The first 200 lines.
KHÁCH SẠN VƯƠNG GIẢ
- Ông đúng thật là. - Bố.
À.
Xin phép được phục vụ món ạ.
À, được rồi.
Nhân viên thân thiện số một đây rồi.
Lâu rồi mới thấy cô.
Chào ông. Ông vẫn khỏe chứ?
Được trao hẳn danh hiệu như vậy,
xem ra cô ấy rất có năng lực ạ?
Không phải đâu ạ.
Là do Chủ tịch hào sảng thôi.
Vậy chúng tôi xin phép phục vụ món súp.
Chuyện đã được quyết định rồi nên không cần dông dài nữa đâu.
Bây giờ Won cũng đã ổn định rồi,
hãy cưới Yu Ri trong năm nay trước khi quá muộn đi.
Tôi xin lỗi. Thật sự xin lỗi.
Không bị thương chứ?
Không sao chứ?
Xin lỗi anh.
Tôi hỏi là có bị thương không mà.
Sao ạ?
Vâng, tôi ổn ạ.
Nguy hiểm lắm, cô ra đó đi. Để tôi dọn.
Không, tôi sẽ dọn chỗ này.
Cứ để tôi.
Xin lỗi, Giám đốc Gu.
Tôi sẽ dọn ạ.
- Cô Sa Rang ra ngoài đi. - Không sao ạ.
- Tôi sẽ… - Cô Sa Rang.
Tôi xin lỗi.
- Nâng ly nhé chú. - Ừ.
Ôi trời.
- Ngon quá ạ. - Vậy sao?
TẬP 13
Lần trước thấy Won tổ chức sự kiện 100 năm,
tôi còn nghĩ "Chà, thằng nhóc này diễn kịch giỏi phết",
nhưng hôm nay thấy thế này, hóa ra là không phải.
Nó thật lòng quan tâm tới nhân viên nhỉ.
Vậy nên con mới thích anh Won đấy ạ.
Mấy đứa như vậy mà anh ấy cũng lo cho,
đúng là khác hẳn những người chỉ được cái mã ạ.
Cháu còn tuyệt vời hơn khi thích nó vì điều đó.
Chủ tịch Han và chú sẽ lo liệu chuyện đám cưới.
Hai đứa cứ biết vậy đi.
Vâng, thưa bố.
Won.
Sao con không trả lời?
Con…
Con…
có người mình yêu rồi ạ.
Đầu óc cô để đâu vậy hả?
Tôi xin lỗi.
Năng lực như thế làm sao vào được King the Land vậy?
Xin lỗi chị.
Tôi sẽ làm phục vụ chính và cô Sa Rang sẽ hỗ trợ tôi thôi ạ.
Làm vỡ dĩa trước mặt Chủ tịch và vẫn được phục vụ ư?
Tôi sẽ ra đó phục vụ. Cô trực tầng hai đi.
Để người mới trực tầng hai có khó quá không ạ?
Nên chị mới chuyên trách ở đó mà.
- Cô Ha Na. - Vâng.
Từ bao giờ King the Land lại cẩu thả như vậy?
Lúc tôi còn ở đó thì đâu đến nỗi này.
Phòng cuối ở tầng hai nhé.
Đừng mắc sai sót gì nữa đấy.
Vâng ạ.
Chà, cứ tưởng Won vẫn còn nhỏ lắm, nào ngờ đã trưởng thành rồi à?
Lại còn biết yêu luôn rồi.
- Con yêu cô ta lắm à? - Vâng.
Được đấy.
Đàn ông phải biết yêu đương chứ.
Hôm nay chúng ta không ở đây để hỏi xem con yêu ai,
mà là để bàn chuyện hôn nhân.
Chỉ cần nói chuyện giữa con và Yu Ri thôi.
Con đã nói từ đầu rồi ạ.
Con xin lỗi,
nhưng con chưa bao giờ nảy sinh tình cảm với Yu Ri.
- Sau này cũng vậy. - Won này.
Không sao đâu ạ.
Ai cũng yêu rồi chia tay mà.
Chuyện thường tình thôi ạ. Chú đừng bận tâm quá.
Anh à.
Anh cứ yêu đương cho thỏa thích đi rồi chia tay cho dứt khoát.
Dù sao chúng ta cũng sẽ cưới nhau thôi.
Nó là con gái tôi nhưng phải công nhận là nó bao dung thật đấy.
Vậy nên tôi mới chấm Yu Ri đấy.
Quá ư rộng lượng.
Mọi người…
Con nói mình có người yêu rồi nhưng có vẻ không ai quan tâm nhỉ?
Tuy con cũng hơi buồn,
nhưng nghĩ lại thì chẳng có lý do gì để buồn.
Bởi vì con cũng
chẳng hề quan tâm đến chuyện kết hôn hôm nay.
Con xin phép đi trước.
Chúc chú dùng bữa vui vẻ, thưa Chủ tịch.
Em cũng vậy, Yu Ri.
Khi nào chúng ta gặp riêng nhé.
Cứ tưởng thằng Won bốc đồng, cảm tính lắm,
vậy mà cũng kiên định đấy.
Đúng không bố?
Càng nhìn càng ưng nhỉ?
Ừ, đúng là ưng thật.
Chú thay mặt nó xin lỗi cháu.
Không sao ạ.
Dù gì anh ấy cũng là của cháu.
Cháu không có ý định nhường anh ấy cho ai.
Chú đừng lo ạ.
Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc…
Nói chuyện chút đi.
Sao em không nghe máy?
Điện thoại em để trong tủ. Đang giờ làm việc mà.
Xin lỗi vì để em phải nghe chuyện đó.
Để sau rồi nói nhé.
Em giận à?
Không có.
Em hơi bất ngờ chút thôi.
Sẽ không có chuyện đó đâu.
Được chứ?
Ừ.
Nói sau nhé. Em phải mau mang cái này lên.
Mà sao em lại làm ở đây?
Đây đâu phải khách sạn.
Cũng phải nhỉ.
Rõ ràng em là nhân viên khách sạn mà.
Phiền anh tránh đường chút nhé, thưa Giám đốc?
Được rồi.
Khi nào xong việc nhớ gọi anh nhé.
Anh sẽ đợi em.
Anh đi trước đi.
Thức ăn lên rồi ạ.
Thức ăn lên rồi ạ.
Tôi xin phép phục vụ món ạ.
Tôi mang thức ăn vào đây ạ.
Ôi mẹ ơi!
Bị ngốc hay gì vậy?
Nhìn hài quá đi thôi.
Nhìn cái mặt kìa, cười chết mất.
Em là ai?
Sao dám gọi tôi thế? Gọi là "cậu chủ" đi.
Cậu chủ cái mốc xì. Xin lỗi mau.
Xin lỗi đi rồi chị tha cho.
Chỉ mấy người như cô mới phải vậy.
Tôi không cần làm vậy.
Con nít mà cũng có cái nết này à?
Cơ hội cuối đấy. Xin lỗi đi, chị đếm đến ba nhé.
Tại sao? Sao tôi phải vậy?
Một.
- Hai! - Ba.
Rồi giờ cô tính sao?
Xin lỗi đi.
Sao phải thế? Cô biết tôi là ai không?
Em là ai thì kệ em chứ.
Không biết điều như em thì phải cho một bài học.
Đã bảo xin lỗi đi mà!
Dừng lại đi mà!
Còn làm nữa là tôi không tha thứ đâu.
Tha hay không là do chị quyết. Em lo xin lỗi đi kìa.
Sorry. I'm sorry. Được chưa?
Nói tiếng Hàn!
Xin lỗi. Xin lỗi rồi mà.
Thiệt hết nói.
Hãy đợi đấy. Tôi không để yên cho cô đâu.
Cô sẽ phải hối hận.
Nhìn lầm người rồi.
Chị không phải người hay hối hận.
Cô Cheon Sa Rang.
Vâng. Cheon Sa Rang xin nghe.
Cô đưa cậu chủ xuống nhé. Chủ tịch đang tìm cậu ấy.
- Sao cơ? Ai ạ? - Cậu chủ Ji Hu.
Con trai của Giám đốc quản lý.
Ji Hu đấy à?
Chủ tịch đang tìm cậu ạ.
Chúng ta xuống lầu nhé, thưa cậu chủ?
Ngon quá.
Ji Hu của ông xuống rồi à?
Lâu rồi mới gặp ông ạ.
Ông vẫn khỏe chứ ạ?
Chà, cháu là Ji Hu đấy à?
Ôi trời, đã chững chạc vậy rồi sao?
Đúng đấy ạ. Càng lớn càng giống cậu nhỉ?
Cô quá khen rồi ạ.
Nó có bao giờ cư xử như trẻ con đâu.
Tôi có đứa cháu trai được phết nhỉ?
Được làm cháu của ông là vinh dự của cháu ạ.
Nghe nó nói kìa.
Sao mà không cưng cho được?
Mọi người vất vả rồi.
Hãy nhận nó với lòng biết ơn.
Cảm ơn ạ.
Cảm ơn ạ.
Cảm ơn ạ.
Cảm ơn ạ.
Cảm ơn ạ.
Cảm ơn ạ.
Cô cũng biết mình không xứng để nhận chứ?
Tôi xin lỗi.
Dù sao mọi chuyện cũng suôn sẻ, mong chị bỏ qua ạ.
Cô ấy trực tầng hai cũng vất vả.
Lần sau nếu cô được vào Dream Team lần nữa,
thì tập dượt cơ bản trước rồi hãy đến.
No comments yet. Be the first to leave one.