The first 200 lines.
Nam Louisiana những năm 80, một vùng đất khác biệt.
Một số gọi nó là vô luật lệ.
Nhưng không phải thế.
Số khác lại nói "Có những cách hành xử riêng ở đây".
Nhưng cả hai đều không phải.
Thay vào đó, tôi gọi nó theo đúng cái tên của nó.
Địa ngục không đáy.
Dù bạn là loại người gì,
có một điều duy nhất tốt hơn bạn nên biết.
Bọn cớm có luật lệ, nhưng bọn tội phạm thì không.
Và nếu bạn có ý định vượt qua ranh giới này,
hãy coi chừng tính mạng của mình.
Chào mừng đến Dixie.
Ở đây có một số người Brazin, đến từ Bahia.
Giả kim rất điêu luyện, rất hoàn mỹ.
Còn đây là hàng Ấn Độ. Nhạt hơn, nhưng cũng rất đẹp.
Còn mấy viên này là hàng của Colombia.
Từ những hang đá vôi ở vùng Muzo.
Hai loại vừa rồi chỉ là những loại dành cho hạng tầm thường.
Nhưng mấy viên này, chúng mắc hơn một chút.
Chúng hoàn mỹ đến mức không có đến một vết xước nhỏ.
Chúng cứng như thép.
Và chúng mang màu lục tươi hơn bất kỳ viên ngọc lục bảo nào khác.
Được đấy!
Hàng McCoy chính gốc. Chúng rất giá trị.
Thế này nhé! Gói hết chúng lại đi!
Thị trường đang rất khan hiếm hàng loại này.
Được rồi!
Jake!
Đếm đi!
Và hôm nay, Gary Plant, 31 tuổi, được tuyên bố vô tội vì lý do tâm thần
trước tội danh mưu sát cấp độ 2...
Bị cáo mang tội danh cưỡng hiếp và giết người là Jeffrey Douche.
Ông có gì ở kia thế? Kim cương?
30 ngàn là cho chúng đi luôn.
Nếu anh có hứng thú...
Hiện tôi không có hàng chất lượng. Nhưng nếu...
Không. Tôi rất có hứng với chúng.
Thẩm phán tòa án quận Frank Salia
lên lịch xử án một năm sau ngày Douche bị bắt.
Người vắng mặt trong phiên tòa sáng nay là sĩ quan thực hiện bắt giam.
Đến từ phòng cảnh sát quận Đông Baton Rouge, phó cảnh sát trưởng Bud Carter.
Cảnh sát Carter không có mặt sáng nay để đưa ra bình luận vụ việc.
Thằng khốn này là cớm!
Hành động thôi!
Tôi nghĩ mình đấm gãy răng gã đó rồi.
Hắn có mỗi cái răng để làm ăn.
Tôi xử được lắm, phải không?
- Jack, cho thêm chai nữa! - Tới ngay đây!
Bud!
Tiệc ở bên này mà anh bạn!
Chúng ta lo vụ này mấy tháng rồi. Còn anh chẳng mở miệng nói lấy một câu.
Có gì đó không đúng lắm.
Chúng có khá nhiều hàng "nặng". Có lẽ là quá nhiều.
Chỉ là nhóm trộm cắp thôi mà.
Cậu đã nhìn thấy chúng...
mà cậu vẫn nghĩ chúng là bọn ăn cắp vặt vớ vẫn à?
Chúng ị trong quần rồi còn gì.
Anh định theo đuổi điều gì nữa đây, Bud?
Anh nghĩ phía sau chúng còn có ai khác à?
Tôi nghĩ chúng là một phần của một tổ chức nào đó lớn hơn.
Sáng mai, chúng ta sẽ thẩm vấn chúng.
Nếu chúng khai có thêm kẻ khác, chúng ta sẽ rõ cả thôi.
Tôi đã nói với ông rồi,
tôi nói rồi, tôi không biết gì cả. Được chứ?
Không, không phải vậy, Tommy!
Ta đã ngồi đây cả ngày rồi. Cậu muốn ở đây suốt đêm sao?
Mấy viên đá quý các người bán thuộc về AMSEC ở hãng kim hoàn Faye.
Số còn lại được tìm thấy trong một nhà kho ở Bocage.
Giờ chủ nhân của chúng đang xác minh và nhận lại chúng.
Ông bán hàng cho ai?
Tôi không biết gì cả.
Vậy thì ông sẽ lãnh hết mấy tội danh này.
- Nhảm nhí. - Không đâu.
Không, tôi hứa đó.
Có hàng loạt vụ trộm cắp rải rác khắp vùng này trong suốt 6 tháng qua.
Và chúng vẫn chưa kết thúc.
Nếu cậu không khai với tôi, thì cậu sẽ ôm hết các tội danh đó.
Tôi không liên quan gì đến mấy vụ đó cả.
- Vậy có biết ai làm không? - Không, được chứ?
- Tôi không biết gì cả. - Trả lời đi!
Cái nơi chết tiệt!
Bọn mày chỉ là lũ khôn khiếp khoác lên mình mấy chiếc áo da thôi.
Tao mệt tụi mày lắm rồi.
Tao biết mày quá ngu ngốc để làm kẻ đưa tin cho chúng.
Tao biết mày đang che dấu cho kẻ nào đó.
Cho tao biết đó là ai!
- Tao không phải kẻ phản bội. - Không phải kẻ phản bội sao?
Bình tĩnh nào, Bud!
Kéo anh ta khỏi người tôi!
- Đóng cửa lại! - Mẹ nó!
Đưa anh ta tránh xa khỏi tôi đi!
Tao sẽ cho mày biết thế nào là giam cầm.
Tao sẽ đưa mày vào 8/9.
Và cho cả lũ phạm nhân Louisiana thông nát mày ra!
Và nó sẽ diễn ra trong suốt cuộc đời còn lại của mày.
Cho tao một cái tên!
Hắn đến từ vịnh Whisky!
- Cho tao một cái tên! - Tôi không thể.
Một cái tên!
Cho tao một cái tên!
Jesse Weiland, 41, hai lần tham chiến tại Việt Nam, năm 65 và 66.
Thuộc lực lượng trinh sát, thủy quân lục chiến.
Biết sử dụng vũ khí, chất nổ, biết phân loại chúng.
Bảy năm rưỡi trong tù với án 12 năm vì cướp liên bang.
Hai năm ở Angola, một năm ở DeQuinướcy.
Ba năm ở El Reno, và một lần được chuyển đến Lewisburg.
Giờ từ từ tắt máy xe!
Ném chìa khóa qua cửa!
Ném chúng ra khỏi cửa xe!
Phá cửa!
- Cút ra khỏi đây! - Cảnh sát đây!
- Cúi xuống! - Cảnh sát đây!
Cút khỏi nhà tao! Cút đi!
- Quỳ xuống không tôi bắn! - Quỳ xuống sàn đi!
Con tôi!
Con của tôi!
- Gọi xe cấp cứu đi! - Vâng, thưa sếp!
Jesse!
Cám ơn!
Bud!
Bud!
Thằng khốn này có cả bộ sưu tập.
Kiểm tra tất cả mọi thứ!
Tôi có "đá" rồi!
Cái này mới.
Xi - A - Nua làm gì vậy, Jesse?
Tẩy uế thôi mà.
Tẩy uế thứ gì?
Anh đang trong tình trạng khá tệ đấy, anh bạn.
Mẹ kiếp!
Tôi có được bảo lãnh chứ?
Anh còn muốn thêm gì nữa chứ? Anh vừa phá hai vụ liên tiếp.
Cậu đã có hồ sơ trộm cắp, nhập nha, mấy vụ trọng tội.
Tất cả những thứ liên quan đến băng cướp có tổ chức đó rồi còn gì?
Hắn bị bắt rồi, Bud!
Hắn xong đời rồi.
Tôi biết vẫn còn nữa.
Nhớ anh ta chứ?
10 tháng trước, thẩm phán bị bắn bởi khẩu 357.
Tôi tìm thấy một khẩu Ruger từ nhà vệ sinh của Weiland, và mang đi thẩm định.
- Và...? - Mẫu khớp.
Có hàng tá cách để Weiland có thể thủ tiêu nó.
- Nó không chứng minh được gì cả. - Còn vụ này thì sao?
Một xấp khế ước bị lấy đi từ nhà của một mục sư đạo Tin Lành, và bị sát hại.
Có vẻ như vụ cướp không được suông sẻ cho lắm.
Tôi muốn mở lại vụ này.
Tôi vẫn còn nhiều xét nghiệm đợi kết quả, nhiều súng đạn, và nhiều vụ liên quan nữa.
Gã này không bị thần kinh, Mike!
Hắn là tấm vé dẫn ta đến con mồi lớn vẫn đang nhởn nhơ ngoài kia.
- Vậy ai đứng đằng sau hắn? - Tôi không biết.
Nhưng tôi biết chúng sẽ thực hiện giao kèo với hắn ta.
Đó là lý do tôi cần một cái giá để đảm bảo chúng không thể đi đêm được.
Lần này tôi rất chắc chắn, Mike.
Khi một người nhìn vào 200 năm cuộc đời mà không buồn
nó giống như khi vợ ông buộc tội ông quan hệ với bà hàng xóm,
mà bà ấy không biết người đó là em gái của ông.
Ông bình thản trước việc đó được sao?
Tất cả súng ống, mấy thứ liên quan, và cả thời gian.
Hắn có mối liên hệ nào đó, chắc chắn là có.
Hắn không hề nao núng.
Hắn nhìn trực diện vào chúng ta, bởi vì chúng ta đang tụt lại phía sau.
Gã này biết điều gì đó. Hắn biết hắn đang làm gì.
Tôi sẽ hối thúc bên DA.
Vâng?
Bud? Charlie Broward đây! Vừa nhận tin nhắn của cậu? Có chuyện gì thế?
Chào Charlie, Cám ơn vì đã gọi!
Nghe này!
Chỗ ông có tên tội phạm sinh năm 75, tên là Jesse Weiland.
Có gì làm anh hứng thú với gã này, Bud?
Chúng tôi bắt hắn vì tàng trữ vũ khí và trộm cướp.
- Nhưng tôi cảm giác còn thêm nữa. - Nhiều nữa là đằng khác.
Xung đột chủng tộc, buôn lậu, hành hung bảo vệ trại.
Tôi có ẩu đả với hắn vài lần.
Còn gì nữa không?
Vào đây là anh biết ngay. Hắn ra vào đây suốt.
Vào vì cướp có vũ khí, rồi tội hành hung.
Nhưng theo tin đồn trong này cho biết, hắn là kẻ giết mướn.
Kiểm soát mọi nhất cử nhất động, từ nhà tù này đến nhà tù khác.
Từ bang này đến bang khác.
Hắn là cánh tay đắc lực của chúng.
Nghe nói cậu từ chối luật sư bào chữa.
Sáng hôm qua, khi cậu bị bắt, khi tôi chĩa súng vào cậu,
có vẽ như cậu trông đợi một ai đó khác.
Các người trông không giống bọn cớm.
Nhà của cậu, súng ống, hàng nóng. Cho tôi biết anh có ý định bán chúng.
Cyanide trong tủ lạnh, thuốc nổ. Nói với tôi là cậu biết sợ đi!
Tôi biết cậu là ai.
Nếu ông biết nhiều như thế, ông đã không đến đây.
Tôi cho cậu biết điều tôi biết.
Sẽ chẳng có lệnh phóng thích nào cả.
Cậu đã vi phạm điều lệ trong giấy tạm tha.
Cậu và em trai mình, Tommy, sẽ phải quay lại nhà tù.
Mở phòng số 8.
Chỗ này tệ lắm.
Đi đâu cũng thấy mắt nhìn chằm chằm.
Giống như em có dấu hiệu gì đó sau lưng vậy, Jesse.
Chúng nghĩ em đã khai gì đó.
Mấy hôm trước có một con cá mồi Nam Mỹ bị giết.
Mười thằng đánh một mình anh ta.
No comments yet. Be the first to leave one.