The first 200 lines.
Anh yêu em.
Anh yêu em.
Cyril!
Cyril!
Vị trí này... ờ... là dành cho thư ký.
Vậy thì công ty môi giới không nên đưa tên tôi cho ông.
Kỹ năng đánh máy và viết tắt của tôi không đủ tốt.
Vậy làm trợ lý đi, kiêm thêm vài việc thư ký nhẹ.
Tôi đã gửi mọi chi tiết cho cô ấy. Cô ấy đã chọn cô.
Thật sao?
Cô là giáo viên à?
Một giáo viên thể dục. Đúng vậy.
Giáo viên thường giỏi sắp xếp.
Bà Owen đang chờ đón rất nhiều khách.
Ở vùng nào vậy?
Bờ biển Devon. Đảo Soldier.
Bờ biển sao?
Audrey hay kể với tôi về nó qua mấy tờ tạp chí.
Phải không, Audrey?
Nghe nói có ngôi sao Hollywood nào đó định mua nó.
Nhưng không phải.
Là ông bà Owen.
Và cô đã gặp họ rồi sao?
Chưa. Tất cả đều qua thư từ.
Một hòn đảo... bên bờ biển?
Đảo thì thường ở ven biển thôi.
Cho xin cái hộp nào, Audrey.
Ơ, tôi... có lẽ tôi không hợp.
Cô chính là người cô ấy cần.
Và lương rất cao.
Nếu làm tốt, sẽ có một vị trí chính thức.
Vâng, nhưng...
Để trang trải các chi phí ngay lập tức.
Zibbity-zabba-zee, zibbity-zabba-zoh,
Zibbity-zabba-zah, zibbity-zabba-zoh.
Và... Đây là cho một vở kịch... ở West End sao?
Và tên tôi sẽ có trong chương trình chứ?
Thưa quý vị, xin hãy giữ trật tự.
Các người bị cáo buộc những tội danh sau đây.
Lạy Chúa!
Chết tiệt!
Khốn kiếp, đồ khốn ngu ngốc!
Được rồi. Đây là những người còn lại.
Tôi là Miss Claythorne, thư ký của bà Owen.
Ông là ông Narracott phải không?
Chà, chẳng thấy ai khác cầm biển cả.
Tôi đã đưa hai người qua rồi...
Một bà cô kỹ tính và một cậu trai trẻ ăn diện.
Ra vào cái cảng này như đi chợ vậy.
Lũ dân biển. Họ có những quy tắc riêng.
Chào buổi chiều.
Tướng MacArthur.
Trời đất ơi.
Thật vinh hạnh khi được gặp ngài.
Wargrave.
Thẩm phán Wargrave?
Vinh hạnh của tôi mới là thật, thưa ngài. - Tôi đã nghỉ hưu rồi.
Thưa ông...
Lombard. Philip.
Còn ông thì sao?
Davis.
Anh có đi hay không đây?
Nào, chúng ta đi chứ?
Lối này. Ngay phía trên đây.
Chào buổi chiều!
Chào mừng đến với đảo Soldier.
Được rồi.
Đi thôi nào.
Xin lỗi. Có chuyện gì vậy?
Chà, chân tôi chỉ đi đến đây thôi, thưa ông.
Lạy Chúa.
Davis?
Davis?
Làm ơn giúp tôi.
Dĩ nhiên rồi.
Được rồi, Rogers.
Chủ nhà... Khi nào chúng ta mới được gặp họ?
Đến tối nay sẽ đông đủ cả thôi, thưa ông.
Chào buổi chiều.
Tony Marston.
Rất mong được gặp mọi người tại bữa tối.
Cho tôi một ly Gin & Tonic mạnh trong phòng.
Thưa ông.
Bà Owen có dặn dò gì cho tôi không?
Tôi là thư ký.
Chỉ là dặn phải đảm bảo cô được thoải mái
và có mọi thứ cô cần, thưa cô Claythorne.
Mời các quý ông đi theo tôi,
còn bà Rogers sẽ đưa quý cô đi.
Cảm ơn nhé, Davis.
Bạn tôi, bà Culmington... bà Constance Culmington...
Cô có biết liệu bà ấy có thay đổi kế hoạch không?
Dạ không, tôi không biết ạ.
Mơ hồ đến nực cười.
Xin lỗi cô. Tôi mới nhận việc gần đây thôi.
Không, không... Không phải cô, cô Claythorne.
Ý tôi là về toàn bộ sự sắp xếp này.
Nhà Owen mời tôi đến đây để gặp bạn mình,
vậy mà cô ấy còn chẳng có mặt.
Thật kỳ lạ.
Quả thực rất kỳ lạ.
Tôi giúp gì được không? Đây ạ.
Bạn thật chu đáo.
Để tôi yên.
Nhìn bộ dạng cô kìa.
Tôi phải đi tưới nước thịt bò đây.
Còn món soufflé của tôi thì sao, Thomas? Soufflé của tôi đâu?
Thì tôi đâu có mặc đồ cho cô ấy được?
Nói tiếp đi.
Đó là một căn bệnh từ thuở nhỏ sao?
Đôi mắt của cô ấy.
Dạ không, thưa bà.
Nó đến rất đột ngột.
Có lẽ là do một cú sốc.
Một sự thay đổi bất ngờ.
Xin lỗi bà, tôi không biết ạ.
Cô phải biết chứ.
Thưa bà, tôi thực sự không biết.
Tôi luôn nghĩ thật là yếu đuối
khi để hoàn cảnh tác động quá lớn đến mình.
Hơi nuông chiều bản thân. Gần như là tự phụ.
Chúng ta phải mạnh mẽ, bà Rogers, nhất là trong thời buổi này.
Chúng ta phải can trường... và đức hạnh.
Chúng ta là phụ nữ Anh mà.
Vâng, thưa bà.
Và tôi có chút lời khuyên.
Sau này, hãy xịt một chút nước hoa
trước khi lên lầu hầu hạ các quý cô.
Tôi biết làm bếp rất nóng,
nhưng không cần phải gây chú ý quá mức như vậy.
Xin lỗi bà.
Đồ hộp.
Quân đội. Chiến tranh. Chiến tranh.
Đồ hộp.
Thẩm phán Wargrave, tôi vô cùng xin lỗi
vì màn giới thiệu vụng về này.
Tôi... rất kém khi đi đường.
Cứ hay bị mất phương hướng.
Chúng ta đến đúng giờ chứ?
Vừa kịp lúc.
Thưa ông.
Các ông đã sẵn sàng sớm hơn dự tính.
Trên đó có gì vậy?
Chỉ là không gian mái nhà thôi ạ, thưa ông.
Thưa ông, tôi được cảnh báo là
chỗ đó không được chắc chắn cho lắm.
Tốt nhất nên tránh, kẻo ông lại "xuất hiện bất ngờ"
vào phòng ngủ qua đường trần nhà... thưa ông.
Mời ông đến phòng khách ạ.
Hay là dùng chút đồ uống khai vị trong lúc đợi khách nhé?
Thưa ông Davis.
Trông ông có vẻ đang cần một ly đấy.
Thật là hiếu khách.
Có lẽ là một ly nhỏ nhỉ.
Anh Rogers, dẫn đường đi.
*Thưa cô?*
Cô đang tìm gì sao, thưa cô?
Vì đây là khu vực dành cho nhân viên, thưa cô.
Dành cho người làm.
Thì tôi cũng là nhân viên mà.
Thưa cô, chúng tôi đã nhận được chỉ thị rất nghiêm ngặt
rằng cô phải được đối xử *như* một vị khách.
Khách không xuống khu vực này.
Nghe như thể ông đang muốn đuổi tôi đi vậy.
Tính cả nhà Owens thì còn bao nhiêu người nữa?
Sẽ biết ngay khi họ đến thôi.
Chỉ có hai người thì làm sao xoay xở được?
Tôi và Rogers đủ khả năng.
Thậm chí là làm rất tốt.
Vậy xin mời.
Làm tốt lắm, cô gái.
Một buổi tối thật thanh bình.
Bầu trời kìa!
Sao người ta có thể không tin vào Đấng sáng tạo nhỉ?
Davis.
Emily Brent.
Edward Armstrong.
Trong phòng tôi cũng có một cái.
Tôi đoán phòng nào cũng có.
Đảo Soldier à. Cũng hợp lý thôi.
Thật thú vị.
Tôi nghi là chủ nhà có chút tính khí tùy hứng.
Tôi không thể bình luận về chủ nhà.
Thư ký nhỏ ngoan lắm.
Xin lỗi.
Chúng ta vừa có khởi đầu không thuận lợi, nhỉ?
Nhưng đôi chân cô đẹp thật đấy.
Nếu không chiêm ngưỡng thì thật là thiếu sót.
Anh Lombard, có vẻ anh đang lầm tưởng
rằng tôi là kiểu phụ nữ như thế.
Và tôi cam đoan là không phải.
Tôi không thích bị nhìn chằm chằm.
Tôi có trực giác về con người.
Và tôi có trực giác về anh.
Tôi nghĩ anh đang giả vờ.
Một ly nhé, anh Marston?
Rượu Gin hồng.
Hồng như đôi má thiếu nữ.
Tôi chưa kịp biết tên cô.
Philip Lombard.
No comments yet. Be the first to leave one.