The first 200 lines.
Max.
Chào.
Tôi có vài câu hỏi cho anh
liên quan tới ... Này, xin chào.
- Chào. - Xin lỗi. Chỉ là tôi thấy
anh không đi với tốc độ thường thấy,
nên tôi hỏi thăm chút.
Là gì vậy, định "chuồn" à?
Buồn cười đấy, nhưng phải gọi là "thơ thẩn".
- Ồ. - "Chuồn" không hẳn là một từ,
nhưng tôi sẽ cởi mở,
hãy cứ gọi là "chuồn" đi.
Rồi. Anh kiểu như là McConaughey ấy,
và tôi sẽ không nổi điên vì điều đó.
- Được rồi. - Vâng.
Vấn đề là thế này. Đã rất nhiều lần
một anh chàng luôn đấu tranh và cứ luôn thua cuộc
trước bác sĩ Veronica Fuentes,
và cũng rất nhiều lần anh chàng đi bộ quanh căn hộ của mình,
hoảng hốt oán trách về chuyện đó.
Còn Helen thì bảo tôi đã vượt qua giới hạn đó.
Nên với một khởi đầu mới, và như người ta vẫn nói,
cái cây mà không tự uốn cong
sẽ khiến các cây khác đau khổ.
Tôi không biết câu đó, nhưng cái anh muốn nói là
sự khác biệt có thể
mang lại cơ hội cho con người bởi sự thay đổi.
New Amsterdam lớn hơn rất nhiều so với bất kỳ cá nhân nào,
- kể cả có chức vị, anh hiểu không? - Vâng.
Nên là lần tới mà tôi phát điên,
tôi sẽ nhẹ nhàng vượt qua. Còn kia là cái quái gì thế?
Ý nó là "KHÔNG".
Nah.
Chuyện gì vậy? Cái gì đây? Cây của tôi đâu?
Có lẽ là nó đã được di dời.
Ở đâu? Đã chuyển đi đâu? Và chẳng phải chỗ đó đã từng treo
tấm bảng nghệ thuật Lenapehoking của tôi?
Đi đứng cẩn thận nào.
Thường thì "Tẩy trắng" không theo đúng nghĩa đen của nó.
Cô có đúng 1 phút để giải thích
cái ... cái gì vậy?
Ồ, tôi biết. Thật kinh khủng. Logo mới thật kinh khủng.
Nhưng tin tốt là, tôi đã uỷ thác thiết kế 5 cái khác nữa,
nên tôi sẽ tập trung nhóm chúng lại.
Logo? Tôi không quan tâm, kể cả là Banksy thiết kế chúng.
Anh có nghĩ ông ấy rất hứng thú
- trong việc đổi tên bệnh viện? - Tại sao?
Sao lại đổi tên bệnh viện?
Vì tôi thật sự muốn
tập trung điều trị các cơn đau tim
hơn là mấy thứ đồ nghệ thuật ở sảnh sẽ gây ra thêm nhiều cơn đau tim khác,
đó là lý do tôi hợp tác với chính quyền Manhattan
để tạo ra một không gian cho những ai đến đây có thể thưởng thức.
Ý cô là những nhà tài trợ sẽ thưởng thức chúng.
Không, nghệ thuật là dành cho bệnh nhân.
Nhưng với các bài báo,
phải, chúng dành cho nhà tài trợ.
Và chuyện này ngốn bao tiền?
- Khoảng 50 ngàn đô. - Đúng là ăn cướp.
Và cô đã ăn cắp từ bộ phận nào để chi trả cho việc đó?
The Burmese Clinic.
Phòng khám cho người tị nạn,
cho những người đã mất tất cả,
những người đã mất tổ quốc ...
Rồi, để tôi nói hết.
Triển lãm đầu tiên sẽ là nghệ thuật Miến Điện.
Tôi nghĩ họ thích được chăm sóc y tế hơn.
Giờ thì họ có cả hai thứ.
Có một câu biểu ngữ,
"New Amsterdam, tất cả những điều trên."
Không, có một câu đầy khát vọng.
"Nghệ thuật của chúng tôi đang ở đúng nơi."
Thế nào?
Cậu là một bác sĩ kỳ diệu.
Erma, xin thông báo là bà đã hoàn toàn ổn.
Tôi muốn xem mình có thể sử dụng bút không.
Làm ơn đưa tôi cái ví của tôi?
- Vâng. Vâng. - Cảm ơn.
Xem nào.
Để tôi tìm.
Để xem. Nó ...
- Rồi. Đúng nó. - Vâng.
Xem này.
Không có anh thì tôi chả biết làm sao nữa, bác sĩ Reynolds.
Đây là lần thứ 6 trong năm nay
mà anh đã giúp đỡ tôi.
Thật ra là 8 lần, nhưng ai đếm làm gì chứ.
Chúng tôi sẽ phải đục lỗ trên thẻ của bà.
Được rồi.
- Tôi đang tự hỏi ... - Y tá sẵn sàng giúp đỡ.
Ơ ...
Sẵn sàng chưa?
Anh đã nói là em đẹp thế nào chưa?
Floyd.
Và thông minh, thúc đẩy, và tha thứ?
Nghe kiểu như anh đang nói về
- lần lái thử cuối cùng. - Coi này,
anh biết là phải nói với Claude về chuyện của chúng mình.
Đáng lẽ ta phải nói từ một tuần trước rồi.
Anh thề là sẽ không lờ đi.
- Tốt, vậy làm đi. - Rồi. Trên lý thuyết thì
anh ... sẽ lờ nó đi.
Em biết đấy, hôm nay là ngày trọng đại với anh.
Và anh sẽ nói với anh ấy ... sau hôm nay.
Tốt hơn là anh nên cứu được rất rất nhiều mạng người.
Em suy nghĩ thiển cận quá đấy.
Anh sẽ làm nên lịch sử.
Một trái tim nhân tạo, cái máy này có thể là
câu trả lời cho bệnh tim.
Nguyên nhân gây tử vong hàng đầu đã bị đánh bại.
Tôi nghe nói Veronica "treo thưởng" 250 ngàn đô
trong chương trình thử nghiệm phẫu thuật.
Đừng để Max nghe thấy chuyện đó,
nhưng cảm ơn Chúa vì đã có Veronica. Thứ này đòi hỏi tầm nhìn.
Hãy nghĩ mà xem.
600 ngàn người chết mỗi năm vì các căn bệnh tim,
và cái ngày mà chúng ta cấy ghép một trái tim nhân tạo,
con số đó sẽ giảm về 0.
Và hôm nay có thể chính là cái ngày ấy.
Và hãy nghĩ về tôi như là một nhà phẫu thuật ...
Xin lỗi, bác sĩ Reynolds,
anh bị loại khỏi ca phẫu thuật.
Đợi đã, cái gì cơ? Ai ra lệnh?
Bác sĩ Baptiste.
Veronica cắt giảm 250 ngàn đô
ngân sách của chị.
Và rồi thông báo cho chị qua một e-mail chung cả nhóm.
250 ngàn là rất nhiều.
Cô ta gây ra thiệt hại ngần này
trong khi Max vẫn còn ở đây ...
Hãy nhìn vào mặt tích cực.
Ta lại làm chung ca.
Cuối cùng thì ...
Nghĩa là ta có thời gian rảnh cho một bữa tối lãng mạn.
Và chẳng thứ gì có thể làm hỏng nó.
Lauren? Lauren?
- Mẹ? - Không buồn cười sao?
Con biết đấy ... mẹ tới một buổi gây quỹ
ở khách sạn Morgan,
buổi gây quỹ mẹ vẫn chủ trì hàng năm cho trẻ em nghèo ở Guatemala?
Và rồi mẹ bắt đầu thấy nhức nhối,
nhói đau ở đây,
và cơn đau ngày càng tệ hơn.
Chúa ơi.
Bà ấy không sao.
Chúa ơi.
Tôi sẽ nắn bụng bà để xác định vị trí cơn đau, được chứ?
Thấp hơn, cưng ạ.
Chúa ơi! Không, không.
Dừng lại, bác sĩ Shinwari. Chả có đau đớn gì đâu.
Bà ta chỉ đang giả vờ để được lấy thuốc.
Không. Không phải vậy đâu.
Con đang làm gì vậy?
Đồng tử co lại, mẹ ạ,
kiểu hơi khó chịu thôi. Mẹ đang phê.
Không, ta không hề. Ta có đơn thuốc.
Con biết mà.
Ta chưa bao giờ nói dối về điều đó.
- Có nghe thấy mình nói gì không? - Lauren, ta đang đau.
Họ cho ta thuốc. Ta đã dùng hết, được chứ?
Đáng lẽ họ phải cho ta thêm, nhưng họ không làm vậy.
Bà đã kiêng rượu được nhiều tháng.
Rồi bà tung hê tất cả, và giờ bà ở đây,
muốn tôi đồng loã với bà.
Giỏi lắm, mẹ ạ.
Chào mừng chạm đáy. Bà ta không cần bác sĩ.
Bà ta cần một cái xẻng để hoàn thành việc cuối cùng.
Lauren.
Nhân chứng vui lòng nêu tên
và mối liên hệ với nguyên đơn?
Bác sĩ Helen Sharpe.
Tôi đã là bác sĩ chuyên khoa ung thư của cô ấy trong 5 năm.
Bác sĩ Sharpe, cô có nhớ cuộc hẹn của cô
với nguyên đơn vào ngày 15 tháng 6 năm ngoái?
Có, cô ấy phải trị xạ
và bắt buộc phải nằm với hai tay đặt lên đầu.
- Như thế này à? - Vâng.
Nó không phải là một thủ tục đau đớn.
Nó khá tẻ nhạt, nên đó là lý do tôi ngạc nhiên
khi cô ấy bắt đầu ... khóc, từ này miêu tả không đúng lắm.
Cô ấy run rẩy và khóc nức nở.
Tôi đỡ cô ấy dậy. Tôi hỏi cô ấy có chuyện gì.
Cô ấy giải thích là mình bị ấn tượng bởi một ký ức
về chuyện bị tấn công tình dục khi cô ấy 12 tuổi.
Cô ấy nói tôi là người đầu tiên mà cô ấy từng kể cho nghe.
Nhưng tại sao cô ấy lại nhớ ra vào đúng thời điểm ấy?
Thứ gì đã kích hoạt việc phục hồi ý thức
đã bị kìm nén đó?
Thường là một giác quan được kích hoạt.
Nó có thể là một loại mùi, hoặc một âm thanh, hoặc cảm giác
cánh tay đang đặt lên đầu.
Mm.
Như thế này.
Cô có thấy
nghi ngờ nguyên đơn đã nhầm lẫn hay nói dối?
Sự hồi tưởng về sự việc của cô ấy rõ như pha lê.
Chấn thương của cô ấy có thể sờ thấy được.
Tôi tin từng lời nói.
Cảm ơn. Bên công tố xin hết.
Người bào chữa có yêu cầu phản tố không?
No comments yet. Be the first to leave one.