The first 200 lines.
Ôi chúa ơi,
không thể tin nổi.
Tôi vừa thắng một giải thi hội họa.
Cám ơn.
Tôi vẫn không hiểu tại sao
- anh muốn tôi nói câu đó. - Im đi.
Tôi lừa được cô ta rồi.
Không hay đâu, Dwight.
Đúng vậy đấy.
Biên dịch: T
Phần 5 - Tập 25: Cà phê Disco
Ôi không.
Tôi vẫn còn hợp đồng thuê nhà của cty giấy Michael Scott,
vậy nên thỉnh thoảng,
tôi hay lẻn xuống đây để uống cà phê mà nhảy múa.
Thường... thì tôi hay xuống nhảy nhiều hơn.
Nhón chân ở tổng công ty, chỉ như một điệu ba lê.
Khi không còn quy tắc gì nữa, tôi nhảy breakdance.
Và cà phê espresso.
Mọi người ơi, tôi sợ quá. Tôi rất sợ.
Tôi nghĩ mình sẽ lớn thành người khổng lồ.
vì hãy kích cỡ bình thường của cái ly cà phê này đi.
Nhìn nó bé xíu trong bàn tay to lớn của tôi.
Có ai tý nữa muốn đi ăn trưa với tôi không?
- Em muốn. - Ok, một người phụ nữ thì sao? Pam?
Em không đi ăn được. Em đang soạn email cho sếp.
Jim và em cần về sớm để gặp nhà thầu.
Thật ư? Được rồi.
Em vừa gửi rồi.
Thế còn những người còn lại.
Ở Dunder Mifflin,
vẫn còn tồn tại quan điểm không ăn trưa với sếp
và tôi không biết ai đã khởi xướng nó.
Tôi nghĩ là lúc người tiền nhiệm của tôi bị thất thế.
Nhưng ở công ty giấy Michael Scott,
Tôi rất thích được ăn trưa cùng Pam và Ryan vào mỗi ngày.
Vậy nên mặc xác quan điểm đó, tôi muốn ăn trưa với bọn họ.
Còn ai nữa? Ai nữa? Ryan nhé?
Em không ăn trưa nữa. Giờ em ăn năm bữa nhỏ một ngày rồi.
Giờ tôi lại phải làm việc như một đứa lính mới một lần nữa.
Tôi nhận ra rằng thức ăn là một trong những điều tôi có thể kiểm soát.
Được rồi, ai nữa không? Bất kỳ ai?
Ban kế toán, tôi đang mong các bạn có muốn đi ăn với tôi không?
Không, em không muốn về trễ và ăn một bữa hai tiếng.
Michael, chúng ta còn rất nhiều việc để làm mà.
Là gì chứ?
Công việc.
Chúa ơi, có chuyện gì xảy ra với các bạn vậy?
Chúng tôi chỉ là những người máy văn phòng.
Chúng ta là người máy. Tất cả chỉ biết làm việc, làm việc.
Nếu bạn không lấy cục pin ra, ông ấy sẽ cứ như vậy cả ngày.
Ôi không, pin của ngài rớt ra rồi.
Tôi chỉ vừa mới biết cách yêu.
Xin chào, các anh thế nào rồi?
Erin, tôi đã nói với cô bao nhiêu lần rồi.
Cô không cần cứ phải hỏi chúng tôi phải ra sao
mỗi khi cô có chuyện nói với chúng tôi.
Anh nói đúng, tôi xin lỗi nhé.
Giờ, tôi có thể giúp gì cho cô.
Có ai vừa in cái bản đồ ở Youngstown, Ohio ấy nhỉ?
Cả văn phòng chú ý.
Ai định đi Youngstown, Ohio vậy?
Tôi sẽ coi sự im lặng của các người là sự giấu giếm chuyện gì đó.
Nơi này là của tòa án cấp cao,
Vậy thì người ta đi ra toàn. To tát quá cơ.
Nó là chuyện to tát đấy, vì chỉ duy nhất một lý do hợp lý
để ai đó đi đến tòa án tận Ohio
mà không phải để nhận tuyên án.
Đó là làm thủ tục thừa kế tài sản của người đã mất
hoặc để lấy bằng lý thuyết lái xe ở tuổi 14,5 thay vì 15.
Erin, cho tôi xem giấy khai sinh của cô đi.
Được thôi.
Còn một lý do khác để đến Ohio.
Hôm nay chúng tôi sẽ cưới nhau.
Hóa ra, đó là nơi gần nhất để đăng ký kết hôn
mà không phải đợi thủ tục 3 ngày.
Kể lại sao chúng ta biết đi.
Được rồi, chuyện là chúng tôi đang tính kế hoạch đám cưới
và trời ơi, nó phức tạp lắm.
Và rất đắt đỏ nữa.
Quá đắt đỏ ấy chứ.
Vì chúng tôi muốn có một đám cưới nhỏ,
điều đó thật tuyệt, nhưng rồi chợt nhận ra...
- Chúng ta không thể không mời sót ai. - Không một ai.
Được rồi, kể đến đoạn hay đi.
Rồi, chuyện là sáng nay chúng tôi ăn sáng cùng nhau...
Và tôi chỉ nhìn vào tô ngũ cốc của mình và nói rằng...
"Em biết hôm nay anh muốn làm gì không?"
"Anh muốn được cưới em"
Lúc đó tôi chỉ vừa ngủ dậy. Trông tôi cũng chẳng ra hồn.
Đó là tại sao tôi biết anh ấy nói thật.
Michael?
Michael, em xin lỗi làm phiền sếp. Sếp định làm việc dưới này luôn à?
Sếp có muốn cái này...
Không làm việc! Không làm việc gì hết!
Đến đây và giải phóng cảm xúc đi.
- Em thích bơi. - Tốt lắm.
Sếp có chỗ hay thật.
Nếu cô muốn xuống đây cửa luôn mở.
Khóa hỏng rồi, nên là...
Cám ơn sếp.
Đưa tay cô đây. Đây, lại đây nào, lại đây.
Bắt đầu nào. Cô làm được rồi đó.
- Em nhảy được rồi. - Tốt lắm.
Này cô muốn uống espresso không?
Có ạ.
Phải giữ cho bản thân không bị mất nước.
- Đó là quy tắc đầu tiên. - Được rồi.
Tôi thích đoạn này. Thích lắm.
Tôi nghĩ mình đã tìm ra cục nhọt dưới mông các bạn rồi.
Chẳng có gì mà phải sợ cả.
Gã xấu đã đi mất rồi. Charles đi rồi.
Charles thật sự đã làm nhiều điều đối với họ.
Giờ họ quá tập trung vào công việc.
Khi tôi nắm quyền, nơi này như là nhà hàng Dave & Buster's,
mọi người luôn nói chuyện rôm rả
cười đùa, ăn vặt vô tư.
Tôi không biết nữa, như là...
Dave chết rồi hay sao ấy.
Bố về rồi, và bố sẽ chăm sóc tất cả các con.
Sếp đừng có tự ví mình là bố.
Tôi là ông bố vĩ đại của các bạn đây
và tôi sẽ hôn lấy chỗ đau của các bạn.
Andy bé nhỏ sợ lắm ạ.
- Andy sợ sao? - Vâng.
- Các con đều sợ sao? - Không.
Bố các con ở đây rồi. Các thiên thần bé nhỏ của bố.
Được rồi,
tôi nghĩ mình biết cách khiến các bạn thoát khỏi Funk* rồi.
* Funk: Nỗi sợ
- Gì cơ? - Funk chính là vấn đề
- và cũng chính là giải pháp. - Có vẻ hợp lý.
Tôi đã lấy văn phòng ở dưới lầu
và biến nó thành một nơi để giao lưu
một nơi ở những người xấu và người đẹp có thể ở cùng nhau,
để gặp gỡ, để hăm hở, để cởi mở với người mình yêu,
và để tưởng bở với người bạn thích.
Đây có phải là hình phạt của bọn em vì đã không đi ăn với sếp?
Sao cậu không bỏ qua chuyện đó đi hả, Oscar?
Ai cũng bỏ qua nó rồi mà.
Có làm mà không có chơi khiến Michael như thằng dở hơi.
Chỗ đó có phải như quán cà phê ma ám?
Không, Dwight chỉ nhiễu não các bạn thôi.
nơi đó như một sàn disco hơn.
Một sàn disco bị ma ám.
Với cà phê, nhưng không có phần bị ám.
Đó là combo cà phê bar?
Nó là một sàn disco ngầm vào ban ngày
trong một tòa nhà văn phòng.
Nó là Cà phê Disco.
Chính xác.
Như là quán Disco cafe ư?
Gì cơ? Không, không phải. Chẳng được một góc nữa.
Tôi không thể bắt các bạn xuống, nhưng tôi có thể dụ dỗ các bạn.
Tôi sẽ đi xuống đó đây.
Erin sẽ tranh thủ xuống đó,
và tất cả các bạn có thể ăn espresso.
Chà Kevin, xem ra chỉ có mỗi tôi và cậu.
Thủ vững pháo đài này đi.
Vâng. Nơi này tuyệt lắm ạ.
Cám ơn cậu.
Chúa ơi, Kevin, tôi vẫn đang đợi đấy.
Cậu lẽ ra phải có câu trả lời từ Michael
và trở lên trên chứ.
Đây là vùng không làm việc. Tôn trọng cái vòng hoa chút đi.
Đúng vậy, tôn trọng cái vòng hoa đi.
Đi về.
Kevin, ở lại.
Kevin, đi về.
Kevin, ở lại.
- Kevin, đi về. - Ở lại, ở lại đi.
- Đi về ngay nào. - Bánh quy nè, Kevin. Bánh quy.
Làm gì có cái bánh quy nào chứ, Kevin.
Có bánh quy sao ạ?
Nào lại đây.
Ôi lạy chúa ơi, Kevin, làm quái gì có cái bánh quy nào chứ.
Làm quái gì có bánh quy. Về nào, về với mẹ.
Tôi muốn ăn bánh quy.
Hoàn toàn không thể chấp nhận nổi.
Giờ tôi hiểu cảm giác của người sáng lập ra Philip Morris* rồi.
*Tập đoàn thuốc lá
Bạn chỉ muốn khiến người khác
được thoải mái, được vui vẻ thư giãn
và rồi bỗng nhiên, bạn trở thành một con quái vật tồi tệ.
Bắt đầu thôi.
Thôi dẹp cha đi!
Chào Jessica, có Bob đó không?
Anh ấy đang nghe điện thoại.
Tôi chỉ ghé qua chút thôi.
Nó rất là quan trọng. Anh ấy sẽ không muốn bị làm phiền đâu.
Tôi có thể nhắn lại cho anh ấy không?
Bảo anh ấy là tôi sẽ đi nhảy ở tầng dưới
dưới cái cái kho giữa đoạn nhà vệ sinh từng để vòi sen ấy
bảo anh ấy xuống đó với tôi nhé.
Tôi sẽ báo cho anh ấy.
Phyllis?
Chào sếp.
- Chào cô. - Vâng.
Tôi thích chỗ này lắm.
Được rồi, xoay... Đúng vậy, cô nhảy được rồi.
No comments yet. Be the first to leave one.