The first 200 lines.
LOẠT PHIM CỦA NETFLIX
A lô.
Rendell Locke chết rồi.
Cái gì?
Xảy ra gì rồi?
Cậu biết xảy ra gì mà.
Biết cần làm gì rồi.
BA THÁNG SAU
CHÀO SEATTLE PHO-MÁT NƯỚNG KHÓ NGỬI
ĐƯỜNG BẤT TẬN GIAO THÔNG NHÀM CHÁN
MẸ KHI KHÔNG UỐNG CÀ PHÊ TYLER GHÉT MILWAUKEE
KINSEY KHÔNG CHO CHỤP ẢNH
Chơi gì đi ạ.
- Bode, không. - Có thể chơi "Thấy quái vật",
"Đập Bode" hoặc "Câu hỏi nghiêm túc"?
- Không Đập Bode trong xe. - Câu hỏi Nghiêm túc vậy.
Câu hỏi Nghiêm túc:
Lỡ phải mất một giác quan, sẽ là gì?
Ngay bây giờ, thính giác của chị.
Đây là câu hỏi nghiêm túc, Kinsey.
- Bỏ qua. - Nhạt nhẽo.
Tyler? Tyler?
- Tyler! - Lần nữa là G.I. Joe mất một chân.
Chắc đó là câu đầu tiên con nói từ ở Ohio.
Ở Ohio con nói gì?
- Phải. Con nói: "Nhìn này, đến Ohio rồi". - Ồ. Con đã đúng.
Câu hỏi nghiêm túc đây.
Lúc này ta đang làm gì nếu vẫn còn ở Seattle?
Em chơi Fortnite với Stuart và Wyatt
hoặc chơi Fortnite với Stuart và Chase.
Anh làm gì, Ty?
Đi trượt tuyết theo nhóm tiếng Pháp cùng Sarah Johnson.
Con học tiếng Tây Ban Nha.
Sao không ai chơi thật vậy?
Chắc chắn mẹ không muốn mất khứu giác.
Khứu giác gắn với ký ức.
Hồi bố mẹ muốn bán nhà,
bố mẹ thả quả chanh vàng vào máy nghiền rác.
Như vậy sẽ át hết mùi sơn.
Không ai thích mùi sơn cả.
Nhưng mọi người...
mọi người đều có ký ức đẹp về chanh vàng.
Nhìn kìa. Chúng ta đến rồi.
Rồi, dừng lại nhỉ? Đi tham quan thị trấn.
Vâng.
Ai muốn ăn kem nào?
Con!
Em đùa đấy hả?
Đi nào, Rufus!
Có vẻ không đông khách.
Trời thế này chỉ có bà bầu, kẻ khổ dâm mới thèm kem.
Bọn tôi là một trong hai.
Tôi thích vòng tay cậu.
Cảm ơn.
Miễn phí, cô Locke.
Giảm giá dân cư mới.
Cảm ơn cháu.
Đâu ai cần từ thiện.
Đó là hiếu khách. Chào mừng đến Matheson.
Sao anh ấy biết ta là ai?
Tuyệt chưa!
Ta là con nhà giàu à?
Không chắc có giàu không,
nhưng rất may mắn đấy.
Phải, thấy thật may mắn.
Trông to hơn trong ảnh. Một chút giống Norman Bates nữa.
Sao bố chưa từng đưa ta đến?
Bố nói nó là ổ chuột nát chả đủ cho kẻ lang thang.
- Cách nói khác. - Chào!
- Chào mừng đến Nhà Chìa Khóa! - Chú Duncan!
Ta có một ngôi nhà có tên!
Chơi chữ là truyền thống nhà Locke.
Ở Boston thế nào?
Ổn. Em đã muốn mua gì đó cho cả nhà
để đánh dấu lần đầu đặt chân đến căn nhà tổ tiên.
Chú muốn mua một cái cây
rồi bị muộn và không muốn lỡ người chuyển đồ nên...
Của cháu đây.
Của chị đây.
Ai muốn vào nhà xem?
- Cháu! - Được rồi, đi thôi!
Tuyệt vời!
- Trời... - Chúa ơi.
Thấy đó, chiếc xe kia đã đến trước.
Người chuyển đồ đã dỡ xuống hết thùng còn lại...
mọi người chỉ cần dỡ đồ ra.
Chúa ơi, sàn nhà thật độc đáo.
Ồ, tất cả đều độc đáo.
Tham quan nhanh. Đây là phòng vẽ.
Phòng vẽ.
Tốt cho chị đấy, Kinsey.
Chị ấy thích vẽ giống chú, chú Duncan.
Phòng vẽ là nơi đến uống rượu
và hút xì gà sau bữa tối, đồ ngáo.
Vậy sao họ không gọi thế đi?
Còn đây...
là Phòng đọc Mùa đông.
Tổ tiên tích lũy thư viện khá lớn.
Mấy món đồ lịch sử.
Chiến tranh Cách mạng.
Sách về Matheson.
Vũ khí.
Mong khám phá ghê.
Được rồi…
Máy giặt, máy sấy…
tầng hầm dưới cầu thang, bên trái.
Ở đây lạnh quá, thay tấm cách nhiệt bao giờ chưa?
Đã bao giờ có đâu mà thay chứ.
Chỗ này mênh mông thật! Đi mãi không hết!
Và đây là Phòng Lớn. Đa chức năng. Phòng khách,
phòng tranh chân dung kinh dị.
- Họ là ai? - Đây...là Devon Locke.
Vẫn giữ kỷ lục điểm số trên máy Galaga ở Stan's Pizza.
Và đây là Snooki, Lemonjello, Buzz Lightyear, Snooki Đệ Nhị,
Phoebe, Chandler và Monica, nhưng…
người họ hàng nổi tiếng nhất, chưa ai từng thấy.
Quái vật Locke Ness.
Viết có giống nhau đâu.
Kết thúc chuyến tham quan tại nhà bếp.
Tuyệt vời.
Được rồi, các con. Dỡ đồ, khám phá.
Bắt đầu thôi.
Tyler. Muốn chọn phòng không?
Chọn cho anh đi.
Chú thấy có chủ đề.
Cháu nộp đơn vào chương trình hè của Parsons.
Phải nộp một bản phác họa xe đạp.
Vô cùng khó vẽ.
Chính xác.
Nhìn cái nào cũng méo.
Méo không hẳn là tệ.
Cứ hỏi Picasso ấy.
Bố còn sống thì anh không dám đâu.
Nếu bố còn sống, ta sẽ ở Seattle.
Câu hỏi nghiêm túc, Tyler.
Anh ổn chứ?
Em biết là không ai ổn cả, nhưng…
anh có vẻ xa lánh.
Em biết cả hai cãi vã nhiều ngay trước đó.
Em ổn không?
Ừ, em ổn.
Nói dối trơ trẽn.
Không tin là cậu ta biết ta là ai.
Làm quen đi.
Ngày mai ở trường còn tệ hơn.
Muốn biết một thứ rất ngu chứ?
Khi thấy nơi này, điều đầu tiên em muốn làm là gửi ảnh cho bố.
Bố rất thích thế này.
Anh biết không?
Em nghĩ ta nên gửi.
Nào.
GỬI BỐ CÁI ÔM TƯỞNG TƯỢNG TỪ PHƯƠNG XA - YÊU BỐ
Kiểm tra việc à, sếp?
Rất tinh tế.
Chắc sẵn sàng lên tầng rồi.
Đó là lời mời à?
Để vẽ.
- Anh phải đi sao? - Đúng.
Ở cuộc sống bận rộn này,
muốn làm việc cả chiều cùng phòng với vợ là hư quá sao?
Một áo ở phòng ngủ, hai ở phòng tắm.
Vâng, sếp.
Anh yêu em.
Em yêu anh.
Con săn thằng nhóc, bố thấy chứ?
Bọn con chơi Đập Bode.
Không. Bố không biết Bode ở đâu.
Thử tầng hầm đi.
Tyler lại quên chìa khóa.
Ồ, thôi nào. Kệ thằng bé đi.
Chào. Cậu là...
Sam. Sam Lesser.
- Có biết Ty. - Tyler đi tập khúc côn cầu rồi.
Đến gặp thầy Locke ạ.
- Sam. - Vào đi.
- Ổn cả chứ? - Hẳn là lạnh cóng.
Nói chuyện thôi ạ.
Hay để thứ Hai đến văn phòng tôi ở trường?
Không chờ được đâu.
Có thể nói vào thứ Hai, Sam.
Không, không thể.
Hãy kể mọi điều tôi muốn biết.
Sam. Em hãy bỏ súng xuống.
- Không đâu. - Tôi sẽ không nói gì
khi em cầm súng.
Chắc hả? Ông có thể muốn nghĩ lại.
Kể cho tôi biết về Nhà Chìa Khóa!
Dù em nghĩ em hiểu gì về nơi đó...
em cũng không hiểu.
Bố! Không!
Bố!
Cửa khóa rồi!
Không!
Mở cửa ra! Mẹ!
Không!
Có ai không?
Chào!
Có phải tiếng vọng của tôi không?
Đúng.
Tôi là Bode.
No comments yet. Be the first to leave one.