The first 200 lines.
SAN NICOLA AL MONTE, Ý 1.486 MÉT, -2°C
NGÀY 21 THÁNG 12
Chết này.
Chết này! Chết!
Chết này!
Mẹ không thể đánh thức con bằng giọng yêu thương như bà mẹ bình thường à?
Ta đã giết hết các bà mẹ bình thường rồi.
Nhận lấy này! Và này nữa!
Mẹ nghĩ Giáng sinh này bố sẽ về không?
Con chưa nghe à? Trực thăng của bố bị cá mập tấn công rồi.
Nào, mẹ không thể nghiêm túc một lần à?
- Vui mà, không phải ư? - Chắc hơi quá rồi.
Elia, đừng tự nói về mình kiểu đó.
Con có nói về con đâu.
Ồ, cảm ơn.
Con gặp may vì mẹ muộn rồi đấy, không thì mẹ sẽ cù con chết thôi.
Mẹ chạy qua cửa hàng đây.
Vì sao ạ? Cuối cùng cũng có khách rồi ư?
Đâu phải lỗi của mẹ nếu người ta
không chơi đồ lỗi thời.
Dù sao thì con cũng thích con rối.
Chúc vui vẻ, con yêu. Và nhớ...
Đừng bao giờ ngừng mơ, kể cả khi thức.
Cậu bé ngoan.
Nói "Tạm biệt"!
- Tạm biệt. - Tạm biệt!
XƯỞNG CỦA ÔNG GIÀ NOEL, BẮC CỰC 2.147 MÉT, -49°C
Vui lên các bạn! Mấy hôm nữa là Giáng sinh.
Cơn bão quà tặng đã được dự báo bởi cơ quan thời tiết
cho tất cả trẻ ngoan. Trẻ hư sẽ không nhận được gì, tất nhiên.
Chúng tôi xin nhắc bạn rằng nghiêm cấm tương tác với trẻ em.
Nhưng hãy giữ sự kỳ diệu của Giáng sinh.
Sẽ thành công. Ông ấy yêu đám bút chì khổng lồ.
Mong là tôi không bị muộn quá.
Thông báo dịch vụ công.
Bất cứ ai đã sử dụng súng bắn kim tuyến phải làm sạch nó trước khi đặt lại.
Bình tĩnh, yên lặng nào!
Tôi sẽ gọi các bạn. Lấy số đi.
Về đồ chơi, hôm nay là ngày cuối để trình bày
về các phát minh mới nhất của các bạn.
Năm nay, Trip sẽ bị đuổi khỏi văn phòng sếp nữa không?
Hay họ sẽ cản trước khi anh ấy bước vào?
- Số chín! - Có đây!
Vào đi.
Bất cứ ai có mẫu đã được phê duyệt,
vui lòng đến khu vực lắp ráp để kiểm tra.
Anh Bạn Yêu Tinh
Điện hạ, tôi có thể?
Trẻ hư...
ngày càng nhiều.
Ngài có đó không, Điện hạ Đồ chơi?
Ai đó?
Trip già đấy à?
Năm nay anh mang gì cho ta?
Anh đã làm đồ chơi mới cho ta chưa?
Rồi ạ. Tôi hơi lo lắng dù cũng gần như xúc động,
vì lần này đã vượt qua bản thân.
Tôi đã làm cái này. Nó tên là Còi Đa Âm.
Ồ, dễ thương đó!
Anh đang làm gì ở đây hả Trip?
Tôi đã cho anh số 60 và họ vừa gọi số chín cơ mà.
Sao có thể chứ?
Trip.
Điện hạ Tươi vui, hành vi của anh ta gây nguy hiểm cho
mối quan hệ dòng tộc yêu tinh đặc trưng từ bao đời.
Đồ ngốc!
Điện hạ Đồ chơi, cái còi này có thể phát ra
bất cứ âm thanh nào ngài muốn nghe.
Trẻ em sẽ thích nó.
Cho ta nghe tiếng mèo con đi, anh biết ta thích mà.
Vâng. Cái này hoạt động kiểu ngược lại. Phải hít vào.
Giờ cho ta tiếng hét như trong phim kinh dị. Nhanh nào!
Vì Chúa.
Bây giờ ta muốn dây giày của một người đàn ông từ những năm 1950
cọ xát với máy hát.
Ta yêu những cái máy hát.
Nhưng... Trip! Nhưng mà...
Làm tốt lắm.
- Cảm ơn. - Không có gì.
Cuối cùng nhưng xuất sắc, phát minh mới nhất.
Có lẽ là kiệt tác vĩ đại nhất.
Hãy xem.
Cái này.
Đây là cù...
Cù...
Cù...
- Cù quay. - Đúng rồi.
Hoạt động cơ bản là giống cù... Cù...
- Cù quay. - Cảm ơn cô.
Nhưng cù không phải là thứ quay...
Thứ quay sẽ là căn phòng!
Cả căn phòng quay tròn.
Đúng. Cả phòng đang quay tròn.
Nhưng anh biết dừng nó lại chứ hả?
Tôi vẫn đang nghĩ cách!
Làm thế nào để dừng lại?
Trip!
Dừng lại đi!
Trip!
Dừng lại ngay, Trip!
Làm thế nào?
Dừng lại đi!
Tôi xin lỗi!
Trip. Tôi sẽ giết anh!
Tiếp theo!
Các vật dụng được giữ ở đây...
KHO LƯU MẪU BỊ TỪ CHỐI
...cùng với những món từ các năm trước.
Các phát minh của anh rất nguy hiểm.
Điên rồ.
Đồ chơi của tôi cho bọn trẻ cảm giác thích thú mà chúng tìm kiếm.
Anh biết gì về thứ bọn trẻ tìm kiếm? Anh đã thấy rồi à?
Cô biết gì về chúng? Đọc trong sổ tay à?
Cứ như chúng là đồ gia dụng à?
Dù vậy thì, không giống anh,
tôi vẫn là... vẫn là yêu tinh thủ công!
Đồ thất bại đáng thương!
Tôi quá phận rồi.
Trip, tôi biết họ đang tìm thợ khâu bóng đá mới đấy. Xin lỗi.
Nào, cậu lề mề thật! Nhanh lên.
- Trả đây. - Thôi nào, để tớ mở.
Tớ muốn tự mở cơ.
Bỏ tay ra!
- Sẵn sàng chưa? - Mở đi.
Búa thiêng của Tủ tò mò.
Hiểu rồi.
Lá bài Đồ trời đánh!
Nhưng đó là lá bài lai!
Yêu tinh Thủ công!
Với năng lực tạo ra đồ tạo tác phép thuật?
Tớ không có nó.
Nào, đọc kỹ năng đi!
Nhanh!
Chào đám thảm hại.
Chào Giada.
Đó là Buddy Bằng Bông à? Sao cậu có nó vậy?
Ai bảo cậu được nói với tôi?
Tao cho cậu ấy đấy. Chỉ mỗi bố tao có bán thứ đó.
Không như bà mẹ thất bại của mày, bán toàn đồ bỏ đi.
Mày đang giấu cái gì thế? Đưa tao xem.
Chạy đi!
Đồ thỏ đế!
Lấy xe của bọn mình đi.
Nhanh, chúng nó đang chạy kìa!
Nhanh nào!
Nào, nhanh hơn đi!
Khi nào cậu mới học đi xe đạp vậy?
Để tớ ở đây. Tự cứu cậu đi.
Không! Ta có thể làm được!
Tao đuổi kịp thì mày chết!
Chúng nó gần quá rồi.
Ta làm được mà, tin tớ đi!
Oái!
- Trả đây! - Sao phải trả?
Tao không trả thì sao?
Nào, đánh tao đi.
Mày muốn lấy lại à?
Đến cuộc đua xe trượt tuyết ngày mai ở Bước Nhảy Của Quỷ.
Mày không chết thì tao trả.
Nhưng dù gì mày cũng đâu có dám.
Đồ đần.
Nào, đi khỏi đây thôi.
Quên nó đi. Đồ con lai.
Đồ trời đánh.
Đám đồ chơi cổ điển này đẹp nhỉ?
Dù hơi lỗi thời rồi.
Tôi cá là kể cả Elia cũng khiến cô nhức đầu về Buddy Bằng Bông.
Nếu tôi được cho một xu mỗi khi ai hỏi mua món đó,
giờ tôi đã giàu rồi.
Cô đã nói ra từ phép thuật đó, cưng ạ.
"Giàu".
Chào Ivana. Cô khỏe không?
Tôi có cả container bọn nó đấy.
San Nicola al Monte sẽ trở thành trung tâm của thế giới.
Ciocca, xin anh cất thứ này đi.
Nhưng Ivana à! Cô không không muốn tôi sao?
Tôi không muốn! Tôi thà phá sản còn hơn.
Giáng sinh nào cũng vẫn thế.
Ai cũng phát cuồng vì món đồ chơi lúc dó
và ngày hôm sau... Bụp! Họ quên tất cả về nó.
Lạy Chúa đừng thế.
Cô nói đúng, Ivana, nhưng nhu cầu là của công chúng.
Sao cũng được.
Ta ở đây để bán những gì họ cần, đúng chứ?
Nói xem nào... Cô muốn đặt bao nhiêu?
Một trăm, hai trăm? Nhanh nào.
Ivana,
tôi biết cô đang gặp khó khăn ở đây.
Và giờ chồng cô đi rồi, ý tôi là...
không hề dễ dàng.
Và sẽ còn khó khăn hơn
khi tất cả các cửa hàng khác bán đồ của tôi.
Tôi nói vì muốn tốt cho cô, Ivana.
Anh quan tâm quái gì đến tôi,
đến Giáng sinh, đồ chơi hay bọn trẻ!
Năm ngoái anh đã bán máy giặt giả
và Luigino đã phá sản đấy. Còn Rosa, thợ làm bánh?
Cô ấy bị phá sản khi anh bắt đầu làm thứ đó...
Lúa mì trồng ở phòng lab, không chứa gluten. Đồ cá mập.
Cá mập ác độc.
No comments yet. Be the first to leave one.