The first 200 lines.
LOẠT PHIM NETFLIX
- Khoan đã, đợi tôi với. - Vâng.
Cửa đang đóng.
Khoan đã!
Cửa đang mở.
Cảm ơn. Ơ?
- Giờ mới về à? - Vâng.
Anh cầm gì thế?
Vòi bồn rửa bát rỉ nước
- nên tôi mua về để thay. - Ra thế.
Sao anh không gọi chủ nhà?
Phải rồi, chủ nhà là anh mà nhỉ?
Ôi chao, anh chủ nhà.
Đã bảo là của ngân hàng rồi.
Nhưng anh đứng tên còn gì.
Thế là đủ rồi.
Công việc ổn định, nhà cửa đàng hoàng.
Cô ấy may mắn thật đấy.
- Ai cơ? - Vợ tương lai của anh ấy.
Tầng 12.
- Em đi đây. - Vất vả rồi.
Vâng.
Cửa đang đóng.
Cậu là ai?
Thế thím là ai vậy ạ?
Thím á?
Tôi là mẹ của chủ nhà này.
- Chào. Ơ? - Ơ kìa?
Chào cô ạ.
Cháu chào bác.
- Đồng ý đi. - Đồng ý đi.
- Đồng ý đi. - Đồng ý đi.
Ngầu quá đi.
Sao lại mạo hiểm thế nhỉ?
"Đích đến của tình yêu là kết hôn".
Tư tưởng lạc hậu đó chưa hẳn đã đúng.
LEE SI WOO
Tôi vẫn đang ở…
Tôi nghĩ chị phải về nhà ngay rồi.
Hả?
Cho nên nói tóm lại là
cả ba sống chung với nhau ở đây à?
- Vâng, đúng vậy. - Đúng ạ.
Đến khi nào?
Thì đến khi…
chúng cháu ai về nhà nấy…
Không, chỉ đến khi hết mùa chống thiên tai thôi ạ.
Vâng, đúng vậy.
Đến khi hết mùa chống thiên tai…
thì cũng còn lâu đấy.
- Vâng. - Vâng.
Con bé này, thân là phụ nữ độc thân,
nghĩ gì mà rủ tận hai người đàn ông về sống chung với mình chứ?
Vì hiện giờ đang là mùa nguy hiểm,
nên chúng cháu hay họp bất chợt để đưa ra quyết định kịp thời.
- Đúng không? - Vâng, đúng là thế đấy ạ.
Thật sự xin lỗi vì đã khiến cô lo lắng.
Cậu nói đúng.
Nghĩ đến đứa con gái đã lỡ thì của tôi,
tình huống này đúng là khiến ruột gan tôi rối bời.
"Lỡ thì" là gì vậy ạ?
Là đã qua tuổi kết hôn ấy.
Cậu cho tôi hỏi thăm chút.
Cái cậu gặp ở thang máy lúc nãy
cũng là đồng nghiệp sao?
Vâng, anh ấy cùng đội với bọn cháu.
- Ai thế? - Anh Seok Ho.
Vâng, Seok Ho cũng là đồng nghiệp ạ.
Có vợ chưa?
- Chưa ạ. - Cậu ấy chưa cưới vợ.
- Mấy tuổi rồi? - Dạ?
Cậu ấy mấy tuổi rồi?
Chắc là cùng tuổi với Trưởng phòng Jin.
- Đúng không? - Không đâu ạ.
Anh Seok Ho ấy nhìn trẻ thế thôi,
chứ anh ấy lớn tuổi hơn Trưởng phòng Jin nhiều đó ạ.
Chắc khoảng bảy tuổi.
Thế à?
Bảy tuổi à? Tầm đó thì cũng ổn.
Bảy tuổi á?
Sao mẹ đến mà không gọi con trước?
Con nhỏ này. Sao con không bàn với mẹ trước
mà lại mời người ta về nhà ở thế hả?
Không phải là người ta. Đây là trợ lý và dự báo viên của đội con.
Hèn gì nghe mẹ bảo sẽ đến nhà,
con đã hớt hải ba chân bốn cẳng chạy về.
Làm mẹ tưởng con giấu kho báu gì ở đây đấy.
Trời ạ.
Bọn con ở chung vì công việc.
Giờ đang mùa phòng chống thiên tai,
con vừa lên chức trưởng phòng
nên đã nhờ họ đến đây vì cần họ giúp.
Trời ạ.
Con là người sẽ nhờ vả người khác vì mấy việc đó à?
Đau gần chết còn một mình cắn răng chịu.
Mẹ đừng ngồi đây nữa. Ra ngoài nói.
- Nhanh nào. - Nóng lắm, nói luôn đi.
- Đi với con. - Con bé này.
Nhưng mà…
- Bác đi… - Cô đi ạ.
MẸ
Alô, mẹ ạ.
Con biết ạ.
Con có chuyện đột xuất nên không đến được.
Con xin lỗi vì không đến dự sinh nhật mẹ.
Hả? Túi gì cơ?
- Em lại đi mua sắm à? - Cái đó là em…
Em vô lo thật đấy.
Anh đang nói là em tiêu hoang mà không lo nghĩ đấy à?
Em mà biết lo nghĩ
thì đã không mua thứ đắt tiền thế rồi.
À.
Thì ra là nó.
Không, Yu Jin chọn đấy ạ.
Con bảo mẹ rồi mà.
Vợ con hiểu chuyện với tinh ý lắm.
Tại lúc nào mẹ cũng so sánh cô ấy với Ha Kyung nên mới không để ý.
Chứ vợ con có nhiều ưu điểm lắm nhé.
Dạ, con biết rồi.
Lần sau mẹ dắt cô ấy đi ăn riêng một bữa đi.
Vâng.
Được.
Chết tiệt. Cái thằng này, mày ngu lâu dốt bền thế à?
- Lee Dong Gook ném bóng! - Một cú bật lại!
Cản phá thành công!
Anh ấy sẽ chuyền chứ?
Cú ném ba điểm gọn gàng! Bóng về tay Yang Hui Seong.
Hụt rồi, lại hụt lần nữa.
Ahn Jung Hwan!
Yoon Gyeong Sin đã lấy được bóng. Tấn công nhanh!
Cơ hội!
Ahn Jung Hwan ghi bàn rồi!
Bóng đẹp.
Bóng rất đẹp.
Đợi đã, anh…
Em phải nói cho anh biết chứ.
Vụ cái túi ấy.
Mẹ bảo hôm nay mang đi gặp bạn, mọi người ai cũng khen.
Mẹ vui lắm nên đã gọi cho anh.
Mọi người đều khen mẹ có cô con dâu khéo léo.
Anh xin lỗi vì hôm đó
đã nói thế với em.
Anh biết là được rồi.
Nhưng mà,
em lấy tiền nào mua túi thế?
Thẻ sinh hoạt phí của mình đâu có đủ tiền.
Em đã dùng tiền thưởng mùa hè với một ít tiền phòng thân.
Dù sao thì thời điểm này, cả anh và em đều đâu đi du lịch được.
Nên em nghĩ mua túi cho mẹ sẽ tốt hơn.
Cảm ơn vợ.
Anh đã không suy nghĩ thấu đáo.
Thôi đủ rồi.
Em tha thứ cho anh lần này nhé?
Anh xin lỗi, anh sai rồi mà.
Anh mát-xa cho em nhé?
Anh sẽ cố gắng hơn, xin lỗi em.
Thêm hai người thì hóa đơn điện nước sẽ tăng vù vù cho xem.
Con có tính sòng phẳng không đấy?
Là con đã gọi họ đến.
Cả phí quản lý nữa. Cứ chia đúng đầu người cho mẹ.
Mẹ ơi, con là trưởng phòng đấy.
Thế cơ à?
Chẳng ai khờ như con nhà mình.
Mẹ của Trưởng phòng Jin
có vẻ rất ưng ý Trợ lý Shin thì phải.
Nhưng cô ấy cũng có ý kiến của mình chứ.
Bác ấy đâu thể ép buộc thế được.
Seok Ho có chút khác người. Phải nói sao nhỉ?
Nhìn vào có vẻ thiếu thiếu dây nào đó,
tính tình cũng hơi khô khan,
nhưng rất hợp làm chồng. Cậu có thấy thế không?
Nhưng hai người đó không hợp nhau đâu.
Anh Seok Ho và Trưởng phòng Jin
chính là hai đường thẳng song song.
Sở thích khác nhau, gu khác nhau.
Chẳng hợp cạ tí nào luôn.
Thôi đi.
Không ai biết trước sự đời đâu.
Đời luôn biến những việc tuyệt đối không thể thành có thể.
Huống hồ mấy chuyện giữa nam và nữ…
Thiệt tình.
Chưa biết sẽ thế nào đâu, cái tên ngây thơ này.
Mà này,
nghe nói cậu trai tầng trên cũng là đồng nghiệp của con hả?
- Ai? Trợ lý Shin hả? - Là trợ lý à?
Ăn mặc gọn gàng sạch sẽ. Người ngợm trông cũng được đấy chứ.
- Nhỉ? - Mẹ bớt tính giùm con.
- Xe đến rồi. - Mẹ nói này.
Đương nhiên mẹ phải tính rồi.
Con cũng đừng vạch rõ giới hạn thế.
Cứ từ từ tìm hiểu trước.
Ai biết được, lỡ hợp thì sao?
Chú ơi, đi đi ạ. Mẹ về cẩn thận nhé.
Trợ lý Shin à?
Hơn bảy tuổi có gì to tát đâu.
Bác gái về rồi ạ?
Ừ.
Anh Si Woo là người…
theo chủ nghĩa độc thân.
Anh ấy không hề muốn kết hôn.
No comments yet. Be the first to leave one.