The first 200 lines.
Cô có từng sử dụng súng trước đây không?
Dĩ nhiên là không.
Tôi cần súng của anh, anh lính.
Nhắm và bắn.
Vào bắt họ thôi.
Cô sẽ ổn thôi.
Chúng ta nên gọi hỗ trợ.
Tôi thật sự đã làm.
Có 2 người đằng kia.
Làm lính canh mất cảnh giác và tôi sẽ ở sau cô.
Xin lỗi, tôi đang tìm con gái tôi.
Tôi tìm nó cả ngày. Các anh có thấy nó không?
Tháo súng. Bịt miệng chúng.
HẦM TRÚ ẨN
Canh chừng. Có người.
Hey, thấy chổ núp đằng đó không?
Khi tôi bắt đầu di chuyển đến chổ đó,
cô bắt đầu xả súng về phía họ.
Đừng có ngừng bắn cho đến khi tôi đến chổ đó.
- Hiểu chưa? - Okay.
Tôi tin cô.
Đi.
Làm y như vậy. Tôi phải di chuyển qua bên đó ngay.
- Cô sẵn sàng chưa? - Yeah.
Okay.
Cô ổn không?
Là ai vậy?
Là ai vậy?
Là bạn của cô.
Bỏ súng xuống.
Bảo anh ta để súng xuống và nằm xuống.
Hoặc tôi cắt cổ cô.
Nói.
Đừng giết hắn, Max. Đừng giết hắn.
Tôi cần hắn.
Nếu anh bắn hắn, tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho anh.
Bỏ vũ khú xuống!
Đừng giết hắn.
Mày di chuyển, mày chết chắc.
Nè.
- Cô ổn không? - Tôi nghĩ tôi ổn.
Đây là đường tốt nhất để đến Tempelhof à?
Xin lỗi, thưa ngài.
Có khí gas rò rỉ ở Steglitz, nên chúng ta phải đi đường vòng.
Marty đâu?
Anh ta bị bệnh, thưa ngài.
Hãy chắc rằng chúng tôi đến đó đúng giờ.
Vâng, thưa bà.
Anh đi đâu vậy?
Tôi nghĩ chúng ta cán gì đó rồi.
Để tôi kiểm tra lốp xe.
Claire...
Tom.
Em không có gì để nói với anh.
Đọc lá thư đi.
Anh muốn em mở nó ra cho anh à?
Đây. Nó không dài lắm đâu, nhưng em nghĩ nó là ý chính.
Di chuyển.
Gọi Sĩ quan Chỉ huy của anh.
Bảo tôi muốn gặp anh ta.
Dẫn anh ta về sở, chúng tôi sẽ theo sau các anh.
[\an8}BẢO VỆ TRẺ EM CỦA CHÚNG TA
Chúng ta phải quay về.
Tôi cần biết các bù nhìn của tôi thế nào.
Tôi vừa được...thông báo.
Tôi xin lỗi.
5 người chết.
Họ chuyển người bị thương
đến bệnh viện quân y ở Dahlem như họ nói.
Tôi biết.
Quá nhiều...
Tôi sẽ ném cái này vào con sông Spree tối nay.
Tôi hứa với bản thân sẽ mang nó theo
cho đến khi chúng ta có kẻ đã giết Anne Christine Friedrich.
Hey...
Giữ lấy nó.
Có lẽ đến 1 lúc nào đó, cô sẽ nhớ...
nhớ cô là ai.
Anh cần cố gắng sống vì vợ anh.
Nói với tôi, người chỉnh dây đàn piano.
Không.
Ông cần tôi để ông có thể sử dụng cô ấy.
Anh nói cái gì vậy?
1 tiếng.
Ông không nghĩ anh ta có thể...
Đây là mặt trời mọc lần cuối của anh ta.
Nghe có vẻ chán quá nhỉ.
Nói tôi nghe...thứ gì...
về...chính ông.
Bản thân tôi?
Bản thân tôi.
Yeah.
Tôi lớn lên ở Georgia.
Cha tôi là kỹ sư và...
mẹ...tôi...
Mẹ tôi...
Mẹ tôi...
Bà ấy chơi đàn piano.
Bà ấy chơi đàn piano suốt.
Chúng ta đi.
Xin chào, Gad Epstein. Cậu khỏe không?
Gad.
- Giữ ông ta. - Vâng.
Theo tôi.
Tôi đoán Tình báo Mỹ sẽ ở đây trong vài tiếng nữa.
Chúng ta sẽ chờ.
- Chúng ta đã bắt... - Tôi biết,
nhưng đó là con cá bự chết tiệt ở đó,
và mọi người muốn xẻ thịt,
nên tôi đoán chúng ta phải tập hợp cùng nhau,
nghĩ cho kỹ, và vào trong đó.
Cậu có thể lấy máy ghi âm không?
Và Gad, cậu sẽ gọi cho Tom Franklin và kể cho anh ta nghe chứ?
Gad, tôi không muốn Tom Franklin biết chuyện này.
Có thể nói cho tôi biết tại sao không?
Tôi phải đi.
Chúng ta bắt 2 con cá bự ngày hôm nay.
Hey! Các anh có thể cho tôi quá giang đến Dahlem không?
- Nhảy vào đi! - Được rồi.
Hôm nay là 11 tháng 8, 1946.
Có mặt trong buổi thẩm vấn này là tôi, Sĩ quan cảnh sát Elsie Garten,
trợ lý của tôi, Gad Epstein, và nghi phạm.
bác sĩ y khoa Hermann Gladow.
Ông bị nghi ngờ dàn xếp
vụ giết 2 lính Mỹ,
Binh nhất Deliuca và Binh nhất Gallagher
cũng như cô gái người Đức Anne Christine Friedrich.
Và cô gái thiếu niên vô gia cư với đôi mắt xanh,
mà đến giờ chúng tôi vẫn không biết tên.
Với sự trợ giúp của Karin Mann,
ông cũng bị nghi ngờ giám sát cuộc tấn côn vào sở này,
dẫn đến 5 cái chết của sĩ quan cảnh sát.
Ông còn bị nghi ngờ thêm
trong vụ án giết sĩ quan cảnh sát Trude.
Ông cũng bị nghi ngờ đã tấn công
vào 1 sĩ quan cảnh sát, là tôi với ý định giết người.
- Tôi có bỏ sót gì không? - Vâng.
Đó là tôi bắt đầu gây chiến.
Là ông làm?
Ông được sinh ra ở Stuttgart à?
Ông đã gặp Karin Mann thông qua công việc sản khoa của ông phải không?
Karin Mann?
Tôi không biết cô ta. Chưa bao giờ nghe tên.
Có lẽ ông không nhớ tên cô ấy.
Tôi nhớ mọi cái tên.
Tôi cũng nhớ tên của từng bệnh nhân của tôi.
Kể cả cô.
10 năm trước, có lẽ là 11,
ở Đại học Y Dược, Ziegelstrasse.
Cô muốn biết tại sao cô không thể mang thai.
Cô cần đứa con, nên rất là thảm hại.
Nhưng kiểm tra cho thấy
cô không bao giờ có thể có con bởi vì viêm buồng trứng.
Tên bác sĩ của tôi là Vogel.
Vâng, Vogel. Hans Vogel.
Người đàn ông tử tế.
không sáng sủa cho lắm, nhưng...
và ai là chuyên gia để anh ta hỏi ý kiến?
Cô có nhớ tên anh ta không?
Tôi đã khám cho cô
và đó là tôi đã chuẩn đoán bệnh viêm buồng trứng
và có lẽ đã cứu mạng cô.
1 ngôi làng ở Berlin, bà Garten.
Hoàn toàn phù hợp. Không cần phải nói,
điều này không có ý nghĩa gì so với lý do chúng tôi ở đây.
Không. Oh, không.
Ngược lại.
Nếu nó không vì tôi,
có lẽ viêm buồng trứng của cô sẽ không bị phát hiện,
và cô không chỉ vô sinh, mà còn chết nữa.
Đời sống tình dục của cô thế nào?
Mọi thứ cứ như vậy à?
Tôi nhớ chồng cô. Tên anh ta là gì?
Leonard? ...pold? Leopold? Leopold.
1 anh chàng ngọt ngào.
Chúng tôi có cuộc trò chuyện ở hành lang.
Cô có nhớ những gì người ta đã từng nói ở những năm 43 không?
"Tốt hơn hãy tận hưởng chiến tranh, bởi vì hòa bình chỉ gây đau thương."
Bây giờ, 1 bài hát khác?
- Cám ơn. - Gặp anh sau!
Chúc may mắn, thưa ngài.
Hey, coi nào.
Chuyện gì xảy ra vậy?
Tôi không biết.
Tôi không nhớ.
NÔNG TRẠI GRUNLOW EBERSWALDE
Oh, chết tiệt.
Xảy ra chuyện gì vậy?
Cứu. Cứu ông ấy.
Đây là keo.
Đây là thuốc súng.
Okay.
Ông có biết cái này là gì không?
Đây là răng của Gián điệp Berta. Cô ấy là Đức Quốc xã, ông cũng như cô ta.
Và tôi sẽ dán nó vào miệng anh,
và anh... anh sẽ ngậm nó vào,
và nếu anh nhổ nó ra...
Tôi sẽ di chuyển đèn cầy sát chân trái của anh
tôi sẽ đốt cháy nó tận xương.
Chúng ta hiểu nhau chưa?
No comments yet. Be the first to leave one.