The first 198 lines.
Dịch bởi Rexy Momo Kobayashi
Oh.
Xin chào, nhật ký thân yêu.
Vậy là, tớ đã chuẩn bị rất nhiều để có thể cho ra mắt một bài hát Giáng Sinh mới,
và bây giờ sẽ trình diễn luôn đây.
Vậy nhé, các con, có hai chuyện mẹ cần nói luôn trong năm nay.
Đầu tiên, bố các con sẽ không đóng giả làm ông già Nô-el nữa.
Thứ hai, bố các con cũng không đóng vai bố nữa đâu.
Oh.
Nhật ký à, cho dù chuyện gì có xảy ra,
Thì tớ cũng quyết tâm làm cho kì nghỉ lễ Giáng Sinh này trở nên siêu vui vẻ.
BỐ
Có phải mũi tớ lại đánh lừa không,
hay đó là thịt heo muối tẩm sốt gỗ thích và tiêu đen của Pappy Peter đó?
- Chuẩn luôn. - Oh.
Vì tớ muốn nói thật sự rất cảm ơn các cậu
vì đã giành kỳ nghỉ lễ Giáng Sinh này với tớ đó.
Thú thật nhé, tớ thà ở đây còn hơn là về nhà.
Vì lỡ như mà tớ đánh rơi một cái nĩa, thì y như rằng là các bậc phụ huynh lại quát, "Con làm cả gia đình xấu hổ đấy!"
Ừm.
Còn tớ đã định đến thăm anh tớ trong trại rồi đấy chứ,
nhưng hóa ra là ổng sẽ bị cách ly riêng trong hai tuần đó.
Tuyệt nhỉ, vậy, để chuẩn bị cho kỳ Giáng Sinh siêu vui vẻ này,
thì sau khi ăn sáng xong, tớ nghĩ là bọn mình có thể đến chỗ này.
- Xứ sở cây thần tiên của ông già Nô-el. - Mm.
Vì chúng ta đúng là cần một cái cây,
mà nơi này còn có bánh qui ấm miễn phí
và thậm chí nựng một con tuần lộc đó.
Tớ luôn luôn muốn làm việc đó đấy.
Vì điều đó sẽ giúp tớ thỏa mãn việc chạm vào một con huơu,
nhưng theo một mức độ mà tớ có thể chịu được.
Nếu như tớ tính đúng,
thì chúng ta đang sắp có mấy hoạt động tuyệt đỉnh trong-Douglas đấy.
Nên, chắc chắn là tớ sẽ tham gia rồi.
Tuyệt đó! Nhưng, Kimmie à, bọn mình làm sao mà đến đó được?
Oh, Richard sẽ đèo chúng ta đi.
Bọn tớ có cá độ một chút.
Và anh ấy thua đậm luôn.
Làm sao mà món này có thể trở thành món ăn được yêu thích nhất ở Mỹ vậy?
'Vì chúng trôi xuống rất dễ mà.
Kimmie! Kimmie!
Điều đó cũng chứng minh là mọi người vẫn nói đúng về người Anh đó.
Họ không thể ăn được 18 bánh hot-dog trong vòng 2 phút đâu.
Thật là một nền văn hóa tội nghiệp.
Chắc lúc thánh đấu Kimmie thì anh bị mê sảng rồi,
hậu quả là bây giờ anh phải đèo con bé đi bất kì lúc nào, và tất cả mọi nơi con bé muốn
trong một tháng liền đó.
Nhưng đang là dịp Giáng Sinh mà.
Mà có phải là anh có hẳn hợp đồng viết tay đâu chứ.
- Anh có hẳn hợp đồng viết luôn à. - Tuyệt.
Nghe này. Không cần hoảng đâu mà.
Anh sẽ về kịp lúc để giải thoát cho em khỏi bậc phụ mẫu kinh hoàng đó.
Đừng có muộn đấy.
Em chưa bao giờ giành thời gian riêng với bố mẹ mà không có ít nhất một người thế mạng đâu.
Vì nếu như chỉ có em và bố mẹ và mấy ly gin and tonic của họ,
thì mọi chuyện sẽ biến thành vở "Ai sợ Virginia Woolf"
mà không có sự ấm áp đâu.
Tuyệt. Nghe có vẻ vui đấy.
Rất mong được chứng kiến điều đó.
Ow.
Cậu đã gói ghém xong ở đó chưa đấy, H.A.?
Nhiều lớp thì ấm, ấm là tốt cho cuộc sống, mà cuộc sống mỏng manh lắm đó.
Thêm hai lớp nữa đi.
Giáng Sinh Vui Vẻ. Thôi được, cùng kết thúc chuyện này đi nào.
Rát vui. Rất hài hước đó.
Ổn rồi. Cùng bắt đầu cuộc phiêu lưu nào.
Tuyệt.
Nhưng có một số luật trước nhé.
Luật á? Luật gì vậy? Tôi thích luật lệ lắm.
Ừm. Uh, không được ăn gì ở trên xe.
Nhớ phải tôn trọng lớp da trên xe đó.
Và đài radio sẽ chỉ bật nhạc rock nhẹ,
nên nếu như không muốn 'rock' nhẹ nhàng,
thì làm ơn đừng tham gia nhé.
Thế nếu như em muốn hip-hop thì sao?
Xin lỗi nhé, Kimmie. Anh không thể cho phép chuyện đó được.
Như thế là phân biệt chủng tộc đấy.
Thôi nào.
Được rồi.
Hiểu rồi, ông Gloomy Gus.
Vậy bây giờ, có ai có địa chỉ để anh có thể nhập vào máy GPS không?
Không cần bận tâm chuyện đó đâu, Richie... Vì em có kĩ năng định vị
của một Ferdi Magellan trẻ, và nóng bỏng hơn đó.
H.A., ném cho tớ mấy cái bản đồ nào.
Ah, anh nghĩ là máy GPS biết đường rồi.
Chà, bộ anh định tin cái máy tính đó hơn là cái máy này à.
Đúng, đúng vậy đó, bởi vì máy GPS của anh được kết nối
với một vệ tinh trên vũ trụ mà.
Chà chà, nhưng khả năng đo lường định vị của em được kết nối với trường lực của cả chín hành tinh đấy.
Kimmie, cậu đã ăn vào cái ba-lô đồ ăn vặt dự phòng của tớ rồi đó à?
Mấy cái đó là giành cho lúc khẩn cấp thôi mà.
Thì tớ đang đói mà. Nhưng vậy là ngăn chặn được một chuyện khẩn rồi nhé.
- Thôi được. - Ổn rồi nhé.
Vậy anh có xe gì vậy, Richard?
S.U.V., hay là một anh chàng xe-thể-thao,
hai-cửa, bốn-cửa, chúng ta đang nói về em nào vậy?
Chúng ta sẽ sớm thấy thôi mà. Nên làm ơn có thể... Cảm ơn nhé.
Thưa Chúa kính yêu, hãy giúp bố mẹ con năm nay trở thành những người tốt bụng, bình thường ạ.
Con biết đòi hỏi như vậy là hơi cao, nhưng ngài chưa bao giờ đáp ứng cho con
về chuyện hở ga trong căn hộ của họ đâu.
Amen.
Kendy.
Ah, con chúc mẹ Giáng Sinh Vui Vẻ.
Oh, cái này mới này. Con cũng Giáng Sinh Vui Vẻ nhé.
Vậy, anh bạn trai của con đâu rồi?
- Oh, anh ấy sẽ đến sau ạ. - Mm.
Sau nhỉ. Vậy bố đâu ạ?
Oh, đang đi gọi điện con ạ. Chúng ta phải đuổi việc Olga thôi.
Cô giúp việc nhà mình ạ?
Mm.
Nhưng... đó là người đã nuôi lớn con mà.
Oh, đừng xúc động mà, con yêu. Đang là Giáng Sinh rồi.
Chà, thật tuyệt khi gặp con đó, con yêu.
Nhất là khi con đủ cam đảm để mặc một bộ váy như vậy nhỉ.
À, uh, chúng ta sẽ ngồi bên đó nha.
Xin cảm ơn ngài vì không gì cả nhé ạ.
GPS nói là sẽ mất 2 tiếng để đến được.
Marika giúp chúng ta đến được trong 1 tiếng 50 phút,
và đó là lý do mà robot không bao giờ thắng.
Hoan hô nhé, Marika.
Lần đi này không những khẳng định khả năng định hướng tuyệt vời của em,
mà còn tính mạnh bạo và đầy năng lượng khi em đang ở trong một không gian hẹp đó.
Aww, cảm ơn nhé, anh bạn yêu.
Mọi người ơi, chúng ta đến được rồi. Xứ sở cây thần tiên của ông già Nô-el.
Giống như cái biển đó kìa. "Thánh Yule rất ưa chuộng."
Cậu có chắc đúng chỗ này không?
Nhìn trong quảng cáo thì tuyệt hơn nhiều nhỉ.
BỐ
Và này, mọi người. Tớ nghĩ là mình đã ngửi thấy mùi bánh qui ấm mới nướng đó.
Đó có phải là bánh không?
Oh, không, khoan đã. Đó chỉ là phưn thôi.
- Yep. - Đúng đó.
Nhưng nhìn này, một cái xe rơ-móc truyền thống trong dịp Giáng Sinh.
Oh, đúng nhỉ, với cả...
mấy cái ghế vườn cũng truyền thống trong dịp Giáng Sinh nữa.
Thôi nào, cùng tận hưởng mọi thứ có thể nào.
- Đúng, đúng rồi. - Đi thôi!
Hiểu rồi.
Kendy!
Ah, con chào bố.
Thật tuyệt khi gặp con đó, cô bạn. Nhưng con nhìn hơi bị sưng đó.
Con cảm ơn.
- Vậy Olga nhận tin thế nào? - Tuyệt lắm.
Uh...nhưng rồi một lần nữa, bố thật sự không nghe được chị ta nói gì cả.
Con cũng làm một ly nhé?
Không đâu, con cảm ơn nhiều.
Được rồi. Vậy anh bạn mới của con đâu?
Oh, anh ấy... nhất định sẽ...
Bạn của Kendall không đến được đâu, anh yêu.
Oh. Tiếc quá nhỉ.
Ah, đâu có. Con có nói vậy đâu mà mẹ.
Con nói là anh ấy sẽ đến sau mà. Anh ấy sẽ đến thôi bố ạ.
Thế nên con mới là một luật sư giỏi đó, Kendall.
Con luôn luôn kiên định và vũng vàng,
cho dù tình huống có tệ đến mức nào.
Nhưng con có lẽ sẽ dùng một ly vodka đúp.
- Gin. - Vodka.
- Gin. - Một chai vodka luôn nhé.
Đây rõ ràng là quảng-cáo sai lệch mà.
Nhưng... ai quan tâm chứ? Chúng ta vẫn có thể tìm được một em cây hoàn hảo mà.
Có ai nói "cây hoàn hảo" à?
- Có! Tôi! Tôi đó! - Xin chào! Tôi là chàng tiên Howard.
Tôi có cây, vòng cây,
và nhất là nếu bạn cần một khoảng thời gian vui vẻ, whoa!
Tôi có thể samba đó.
Đó đâu phải là điệu samba.
Đây là điệu samba mà.
- Wow. - Whoo!
Xin lỗi, cậu có thể ngừng nhảy một lúc không, làm ơn đó?
Thật tiếc, là tôi không thể.
Ooh.
Thôi được, thôi được. Đủ rồi. Dừng lại đi.
Ev... Đừng có. Bộ cậu định... Không được.
Chúng tôi chỉ đến đây để mua cây thôi.
- Còn màn trình diễn có thể bỏ qua được. - Phải nhỉ.
Tôi cần quay lại chỗ Kendall ngay,
nên cậu có cái cây nào ở đây mà nhìn không như chết khô không?
Hiểu rồi. Nhưng hôm nay là sáng Giáng Sinh rồi.
Nên mọi người kỳ vọng gì nữa vậy? Tôi chỉ còn có chừng đó thôi.
Ý tôi là, tôi phải trình diễn tất cả mấy màn này chỉ để làm khách sao nhãng khỏi
việc mấy cái cây này xấu đến mức nào đấy.
Thật là giúp ích thật đó.
Vì tôi rất mừng là chúng ta đã có thể lái xe liền hai tiếng đồng hồ chỉ để kiếm được mấy cái cành đói ăn này.
Whoo. Oh. Khoan. Th-thế còn cái cây này?
Bao nhiêu tiền vậy?
300$.
Cái gì?! Cây này làm sao mà nổi giá 25$.
Này, đ-đấy đúng là con gấu mèo bị đâm mà một tiếng trước chúng ta đã thấy đấy.
Chúng ta đang đi vòng tròn rồi.
Và còn hết nhiên liệu nữa chứ.
Vậy xăng thì thế nào?
Oh, đúng nhỉ.
Tớ cũng không biết sai ở đâu nữa, các cậu à.
Có thể là họ đã di chuyển một số ngọn đồi ở đây...
rồi khai thác gas, và có thể không đó.
Bây giờ thì có thể chúng ta không kịp về làm bánh gừng Channing Tatum rồi.
Và cả bánh quế Buscemis nữa.
Thôi được. Đừng hoảng mà.
No comments yet. Be the first to leave one.