The first 200 lines.
Nếu thần chết xanh xao đáng sợ bước đến khiến con phải nằm lại nơi biển sâu,
cầu Chúa nghe tiếng sóng gầm, đoái thương cứu lấy hồn con van nài.
Vì bốn tuần tới!
Không, cảm ơn ông.
Không cạn ly là điềm gở đó chàng trai.
Tôi không có ý xúc phạm.
Đàn ông không rượu chè thì phải có lý do chính đáng.
Không phải…
Tôi biết nó trái với quy định, thưa ông.
Thật sao?
Vâng, thưa ông. Sách hướng dẫn có ghi.
Không ngờ cậu là người thích đọc sách đấy.
Tôi không muốn rắc rối.
Thế thì tôi bảo gì làm nấy.
Sách của cậu cũng ghi thế đấy.
Vì bốn tuần tới.
Đúng rồi. Cần kiểm tra bể chứa nước.
Nhiệm vụ của cậu đó.
Hay cậu không đọc thấy?
Cậu sẽ lau chùi đồ đồng, bộ máy đồng hồ và sau đó là dọn khu nhà ở.
Còn nhiều thứ phải sửa chữa lắm.
Nghe tôi nói chứ?
- Vâng. - Rõ, thưa ông!
Rõ, thưa ông.
Khi sương mù tan hết, cậu sẽ phải gác ca chiều.
Ca chiều? Tôi tưởng mình sẽ gác đèn.
Tôi là người gác đèn.
Nhưng luật bảo phải luân phiên.
Ca đêm mới đáng lo, chàng trai.
Ca của tôi, từ đêm đến sáng.
Chắc tôi vớ phải cậu lính mới mù mờ rồi.
Lo mà làm nhiệm vụ của cậu. Ngọn đèn là của tôi.
Chết tiệt!
Cạn ly nào, người đẹp của ta.
Ván lợp.
Xong bể chứa nước thì nhớ kiểm tra.
Cả đèn nữa, nàng cần dầu.
Rõ, thưa ông.
Đi đi!
Tránh ra.
Không được lên đó!
- Thay dầu. - Mệt à?
Lần sau dùng cái này.
Đỡ mất công.
Hít thở đi, chàng trai.
Tôi bảo hít thở đi mà.
Xong rồi thì mang cái thùng đó xuống dưới thang về chỗ cũ đi.
Trừ khi cậu định thiêu rụi cả hải đăng.
Rồi thì làm cho xong việc đi.
Cậu đang chậm trễ đấy.
- Rõ, thưa ông. - Cậu lề mề quá. Cậu đần hả?
Không, thưa ông.
Cứ tưởng thế.
Nếu thần chết xanh xao đáng sợ bước đến khiến con phải nằm lại nơi biển sâu,
cầu Chúa nghe tiếng sóng gầm, đoái thương cứu lấy hồn con van nài.
Vẫn xộc lên đầu hả?
Vui vẻ lên đi chàng trai.
Giờ là lúc hàn huyên tán gẫu.
Tận hưởng đi.
Hai tuần nữa, hai ta sẽ chỉ muốn
im như thóc thôi.
Tôi không thích nói chuyện lắm.
Tưởng mỗi cậu mới thế à?
Không ạ.
Cậu không nghĩ thế.
Không hề.
Tàu Chicopee, nàng thật tuyệt mỹ.
Thiết kế tinh xảo, kết cấu trang nhã!
Không chiến hạm năm 1864 nào hơn được nàng.
Chúng tôi đang nghỉ ngơi…
Một cuộc nổi loạn nổ ra…
Chắc cậu thắc mắc tại sao Tại sao?
Chàng trai ạ, cậu có biết đời thủy thủ kinh khủng nhất là khi nào không?
Đó là những lúc nhàn cư giữa biển khơi.
Những khi lặng gió.
Còn đáng sợ hơn cả quỷ dữ.
Sự buồn chán khiến người ta hóa ác, dòng nước trôi nhanh, rồi biến mất.
Liều thuốc duy nhất… là rượu.
Nó khiến thủy thủ vui vẻ, dễ tính,
khiến họ bình tĩnh và…
Ngu xuẩn.
Cậu đúng là có máu thủy thủ đấy.
Hỏi đi.
Vì sao… người gác đèn trước lại rời đi?
Ông ta ư? Phụ tá của tôi?
Vâng.
Chết rồi.
Ông ta đã phát điên.
Luôn miệng nói sảng về còi hiệu, người cá, điềm gở và những thứ khác.
Cuối cùng,
đầu mất đi lý trí, chỉ còn dị đoan.
Ông ta tin rằng ngọn đèn này có bùa mê.
Còn nói rằng Thánh Elmo đã truyền ngọn lửa của ngài vào đó.
Ông ta nói về sự cứu rỗi.
Chuyện hoang đường.
Tôi thấy cậu tấn công một con hải âu.
Cứ kệ chúng đi.
Giết hải âu là điềm gở.
Lại chuyện hoang đường.
Giết hải âu là điềm gở!
Đừng để tâm nhé.
Cứ kệ tôi.
Pha cà phê đi.
Còn thức cả đêm dài đấy.
Có cà phê thì tốt.
Cậu đang lơ là nhiệm vụ đấy!
Đừng có chối!
Cái gì đây?
- Gì ạ? - Gì hả?
- Tôi đã lau hai lần rồi. - Đồ dối trá.
- Tôi lau rồi. - Vừa bụi vừa bẩn.
Chưa quét, chưa lau, dơ bẩn.
Ông thích gây khó dễ cho tôi lắm à?
Gì cơ?
- Tôi đã bảo… - Dám cãi à, thằng chó?
Ông nghe đây.
Tôi không nhận công việc này để làm nội trợ hay kẻ hầu người hạ.
Thế này không đúng!
Chỗ này cũ nát hơn bất cứ cái lều xập xệ nào tôi từng thấy.
Quản gia xa hoa của Nữ hoàng Anh
cũng không thể làm tốt hơn tôi,
vì tôi cọ chỗ này hai lần rồi, thưa ông…
Còn tao bảo mày chưa hề làm đấy.
Tao bảo mày lau lại đi, lần này thì lau tử tế vào,
sau đó lau lại thêm mười lần nữa.
Nếu tao bảo mày lật lên và tách rời
từng tấm ván sàn và ván lợp của nơi này
và lau bằng mấy khớp ngón tay rỉ máu của mày, mày cũng phải làm!
Nếu tao bảo mày rút từng chiếc đinh
khỏi lỗ đinh và hút sạch mọi vết gỉ sét
đến khi cả đống đinh sáng bóng như của quý của cá nhà táng
và đóng lại toàn bộ trạm đèn này,
rồi làm lại hết lần nữa thì mày cũng phải làm!
Thề có Chúa và các Thánh thần, mày sẽ vừa cười vừa làm vì mày thích lắm.
Mày thích vì tao bảo thế!
Cãi tao lần nữa là tao trừ lương.
Nghe chưa?
Rõ, thưa ông.
Giờ thì…
Lau đi, đồ chó.
Lau!
Ngồi cho vững.
Rõ, thưa ông.
Vôi phải quét cho đều.
Sáng bóng. Chói lóa.
Như đồng bạc vào nhà thổ ấy.
Làm dấu để thủy thủ thấy rõ ban ngày.
Trời bão thì cũng chẳng thấy đâu!
Bình tĩnh đi.
Cậu làm tốt lắm.
Cậu đang đạt điểm cao trong sổ giám sát của tôi. Tin lành đấy!
Tôi sẽ thả cậu xuống một đoạn.
Từ từ!
Tay tôi vững vàng hơn ai hết.
Từ từ thôi!
Đừng cựa quậy.
- Không hề! - Có đấy!
- Ngồi yên! - Đang yên đây!
Cút!
Cảm ơn cậu.
Winslow.
Ephraim Winslow.
Hai tuần cuối, tôi muốn…
tôi muốn ông gọi tôi bằng tên.
Nghe cậu kìa,
ra lệnh nữa cơ đấy.
- Winslow. - Được rồi.
Gọi thế cũng được, Ephraim Winslow.
Sao người như cậu lại đến hòn đảo chết tiệt này?
Người như thế nào?
Đẹp như tranh.
Đùa thôi mà chàng trai…
- Winslow. - Winslow.
Vì sao cậu…
đến đảo này, Ephraim Winslow?
Trước kia cậu làm gì?
- Thợ mộc. - Thợ mộc?
Cánh rừng lớn. Phương Bắc. Phía Canada.
- Đội thợ ở Vịnh Hudson? - Như nhau.
Họ nói thật chứ? "Rừng rậm xa ngút tầm mắt" à?
Vâng. Vân sam, thông rụng lá, thông trắng.
Dân ở đó gọi là "rừng cây bụi".
Cậu chán cây cối rồi à?
Vâng.
Không trách được cậu.
Tôi nghe kể về cuộc sống kiểu đó rồi.
Khó khăn lắm.
Nghe bảo một người làm việc khổ hơn hai con ngựa.
Thôi tôi xin.
Biển cả, nàng là nơi duy nhất dành cho tôi.
Nhớ không?
Hơn bất cứ điều gì trên đời.
Nhưng tôi không thể lết phần chân chưa cụt đi đây đi đó.
Không. Không bõ công…
Giờ tôi là kẻ trông đèn, một kẻ trông đèn mà thôi.
Tôi đã kết hôn hạnh phúc với ngọn đèn chốn này,
nàng là người vợ tốt hơn, thành thật hơn, yên lặng hơn
bất kỳ người phụ nữ bằng xương bằng thịt nào.
Ông đã từng kết hôn chưa?
Mười ba mùa Giáng sinh ngoài biển khơi…
No comments yet. Be the first to leave one.