The first 200 lines.
"Từ hoàng hôn đến bình minh."
"Từ hoàng hôn đến bình minh."
"Từ hoàng hôn đến bình minh."
Đối tượng được miêu tả là người, da trắng, xấp xỉ trên dưới 30.
Tên này cao khoảng 1m72, thân người trung bình, mặc quần nâu thẫm.
Đối tượng số hai cao hơn 1m8, thân người trung bình, đeo kính và ăn mặc tối màu.
Khuyến cáo, cả 2 tên đều được vũ trang và được cảnh báo là vô cùng nguy hiểm.
- Này, Earl. - Vâng, thưa ngài.
- Anh biết gì chưa? - Chà...
ngày hôm nay nóng đến phát kinh.
Tôi chẳng thấy nóng gì cả, chắc là tại ngồi trong phòng điều hòa cả ngày.
- Ồ, thế à? - Đúng vậy.
Anh không nghỉ để ăn trưa à?
Hôm nay tôi trực cả ngày. Chắc là ăn đồ hấp lại.
Chúa ơi, Pete.
Anh không nhận ra là cái lò vi sóng giết anh còn nhanh hơn viên đạn à?
Ý tôi là mấy cái thứ hóa chất này chẳng tốt tí nào ngoại trừ mấy thứ cần sa của bọn hippi.
- Lấy cho tôi cái chai trên kệ kia được không? - Vâng.
Tôi nghĩ chắc đêm nay sẽ cần mấy cái thùng nước.
Sao vậy?
Yep.
Ngày hôm nay sao mà nóng đến khốn khổ, khốn nạn vậy...
mỗi mét đường đều nóng.
Đầu tiên, Nadine ở chỗ Blue Chip thì nghỉ ốm.
Vậy là ả ta rước một gã trai Mông Cổ khốn nạn về cửa hàng thịt của ả.
Ý tôi là, cái thứ ngu si đó còn không biết con chuột đó từ Rice Krispies.
Họ ăn sáng lúc 9:00.
Và tôi phải nôn mửa cái con lợn đó trong chăn...
như một thứ bệnh hoạn chó chết lúc 10:30.
Thế chẳng lẽ lại không có luật cấm phục vụ trễ đồ ăn cho mọi người à ?
Chà, nên có cái luật đó đi.
Ý tôi là thằng quái nào dưới địa ngục biết một thằng Mông Cổ nghĩ gì nhỉ?
Mụ Nadine nên bắn một phát vào đầu thằng đó và đi làm nghề bán sữa bò .
Ông có thể kiện cái thứ chết tiệt đó khỏi ả, phải không?
Thằng đó đáng ra phải làm gánh xiếc, chứ không phải đi bán buger.
- Ông có thể chiếm cả chỗ đó mà. - Ôi, mẹ kiếp, Pete.
Rồi sau đó tôi phải làm gì với mấy cái thứ thịt thối đó?
Với lại, con mụ Nadine bựa như gấu vậy.
Chăm sóc cái thứ đầu... đất đó.
Mà cậu chắc đã nghe về cái chuyện ở chỗ Abilene? Vụ cướp nhà băng ý?
Ti vi nói suốt về vụ này mà.
Bọn đó đã giết người, phải không?
Phải, bắn chết bốn thằng cơ động,
ba cớm thường,
1 người dân vô tội.
Lại còn bắt bà thủ quĩ ở đó làm con tin.
Đoán là bọn này sẽ chạy qua biên giới, đúng đường của tôi.
Nếu mà tôi bắt được mấy cái thứ khốn nạn bệnh hoạn đó, chúng sẽ ăn đủ.
Ý tôi là.... Bọn này sẽ bắt nó
Sẽ bắt chúng nó.
Không nghi ngờ gì luôn.
Chà...
Con "thằn lằn nhỏ" phải đi tè rồi.
Tôi dùng bồn cầu trong kia nhé?
- Thế nhé. - Cảm ơn.
Ông cứ tự nhiên.
Mày nghĩ bọn này đùa mày à, thằng kia?
Có muốn con bé này chết không? Hay là con kia? Hay là mày?
Hay là cái lão đầy lông với cái phù hiệu kia? Không, tao không muốn làm vậy.
Nhưng tao sẽ đốt trụi nơi này như trong phim Wild Bunch nếu mà mày còn muốn đùa nữa.
- Anh còn muốn gì nữa? Tôi đã làm đúng như anh nói. - Mày để lão già đó vào nhà vệ sinh.
- Không thằng bán tạp hóa nào làm thế cả. - Ông ta đến đây hàng ngày và tán dóc.
- Nếu tôi không cho dùng, ông ta sẽ biết ngay. - Tao muốn lão đó biến khỏi đây...
ngay bây giờ hoặc là mày sẽ đổi tên nơi này thành ...
tên "Benny's World of Blood."
- Mày đã ra hiệu cho con lợn đó? - Anh đùa à, tôi chẳng làm gì cả!
- Lão đó bảo mày kêu sột soạt. - Tôi có làm thế đâu !
- Thế chẳng phải mày bảo lão nói láo à? - Tôi không bảo lão nói láo, được chứ?
Tôi chỉ bảo nếu tôi có gây sột soạt, thì nhớ thế đéo nào được.
Tôi không làm vậy, cũng không ra dấu vì đang sợ vãi cả cứt rồi đây này.......
- Đợi chút. Cái lão trong nhà vệ sinh.
Sao mình không đi vào đó, găm lão một phát vào đầu rồi phiến mẹ khỏi đây luôn.
Đừng làm thế, anh bảo tôi diễn tự nhiên, và tôi đã làm rồi đó.
Nếu mà không dính vào cái cảnh này, chắc là tôi đã được đề cử Oscar cho việc này rồi.
Anh bảo tôi tống lão đi, tôi đã làm tốt nhất có thể rồi!
Chà, đáng ra mày phải làm tốt hơn thế đấy,
- hoặc là mày sẽ có cảm giác rất tệ luôn.
Tất cả, bình tĩnh. Cả mày nữa đó...
Ok, mai tôi sẽ quay lại.
Tối nay tôi sẽ ngồi trước Tivi và dựng đứng lên hơn cả cây thông Georgia luôn.
- Bao nhiêu tiền cho chai rượu đó, Pete?
6 $50.
- Ôi lạy chúa, anh định bắt tôi về hưu sớm à? - Ồ, vâng.
Này! Này!
- Cái đéo gì thế? - Nó ra hiệu gọi cơ động.
Tôi không làm thật mà. Tin tôi đi! Thật đó!
Khi mà đang nói chuyện, mồm nó, mấp máy: " Cứu với."
- Thằng này điêu vãi lìn! Tao đéo nói gì cả! - Câm mẹ mày mồm đi!
Này, mày dừng ngay!
- Mày bị cái vấn đề gì thế, chúa ơi? - Seth, nó đã làm vậy!
Anh đang quay lưng lại ở chỗ tử lạnh để bia.
Còn em thì đứng ngay quầy báo, thấy được hành động của nó
Và em thấy mồm nó đã mấp máy, "Cứu với"
Khởi động xe đi.
- Anh không tin em, phải không? - Đúng vậy, câm miệng đi.
- Và khởi động xe đi. - Anh có tin không?
Khởi động xe đi. Mày biết rồi đó. Câm mẹ nó miệng và khởi động xe đi.
- Thôi nào. - Anh tin mày, khởi động xe đi !
- Anh chỉ có nói vậy thôi sao? Có tin thật không? - Anh tin vào chú! Giờ thì mình đi thôi!
- Tức là anh tin. - Tất nhiên là anh tin mày!
Nên thế, vì em nói thật đấy.
Richie!
Sao?
- Chú ổn chứ? - Nó bắn vào tay em!
- Em đã bảo là nó đã nói thế mà - Tao đã bao giờ nói thế đâu!
Giờ thì nó không còn quan trọng nữa vì mày chỉ còn sống được thêm 2 giây nữa thôi!
- Richie? - Sao?
Khi nào anh đếm đến ba, chú bắn vào cái chai đằng sau nó nhé.
Ồ, hay!
- Một... - Địt!
Hai...
Ba!
- Tao đã bảo gì rồi? Tao đã nói gì từ nãy?
Tao bảo: " Chúng mình mua bản đồ rồi biến khỏi đây"
- Thế em phải làm thế đéo gì đây , thằng đó nhận ra anh em mình - Nó có nhận ra cái đéo gì đâu .
Seth, em bảo này, cái cách mà nó nhìn chúng mình, đặc biệt là anh là em biết ngay....
Giữ bình tĩnh! Thế chú mày không hiểu cụm từ "Giữ bình tĩnh" là gì sao?
"Này, Richie, tay mày sao rồi?" "Đau bỏ mẹ luôn, cảm ơn anh đã hỏi nhé."
Để tao bảo mày giữ bình tĩnh là gì nhé Đó là không bắt gái làm con tin.
Đó là không bắn cớm, không đốt cháy một tòa nhà.
Đĩ, đĩ, đĩ.
Ôi, đùa à! Mẹ mày nữa, đồ chết tiệt.....
Anh muốn cái đéo gì vậy?
Ông hỏi cái đéo gì thế, đồ già nua? Tôi muốn thuê phòng chứ sao.
Ok, được rồi.
Họ có truyền hình cáp không?
Không.
- Thế thì họ có kênh phim người lớn không? - Không.
- Thế còn giường đệm nước? - Cũng không.
- Vậy thì họ có cái đéo gì? - Một căn phòng bốn bức tường và một mái nhà.
Ok, mở cái cốp ra, mình làm nhanh thôi.
Oh.
Đừng có nói gì cả.
Bà, cứ ngồi trên cái ghế đó.
- Các anh sẽ làm gì tôi? - Tôi bảo là ngồi đấy, và đừng có nói.
Giờ bà muốn tôi đối xử tốt chứ gì? Ngồi yên đấy và đừng có sụt sịt nữa.
- Được rồi, cảm thấy thế nào? - Thế anh nghĩ sao, đau bỏ mẹ luôn.
- Quấn lại chặt quá, từ từ và nhẹ nhàng nhé. - Được rồi
Được rồi, anh sẽ đi lấy tiền
Giờ là 6:00. bao giờ thì trời mới tối hẳn vậy?
- Khoảng 8:00. - Tốt, anh sẽ đến biên giới, kiểm tra cái thứ này.
Thử gọi điện cho Carlos. Cố gắng đến điểm hẹn và làm theo kế hoạch, chịu thôi .
Anh có thể xem xét nhờ hắn chia lại cho anh em mình hơn 30% không?
Đã thỏa thuận trước rồi. Bọn nó không thay đổi gì đâu.
- Anh đã thử thương lượng với bọn nó chưa? - Richie,
Bọn đó không phải mấy thằng bán đá lửa từ Châu Phi đâu.
Bọn này còn không hiểu đổi chác là gì Cậu sẽ ở lại chỗ El Rey,
Rồi cứ đưa 30% số tiền kiếm được; kinh thánh đó.
Nó đã được viết ra, thì phải là như vậy. Rồi tao biết rồi.
Này, nếu chú còn muốn nơi trú ẩn thì phải trả cái giá là 30% đó.
- Ý em nói là... - Cuộc nói chuyện kết thúc ở đây.
OK?
Chúng ta cần phải nói chuyện.
- Bà tên là gì? - Gloria.
Này, Gloria. Tên tôi là Seth. Còn kia là thằng em trai của tôi Richie. Hãy bỏ qua sự xua đuổi.
Tôi sẽ hỏi bà một câu hỏi thôi, và bà hãy trả lời "có" hoặc là "không".
Bà có muốn sống sót qua chuyện này không?
- Có. - Tốt lắm.
Luật thứ nhất: Không làm ồn, không hỏi gì cả.
Nếu bà làm ồn,
Thì khẩu 44 li này sẽ bắn chết bà.
Còn nếu mà hỏi lung tung, ngài 44 sẽ trả lời cho bà.
Giờ thì bà đã hoàn toàn hiểu rõ về luật thứ nhất chưa?
- Vâng. - Luật số hai:
Bà phải làm theo lời bọn tôi khi nào bọn tôi nói.
Nếu mà không thì.... xem lại luật thứ nhất.
Luật thứ ba: Đừng có bao giờ nghĩ đến việc chạy trốn khỏi bọn này,
'Bởi vì tôi có 6 người bạn bé nhỏ này và chúng sẽ nhanh hơn bà rất nhiều đấy.
Mở mắt ra nào.
Gloria, cứ ngồi yên đó, và làm theo đúng luật,
và đừng có chơi xỏ bọn này, rồi sau đó bà có thể thoát ra khỏi đây.
Bà phải nhớ lời tôi dặn, được chứ?
Tôi sẽ quay trở lại.
Bà có muốn lại đây và xem Tivi với tôi không?
Nào!
Lại đây.
Và xem cùng.
Cứ bỏ giầy ra.
Chúng ra có khoảng hơn 2 giờ nữa...
thì sẽ đến được El Paso,
Ngay sát biên giới.
- Rồi sẽ dừng lại nghỉ một nhà trọ. - Khoan đã?
- Chúng ta có thực sự cần thiết phải dừng lại tại một quán trọ không? - Phải đó, để làm gì?
Gia đình mình có nhà xe lưu động, chứ đâu cần phải sống trong mấy cái nhà gián?
- Chúng ta tự lo được mà. - Được rồi...
Có lẽ là cha đã hơi quá là... tích cực. Nhưng cho cha nghỉ chút nào, mình vừa mới mua xong.
-Sao cha lại phải thích làm theo ý mình? - Chúng ta cạn túi rồi.
Cạn túi sao? Cha chỉ cần nằm nghỉ phía sau. Còn con sẽ lái xe đến Mexico.
- Cha đã nghĩ vậy rồi. Đừng hòng mơ về điều đó.
Với lại, cha muốn có...
một giấc ngủ đúng nghĩa với một cái giường êm ái.
Mấy cái giường ở nhà thì cũng được, nhưng mà....
Đó không phải là giường thật...
Xin lỗi, con phải đi vệ sinh
Cha đoán xem? Khi mà con gọi để kiểm tra mấy cái tin nhắn...
thì có một cái đến từ Bethel Baptist.
Và ông Franklin có nói là...
Ông ấy không thể làm thay cha cho đến khi nhà mình quay lại.
- Và còn nói là... - Thế là tốt rồi, Ted.
Nhưng cha vẫn sẽ gọi cho ông ta vào sáng mai và bảo không cần thiết phải chờ nữa.
No comments yet. Be the first to leave one.