The first 200 lines.
RẤT VUI ĐƯỢC GẶP EM
Tập 1
Thượng Võ đâu?
A lô, con trai?
Con đang ở đâu?
Con sao?
Con luôn ở trong lòng của mẫu thân đại nhân đó.
Con cũng muốn gặp mẹ.
Nhưng mà bây giờ cả người con đều rất dơ.
Sao mà gặp mẹ được?
Được rồi được rồi, không nói những thứ này nữa.
Con nói cho mẹ nghe con đang ở đâu đi.
Khi nào con mới có thể qua đây?
Buổi lễ hôm nay cực kì quan trọng.
Con không được vắng mặt đâu.
Ừm, đã tốn không ít công sức.
Thượng Võ này cũng thật là,
sự kiện lớn như thế,
mà lâu như vậy còn chưa đến.
Lễ kỉ niệm năm mươi năm đó.
Với lại xung quanh,
đã có nhiều trưởng bối đến như vậy mà còn bắt mọi người đợi.
Cậu ấy đi trễ như vậy,
là sao đây?
Là bị trễ máy bay.
Lúc nãy có gọi điện.
Trễ máy bay? Đúng vậy.
Vậy thì càng không nên rồi.
Cậu ấy nên đặt chuyến bay sớm chút chứ.
Sự kiện quan trọng như thế,
thật không hiểu chuyện mà.
Con nói mẹ này,
mẹ thật sự không thể nuông chiều nó nữa.
Nếu mẹ cứ nuông chiều nó,
thì sau này lớn lên còn làm ăn được gì chứ?
Đến chén cơm cũng không giữ nổi đúng không?
Thì đã sao chứ?
Vẫn tốt hơn những người cứ nghĩ mãi về chén cơm của người khác,
tốt hơn nhiều đấy chứ.
Mẹ.
Mẹ nói con nghe,
hôm nay là ngày tốt của gia đình chúng ta,
con im miệng đi.
Yên lặng ngồi ở đây,
cho đến khi kết thúc.
Sau đây mời người sáng lập tập đoàn Khương thị.
Cô Đường Vĩnh Thuận lên sân khấu phát biểu.
Cám ơn mọi người đã đến.
Hôm nay hoạt động kỉ niệm năm mươi năm,
của tập đoàn Khương thị chúng tôi.
Tôi lại đứng ở đây rồi.
Có rất nhiều cảm xúc giao thoa trong tôi.
Khi tôi giao hàng chỉ có một chữ,
nhanh.
Trời ạ.
Buổi lễ cũng bắt đầu rồi con trai.
Mẹ nói với con, con mau chóng qua đây đi.
Con không biết,
là bố với bà nội con kiếm con như sắp phát điên rồi.
A lô, mẹ, con biết mà.
Anh trai sống ở gần con,
con có thể đi bất kì lúc nào.
Nghe lời của mẹ, con qua đây mau lên.
Bây giờ còn kịp.
Triết Mặc cũng đang đợi con đó.
Không nói nữa, hàng được giao đến rồi.
Con trai.
A lô? A lô?
Hàng của anh.
Mở ra để trên bàn đi.
Bao nhiêu tiền vậy?
Mẹ ơi.
Năm mươi tám.
Con gái bây giờ,
sao cứ xem bản thân như đàn ông vậy?
Trông cũng giống đàn ông nữa.
Còn ngại sao?
Đùa cô ấy chơi chút.
Chưa thấy qua đôi chân dài của đàn ông sao?
Gợi cảm chứ?
Thích không?
Tôi chỉ đùa thôi cô đi đâu vậy?
Còn chưa đưa tiền mà.
Sao hôm nay tôi cứ gặp những người gì đâu vậy?
Tần tổng, có chỗ nào cần sửa đổi,
anh cứ nói.
Tôi vừa mới kiểm tra nhà kho,
số hạt cà phê được giao đến vào tháng trước,
thực ra đã bị ẩm rất nghiêm trọng.
Cho nên nhờ mọi người đi kiểm tra lại,
xem có phải có tình trạng ống nước bị rỉ nước không?
Ngoài ra hôm nay sẽ có cà phê mới được giao đến nữa.
Được vận chuyển trực tiếp bằng máy bay từ bên Nam Mĩ.
Chất lượng cực kì tốt, rất tươi,
nhất định phải bảo quản kĩ.
Chú ý phòng cháy nữa.
Trạng thái cũng mọi người đều rất tốt, vất vả rồi.
Ông chủ vất vả rồi.
Bây giờ Thượng Võ có nói chuyện,
với bố nó không?
Mẹ, những nội dung đối phó với Thượng Vũ đều đã nhớ hết rồi?
Cũng kha khá rồi.
Thật sự là vì chuyến bay chậm trễ nên mới đến trễ sao?
Một người đàn ông,
sao không biết tính toán kỹ lưỡng gì cả?
Con có biết tại con,
mà bà nội với mẹ con đã gặp rắc rối lớn cỡ nào không?
Sao con vẫn cứ giữ,
trạng thái chẳng lo lắng gì vậy?
Thái độ gì vậy chứ?
Con sống bên mỹ thế nào rồi?
Có quen với thức ăn với cuộc sống bên đó không?
Thời tiết thế nào? Có lạnh không?
Học tập có thuận lợi không? Mọi thứ vẫn ổn chứ?
Bố, con chưa bao giờ mong chờ,
giữa bố con chúng ta,
sẽ có một cuộc đối thoại như người bình thường.
Chúng ta đã không gặp nhau năm năm rồi.
Bố tưởng con muốn đến phòng này sao?
Là mẹ với bà nội ép con đến.
Con chỉ ở trong này năm phút thôi,
sẽ không cản trở đến bất kì chuyện gì của bố.
Con...
Bà nội, bà lại muốn nói gì với cháu vậy?
Có phải bà cảm thấy lâu rồi không gặp cháu,
cháu trở nên đẹp trai hơn không?
Nói chuyện nghiêm túc đi.
Đây là gì?
Đây chẳng phải là thằng John đó sao?
Cũng ăn ảnh đó.
Bà nội, những hình này từ đâu mà có vậy?
Đúng vậy, hai đứa đều ăn ảnh lắm.
Hai người là quan hệ gì vậy?
Khoác vai nhau như thế là sao đấy?
Mẹ đừng nghĩ nhiều quá.
Mẹ con nói sai sao?
Mẹ con có nói sai sao?
Bà bảo cháu đi du học,
nhưng bà không ngờ,
cháu lại lưu lạc vào sự suy đồi của chủ nghĩa tư bản.
Đàn ông mà lại không có dáng vẻ của đàn ông.
Bà nói cháu nghe,
như thế là không được.
Bà nói cháu nghe,
mau chóng kết hôn, đi tìm một người phụ nữ tốt.
Hãy tự quản lí bản thân thật tốt.
Vậy hay là thế này đi bà nội.
Cháu đi tham gia Phi Thành Vật Nhiễu.
Sau đó khi cháu vừa lên sân khấu,
hai mươi bốn cái đèn đều sáng lên hết.
Như thế được rồi chứ?
Như thế ít ra cũng để lại chút mặt mũi cho nhà Khương.
Xem ra nó không chịu thua cách này của chúng ta.
Mẹ phải dùng tuyệt chiêu thôi.
Được.
Tháng này,
bà đã đến bệnh viện kiểm tra sức khỏe.
Bác sĩ nói,
bà đã bị ung thư kì cuối.
Nhiều nhất là còn ba tháng.
Mẹ.
Bà nội, bà...
Bà làm cũng giả quá đi.
Cái này còn kì cuối nữa, bà lừa ai vậy?
Không, bà còn chơi tuyệt chiêu sao?
Bà cũng quá đáng quá đi.
Kí tên đi.
Cái này là gì vậy?
Đây là bà nội muốn tặng,
cho cháu một phần sự nghiệp.
Bắt đầu từ hôm nay,
nó tên là tiệm cà phê Khương Thượng Vũ.
Cháu tự đi kinh doanh nó.
Không có hứng thú.
Bà nội, nhà Khương chúng ta chẳng lẽ còn cần chút kinh doanh nhỏ này sao?
Với lại, chẳng phải có anh cháu sao?
Có anh trai ở đây, cháu không cần làm gì cả.
Chẳng phải anh ấy đã mở,
mấy tiệm cà phê rồi sao?
Cháu nghe nói tiệm cà phê của anh ấy là tiệm lớn nhất ở Bắc Kinh sao?
Cháu nói đúng mà phải không?
Cháu lên giọng gì với bà vậy?
Bà nói lại một lần với cháu,
Triết Mặc là Triết Mặc, cháu là cháu.
Anh cháu chưa từng khiến bà phải lo lắng gì cả.
Cháu xem lại bản thân cháu đi.
Sao số của bà lại khổ như thế?
Bà chỉ muốn trong những năm mình còn sống,
uống được một ly,
cà phê do cháu bà pha chế.
Một chút yêu cầu này nó không quá đáng đúng không?
Cái này không quá đáng đúng không?
Có là gì chứ?
Bà nội, cà phê của bà.
Bây giờ cháu sẽ hoàn thành giấc mơ cho bà.
Bà nói cái thằng này.
Sao cháu cứ muốn tức chết bà vậy?
Đừng có như thế.
Sao hả?
Cháu sao hả?
No comments yet. Be the first to leave one.