôi nào.
Hành khách trên chuyến bay 237 đã có một thiên thần bảo vệ...
theo nhiều nguồn tin thì đây là một cô gái biết bay...
-...đã cứu họ thoát chết. -Ôi, Chúa ơi.
Leyna Nguyễn đang có mặt tại hiện trường.
Cám ơn Rick. Thiên thần bảo hộ hay kẻ phá hoại?
-Cái gì?! -Cầu Otto Binder bị hỏng nặng.
Thử cứu máy bay lần đầu đi, xem cô có gây hại gì không.
Chúa ơi.
Em biết.
Không thể tin nổi.
Ôi, xin lỗi. Em...em hơi mạnh tay. Em...
Em chỉ...Em hưng phấn quá.
-Em vẫn không tin nổi em làm được. -Ừ, chị cũng vậy.
-Em có sao không? -Em có ổn? Chị có sao không?
-Ừ, cám ơn. -Chị có sợ không? Em cũng sợ lắm...
nhưng hẳn là chị hoảng lắm, chị không ngờ em sẽ đến cứu.
-Chị cần uống một ly. -Phải. Ừ, ta phải ăn mừng.
Đã lâu quá rồi, em gần như đã quên cách bay.
Cũng không hẳn là cách bay, mà là về cảm nhận, giống như...
Sợ hãi, nhưng sợ hãi một cách dễ chịu.
Giống như khoảnh khắc ngay trước khi hôn ai đó lần đầu.
Và không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo.
Hoặc có lẽ là em biết nhưng em sợ hãi ý nghĩa của chúng...
-...và liệu chúng có như em nghĩ. -Em nghĩ gì vậy?
Em đã lộ diện trước cả thế giới.
Em đã lộ diện rồi, Kara.
Người ta sẽ biết về em, và em không thể thu hồi chuyện đó.
Em không muốn.
Đây là điều em vẫn nói, Alex.
Em luôn muốn giúp mọi người.
Và tối nay em đã có cơ hội làm điều đó.
Em có đi băng 2000 năm ánh sáng để làm trợ lý đâu.
Nếu người ta phát hiện ra em là ai thì sao?
No comments yet. Be the first to leave one.