The first 200 lines.
Tắt cái đó đi được không, Dave?
Bob, lại đây một chút.
Jim, đem nó lại đây cho tôi.
- Fredrick Taylor. Freddie Taylor. - Vâng.
Chào mừng đến với Công Ty Bảo Hiểm Vigilant.
Tôi thấy là cậu lớn lên ở Cemetery Junction.
Học ở Stonemead, trường tệ nhất ở phía Nam nước Anh.
Ông Kendrick sẽ gặp cậu.
Họ muốn cậu tốt nghiệp ở tuổi 14 với không một bằng cấp
và cứ thế đâm đầu lao vào cuộc đời thối nát này.
- Có phải vậy không? - Chắc vậy, thưa ông.
Tôi biết rõ như thế, vì tôi lớn lên ở Cemetery Junction,
và tôi đã học ở ngôi trường đó.
Tôi biết mà.
Đó là một trong những lý do tôi muốn làm việc cho ông.
Mike Ramsay sẽ giám sát cậu. Muốn nói thêm gì không, Mike?
Khi bán bảo hiểm nhân thọ, phải khiến họ ngửi thấy mùi chết chóc.
Nói chuyện với chồng, anh phải làm người vợ nghĩ,
"Chết thật. Nếu anh ta ra đi thì đời tôi sẽ thế nào?"
Đàn ông làm việc, phụ nữ lo lắng. Anh nên dựa vào điều đó.
Đừng nhìn ông Kendrick.
Ông ấy không nghe thấy gì, tôi cũng không nói gì. Hiểu chưa?
- Vâng, thưa anh. - Tuyệt.
Quay lại với sếp.
Ông đã truyền cảm hứng cho tôi.
Tôi biết ông đã thoát khỏi khu phố cũ.
Tôi biết ông có chiếc Rolls-Royce đỗ ở chỗ đậu xe riêng.
Và tôi biết ông sở hữu một biệt thự trị giá 40.000 bảng Anh.
42.000 bảng.
Đó là điều tôi muốn, thưa ông.
Tôi không muốn thành ra như bố tôi.
Về nhà lúc nào cũng đau nhức, tay đầy dầu mỡ và chẳng có gì để khoe cả.
Tốt.
MÙA HÈ NĂM 1973
Xin chào. Tôi là Freddie Taylor.
Xin chào. Xin chào, tôi là Freddie Taylor.
Ngài F. Taylor từ Công ty Bảo hiểm Nhân thọ Vigilant.
Chúc ngày tốt lành. Tôi vào được không? Cảm ơn.
Cái gì? Cái này à? Ừ. Phải, là da thật.
Tôi có vài tài liệu rất quan trọng ở đây.
Tôi ngồi nhé? Cảm ơn.
Tôi thích rèm cửa của anh. Chúng thật là…
- Giữ lấy cậu ấy. - Chúa ơi.
Tôi đang nín thở. Tôi không…
Thật kinh tởm.
Cậu ấy nghỉ làm nhà máy rồi nên không được đánh rắm vào cậu ấy nữa.
- Cậu đang nghe gì vậy? - Vaughan Williams?
Mặc bộ đồ đó năm phút mà đã ẻo lả vậy rồi sao.
Vì nghe nhạc cổ điển à?
- Đó là cách kiểm tra đồng tính nhỉ? - Đúng.
Tôi đang cố hoàn thiện mình. Tôi cố tự giáo dục bản thân.
Bỏ ra. Là da thật đấy.
Ồ, xin chào.
Freddie, đừng nghe nhạc của bọn ẻo lả nữa.
Nghe mấy bài của Elton John đi.
Trung sĩ.
- Chào buổi tối. Cậu thế nào? - Tôi ổn.
- Bố cậu sao rồi? - Ông ấy vẫn ổn.
Tôi thấy ông ấy ở nhà xem Noddy . Lại một đêm trọng đại nữa.
Tại sao Noddy lại đội cái mũ có chuông?
- Nói tiếp đi. - Vì hắn là một thằng khốn.
Bây giờ là 7:05.
Đây, anh bạn. Cẩn thận, cẩn thận.
- Snork xăm rồi, xem chưa? - Chưa.
Ông sẽ thích cho xem. Cho ông ấy xem đi.
Cậu phải nhấn mạnh là cậu tự thiết kế.
Ừ. Tôi tự vẽ đấy. Xăm ở Đường Elgar.
- Làm cậu ấy tốn hai tuần lương. - Chết tiệt.
- Được rồi, mấy thằng bóng kia. - Sẵn sàng chưa?
Cái quái gì thế?
Là một nữ ma cà rồng xinh đẹp nhìn ra ngoài cửa sổ.
Tôi là Bruce, đó là Freddie, đó là Snork.
- Là Paul. - Sao lại là Snork?
Cậu ấy nghĩ cặp kính đó làm cậu ấy trông giống Elton John.
Tôi nghĩ cậu ấy trông giống Snork trong Banana Splits .
Nhớ con voi béo đeo kính có vòi không?
Có vòi, phải. Gọi tôi là Snork vì tôi ngửi hơi gái rất nhạy.
Lần nào cũng thế.
Chào, khỏe không?
- Trông cô tuyệt lắm. - Ồ, chào.
Chào.
- Đợi đã, để tôi quay lại. - Chúa ơi, phía sau cũng có.
- Là ai đứng ngoài đường thế? - Tôi đấy.
- Cái gì, cậu cũng khỏa thân à? - Tôi sẽ đến ái ân cô ấy.
- Sao súng to thế? - Do tôi đang hứng tình.
- Sao cậu đã hứng rồi? - Cậu chưa thấy ngực cô ấy à?
Đợi một chút. Cậu không mặc gì, nhưng… Cậu lại đi tất sao?
Đang đứng trên đường mà. Tôi không muốn lạnh chân.
Cũng có lý đấy.
Tôi sắp ái ân với ma cà rồng. Hai người thì làm gì?
Chơi với phụ nữ thực sự.
Em này là ma cà rồng đấy.
- Cô tên là gì? - Anh là ai?
- Tôi là Paul. - Chúng tôi gọi cậu ấy là Snork.
- Vì tôi ngửi hơi gái rất nhạy. - Anh nói chuyện với vợ tôi làm gì?
Xin lỗi, tôi không biết.
- Vợ tôi đấy. - Cậu ấy đâu có biết.
- Anh can thiệp làm gì? - Đâu có.
- Anh làm gì vậy? - Nhìn xem anh đã làm gì.
- Đẩy ngã một tên đần. - Ừ. Nhưng cậu ấy là tên đần của tôi.
Dừng lại!
Qua trái.
Đợi đã.
Nhanh nào.
- Cố lên, Snork. Trèo qua. - Đừng tự làm đau mắt cá chân, Snork.
Nhanh nào.
Chết tiệt.
Thức dậy đi. Tỉnh dậy nào.
Đứng cạnh giường. Ra đi nào, mấy thằng nhóc may mắn.
- Được rồi, đi đi. - Họ sẽ không đi đâu cả.
Họ gây rối và làm mất trật tự công cộng.
Thả họ ra, đồ ma cô, nếu không tôi sẽ gây rối cho anh đấy.
- Nghĩa là sao? - Không biết. Được rồi, đi đi.
Cần tôi giúp gì không?
Ừ. Bắt đầu bằng việc đánh răng. Anh gặm thảm chùi chân à?
- Bỏ đi. Thôi nào. Đi đi. - Được rồi.
Snorky.
- Freddie. Gửi lời chào đến mẹ cậu nhé. - Ừ, được rồi.
- Bố cậu còn đây chứ? - Ừ.
Đáng tiếc thật.
Thật đáng tiếc.
Thèm ăn tối quá.
Lát nữa gọi bọn tôi nhé.
- Chào Brucie. - Được rồi, Bill.
Những người này đang xếp hàng mua đồ ăn.
Họ là nông dân Ethiopia từng sở hữu nhà cửa,
đất đai và gia súc.
Elton John đang kén vợ.
Giờ họ không còn gì ngoài bộ quần áo
bám víu trên đôi vai yếu ớt của họ.
Hắn là tên lừa đảo. Hắn ăn uống no đủ. Còn có bụng mỡ nữa kìa.
Nếu đói thì bắt ruồi ăn đi. Bọn khốn hút máu.
- Không. Đủ rồi. - Anh đùa thôi.
Em không muốn nghe chuyện đó khi ăn đâu. Thật kinh khủng. Tắt đi.
- Anh không đứng dậy đâu. Đừng nhìn TV. - Thằng bé đây rồi.
Tối qua con ở đâu? Không về mà không báo trước.
- Con ở nhà bạn. - Thế à? Bạn nào?
Đừng lo, ông ấy là cảnh sát.
- Vậy ông ta giúp con thoát khỏi rắc rối? - Dạ, vâng. Bọn con rất an toàn.
…vào buổi chiều, một miếng bánh mì.
Những mẩu thức ăn vụn vặt vãnh này…
Họ trông thật đẹp khi còn nhỏ, phải không, người da đen ấy?
Mẹ thấy một đứa ở bệnh viện khi đang sinh Len.
Ừ. Nói thật thì con nghĩ những đứa con lai là đẹp nhất.
Khi chúng còn nhỏ, đúng vậy.
Mẹ thấy thương chúng hơn những người nghèo khổ, thật đấy.
Không phải thế này cũng không phải thế kia.
Người da đen không thích chúng vì chúng hơi trắng.
Người da trắng không thích chúng vì chúng hơi đen.
- Thật đáng buồn. - Buồn thật.
- Hai người nói bọn quái đó ghê thật. - Ăn nói cho lễ phép với bà con.
Nó có quá nhiều cái thứ mà con mèo dùng để liếm mông.
- Nghĩa là sao? - Con khua môi múa mép nhiều quá.
Mèo không liếm mông bằng môi. Chúng dùng lưỡi. Mèo còn không có môi.
Đừng trả treo nữa.
Con biết bà nói gì mà. Con không biết kính trọng gì cả.
Bố biết tại sao. Vì nó đã mặc com lê đi làm rồi.
Nó tự cho mình là tốt hơn bố nó. Thật vô nghĩa.
Một ngày nào đó nó sẽ nhận ra nó cũng như chúng ta.
Nghe lời bố con đi. Bố con biết mình đang nói gì.
- Con sẽ chẳng làm được gì đâu. - Chính xác.
Vì bố con cũng chẳng đóng góp được gì cả.
Mẹ nói thế là sao, con chưa đóng góp được gì cả sao?
- Con hiểu ý mẹ mà. - Con không hiểu. Con có hai công việc.
- Hai việc sao? - Phải.
Làm việc ở nhà máy cả tuần, dọn cửa sổ vào cuối tuần.
- Cuộc sống kiểu gì vậy? - Lau cửa sổ là nghề của con.
- Không phải nghề đàng hoàng. - Sao lại như vậy?
- Lau cửa sổ à? - Phải.
Gần giống như ăn xin. Đó không phải là một công việc đàng hoàng.
Nó không có trong Kinh Thánh. Thật thảm hại.
- Về phòng đi. - Tại sao?
- Trả treo với người lớn. - Đây là đâu, làng Navajo à?
Nếu con mắng thằng bé về việc chửi thề,
sao mẹ còn nói về chuyện mông con mèo?
- "Bọn quái" thì bậy hơn "mông". - Không hề.
Nhắc tới mông mèo tệ hơn bất cứ bọn quái nào.
Mẹ muốn nghĩ tới gì trong đầu hơn?
- "Bọn quái" hay là "mông mèo"? - Len!
Mẹ không muốn nghĩ tới cái nào cả.
Vậy thì đừng nói. Mẹ là khách trọ ở đây.
- Đủ rồi. - Mẹ trả bằng lương hưu mỗi tuần mà.
Thậm chí không đủ cho phô mai, bánh quy và trứng ốp la của mẹ mỗi ngày.
Chẳng trách mẹ bị táo bón. Mẹ toàn ăn trứng.
"Tôi đang bán gì sao?"
"Tôi đang bán sự an toàn.
Một lợi thế lớn của chính sách bảo hiểm nhân thọ mới
đối với những người có tiền dư dả là đây là cách tiết kiệm duy nhất
mà ngay lập tức tạo ra một di sản cho những người sống lệ thuộc vào họ
trong trường hợp họ mất."
Hai người có câu hỏi nào không?
Không.
Được rồi.
"Bảo hiểm nhân thọ giúp chống lại khuynh hướng lạm phát, góp phần…"
Dừng ở đó được không?
Chuyện này rất thú vị, nhưng chúng tôi không có hứng thú.
Nếu ông để tôi nói xong, ông sẽ nhận ra là chỉ vài xu một tuần…
Chúng tôi không có vài xu một tuần. Chúng tôi đang tiết kiệm cho kỳ nghỉ.
- Ồ, hai người đi đâu? - Tây Ban Nha.
Nghe nói ở đó đẹp lắm.
No comments yet. Be the first to leave one.