The first 200 lines.
Ngày xưa,
ở Bờ Bắc của Long Island, cách khoảng 30 dặm từ New York
ở đó có một cô gái trẻ với một trang trại rộng lớn
Thực vậy, trang trại đó rất lớn và ở đó có rất nhiều người hầu.
Có nhiều người làm vườn luôn chăm sóc những khu vườn
và có người quản gia chuyên chăm sóc cây
Có một người giữ thuyền,
đem thuyền xuống nước vào mùa xuân và chùi rửa chúng vào mùa đông
Ở đó cũng có chuyên gia, luôn trông nom những khu vực xung quanh.
ở bên trong lẫn bên ngoài sân tennis
những khu vực xung quanh hồ bơi.
và một người không có tên gọi riêng biệt
chăm sóc cho con cá vàng tên là George ở một cái hồ nhỏ trong sân vườn.
Ngoài ra,
còn có một tài xế lái xe cho gia đình, tên là Fairchild,
người mà nhập cư từ England vào năm ngoái,
cùng với chiếc xe Rolls-Royce mới toanh.
Fairchild là một tài xế giỏi với bề ngoài khá là tao nhã
kiêm luôn việc chăm sóc bảo trì những chiếc xe khác.
và ông ấy có một cô con gái tên là Sabrina.
Hằng năm, thường có những cuộc đua thuyền 6 mét
và nó đã trở thành truyền thống ở Long Island
từ 30 năm trước.
Gia đình Larrabees đang tổ chức một bữa tiệc
Họ không bao giờ tổ chức tiệc vào trời mưa.
Bởi vì gia đình Larrabees không thích điều đó.
Gia đình Larrabees gồm có 4 người: cha. mẹ và 2 đứa con trai.
Maude và Oliver Larrabee cưới nhau vào năm 1906.
và trong các món quà cưới của họ
là một căn hộ ở New York và một nông trại cho kì nghỉ cuối tuần.
Căn nhà trong thành phố thì đã được chuyển cho Saks Fifth Avenue.
Linus Larrabee, con trai lớn của gia đình, đã tốt nghiệp trường Yale,
nơi mà bạn ông ta đã gợi ý.
người mà gần như để lại $50 triệu cho trường của ông ấy.
Em trai của ông ta, David, đậu thẳng vào trường cao đẳng tốt nhất ở phía Đông.
trong thời gian ngắn,
thậm chí còn kết hôn nhiều lần trong thời gian ngắn hơn.
Anh ta thành công trong việc ghi sáu bàn thắng khi chơi polo
và.Linus được giảm $600 trong việc đóng thuế
Đối vời gia đình Larrabees thì cuộc sống của họ rất thú vị,
gần như là thiên đàng khi sống ở Long Island.
Xuống đây nào, Sabrina! Xuống đây.
Tốt hơn là con nên về phòng và hoàn thành hết công việc của mình.
Cô gái đấy là ai hả cha? -Ai?
người đang nhảy với David?
Tên cô ấy là Van Horn, Gretchen Van Horn.
Đang theo học trường Ngân Hàng quốc tế.
-Con ghét những cô gái lúc nào cũng cười khúc khích. -Con ghét mọi cô gái mà David ngắm..
Sabrina, con không thể cứ nghĩ đến David mãi.
con hiểu điều đó chứ? Con cần phải vượt qua nó.
Vâng thưa cha.
Tốt hơn hết là con nên quên nó đi. Cha hi vọng là nó chưa đi quá xa.
-Vâng thưa cha. -Đi nào, Sabrina.
Đợi con vài phút. Cha cứ đi trước đi. Lát nữa con sẽ tới.
- Oh, là em hả? Sabrina. - Chào, David.
Anh nghĩ rằng anh nghe thấy ai đó.
Không. Chắng có ai cả.
Gretchen! Yoo-hoo! Chơi tennis không nào, có ai không ?
Gretchen?
Cái gì đây, đánh đơn à?
Không! Anh phải ở phía bên kia lưới.
Điều đó hơi khó đấy, Gretchen.
Nào, David, Anh biết luật của trò chơi mà.
Thôi được! Anh sẽ 'giao bóng'.
Sabrina.
Dạ, có gì không cha?
Không quên hộ chiếu của con vào sáng mai chứ?
Không, thưa cha.
Con biết đấy, không phải cô gái nào cũng may mắn được đi học ở Paris đâu.
Con biết
Và đó là ngôi trường dạy nấu ăn giỏi nhất trên thế giới đấy, Sabrina.
Nếu mẹ con còn sống,
bà ấy ắt hẳn sẽ rất vui khi con học ở đấy.
Mẹ con đã từng là đầu bếp giỏi nhất ở Long Island.
Cha muốn nói rằng con không cần phải trở thành đầu bếp như mẹ con,
hoặc là cha muốn con cưới chồng là một tài xế.
Nhưng con biết cha nghĩ gì mà.
Cha và mẹ con có một cuộc sống rất tốt bên nhau.
và được nhiều người kính trọng.
Đó là điều mà ai cũng muốn được như thế trong thế giới này.
Đừng quá mơ mộng con gái à.
Không đâu, cha.
Hơn nữa, nó không làm tổn thương một cô gái học nấu ăn, đúng không, Sabrina?
Bảy giờ sáng mai, cha sẽ gọi con dậy. Thuyền sẽ chạy vào buổi trưa.
-Chúc con ngủ ngon. -Chúc cha ngủ ngon.
Chuyện gì sắp xảy ra ở đây vậy?
Fairchild! Fairchild!
Có ai ở đây không?
Ai đó?
Sabrina, ra đây mau, ra đây. Ra đây mau,
Chào anh.
-Cô làm gì ở đây thế?? -Chỉ kiểm tra những chiếc bu-gi thôi mà.
Cái gì?
Cha tôi rất lo bởi vì có một chiếc xe bị mất bu-gi.
Tôi muốn tìm xem có nó là cái nào.
Vậy là cô khởi động hết tất cả các xe và đóng cửa lại?
Tôi không muốn quấy rầy bất cứ ai.
Cô đừng có làm những việc như thế nữa.
- Cha cô có biết không? - Không! Tôi muốn làm ông ấy bất ngờ.
Tốt hơn hết là cô nên rời khỏi đây.
Nào hít thật sâu vào. Đúng rồi, hít sâu thêm một lần nữa
- Có chuyện gì vậy? - Cô đã ngất đi.
Tôi ổn mà. Anh không cần phải lo lắng cho tôi.
Đó là một trong những câu nói ngu ngốc...
Cô có nghe qua carbon oxide chưa?
Nó có thể giết người đấy.
-Có thật không? -Đương nhiên.
Chuyện gì sẽ xảy ra nếu mà tôi không tới?
-Tôi sẽ chết. -Rất nhanh là đằng khác.
Tám chiếc xe! Một chiếc thôi cũng đủ làm cô chết rồi.
May mắn là bà Van Horn nhờ tôi lái xe đến nhà bà ấy.
Bà Van Horn? Mẹ của Gretchen'?
- Tại sao cô ta không tự lái xe về nhà? - Tôi không tìm thấy được Gretchen.
- Cô ấy... - Cô ấy sao?
Không có gì.
Được rồi, lần tới khi khởi động xe,
hãy nhớ mở cửa ra. Hiểu không?
Là con gái của tài xế lái xe cần phải biết nhiều hơn chứ.
Tôi hiểu thưa ông..
Hôm qua, chúng ta đã học cách chính xác làm sao để đun sôi nước.
Hôm nay, chúng ta sẽ tìm hiểu cách làm sao để đập một quả trứng.
Thì đấy, một quả trứng!
Trứng thì không giống như đá. Nó cũng không làm từ gỗ.
Nó là một vật có trái tim.
Vì thế, khi đập trứng, chúng ta không nên quá mạnh tay.
Chúng ta phải làm nhanh chóng,
giống như một máy chém.
Thực hiên nó bằng một tay. Vui lòng xem cổ tay của tôi.
Xem đây! 1, 2, 3, đập!
Các bạn thấy đó. Tất cả là nhờ cổ tay
Nào, tất cả mọi người, hãy cầm trứng lên. 1, 2, 3, đập!
Thêm một quả.. 1, 2, 3, đập!
Cầm một quả trứng. Rồi đập!
Cổ tay, hiểu không? Như một cây roi. Nhìn đây! 1, 2, 3, đập!
Một quả nữa. 1, 2, 3, đập!
Quả khác. 1, 2...
"Thưa cha, như chúng ta nói ở đây."
"tiếng Pháp của con đã khá hơn rồi chứ?"
''Cuối cùng, 4 tuần học làm nước sốt cũng đã xong,"
"cảm ơn Chúa !"
"Súp hơi khó ăn nhưng nước sốt thì rất tuyệt."
"Con gần như trượt bài thi làm nước sốt bơ. Nó không có kết dính được."
Quá nhiều dấm. Cô ấy có nhắc tới David không?
Ông Linus sẵn sàng để đi vào thành phố.
Cô ấy nói gì về David?
- Không nói gì hết. -Tốt.
Khoan, đợi đã. Đây này.
"Con không nghĩ nhiều về David."
Như vậy là tốt.
- "Ngoài trừ vào buổi tốit." - Không tốt rồi.
"Con đã quyết định là xé bức hình của anh ấy."
Tốt đấy.
"Cha hãy gửi cho con một chút băng dính."
Thật tệ.
- Chào buổi sáng, Fairchild. - Chào buổi sáng, thưa ông.
Hôm nay trời rất đep.
Đưa tôi đến Parkway. Để mở 2 cửa sổ. Chạy tốc độ 35 dặm một giờ.
Vâng, thưa ông.
-Chào buổi sáng, Linus. Ông định đi đâu thế? - Tới văn phòng, thế ông nghĩ tôi đi đâu?
-Văn phòng? Vào Chủ nhật ư? - Hôm nay là thứ tư.
Thứ tư?
Đây là KL 75263. Nối máy cho tôi tới Bowling Green 91099.
Chào buổi sáng, cô McCardle. Thị trường mở cửa ra sao?
Industrials, 247.63. Tăng 10 đô la.
Rails, 94.7. Tăng 58 xu.
Utilities, 47.23. Giảm 11 xu. Tôi đang tới.
Chuẩn bị cà phê cho tôi trong 45 phút nữa.
Gửi thông báo tới David Larrabee.
David thân mến, có điều này phải nhắc em
rằng em đã trở thành đối tác của công ty sản xuất Larrabee.
trụ sở nằm ở 30 Broad Street, New York.
Văn phòng của em nằm ở tầng 22.
Ngày làm việc của em là thứ 2 đến thứ 6.
Giờ làm việc là từ 9h đến 17h. Nếu điều này bất tiện
thì em có thể nghỉ hưu với lương hưu của mình.
Có được khi làm việc một năm,
Em được nhận mỗi tháng 65 xu cho đến hết đời.
Ông có nghe được tin gì từ con gái ông không, Fairchild?
- Nó vẫn còn yêu. - Tôi rất tiếc?
Ý tôi là nó yêu trường dạy nấu ăn, thưa ông.
Nhưng nó sẽ vượt qua điều đó.
Và bây giờ, thưa quý vị chẳng bao lâu nữa,
chúng ta sẽ xem các bạn học ra sao về món xuflê.
Món xuflê, nó phải trông hấp dẫn.. Rực rỡ.
Như hai con bướm nhảy múa điệu van-xơ trong cơn gió mùa hè.
Rất tốt
Các bạn có năm giây! Bốn giây, ba giây,
hai giây, một giây!
Mở lò bánh ra!
Quá thấp.
Quá nhạt.
Quá cứng.
Quá thấp.
Quá cao. Bạn làm quá mức rồi.
Được.
Tạm được.
Quá cẩu thả.
Mmm! Tuyệt vời!
Baron thân mến, ông không mất kỹ năng của mình.
Quá thấp.
No comments yet. Be the first to leave one.