The first 200 lines.
Richard, cậu nổi tiếng thật.
Cậu đã tìm thấy chân lý trong vở kịch này.
- Thế à? - Đúng thế. Đoạn về Việt Nam ấy.
Ông ta đau khổ với sự sống còn của vùng ngoại ô...
Nó nói về cái mà các bạn mong chờ.
Richard, bọn tôi yêu vở kịch.
Cô hiểu vở kịch chứ? Hoàn toàn hiểu.
Tôi sẽ nói chuyện với mọi người sau.
Anh làm rất tốt.
- Xin lỗi, tôi không biết tên cô. - Pam.
- Pam? Đây là Shelley, bạn gái tôi. - Chào.
Chào, anh khỏe không? Chào, tôi là Richard. Tôi khát nước rồi...
Tôi sẽ nói chuyện với các bạn sau. Bye-bye.
Trường cao đẳng Millfield. Tháng 5 năm 1972.
Vở kịch rất rất hay. Thật sự rất hay.
Này, Shelley, anh cần phải nói chuyện với anh chàng này, được chứ?
Chuyện gì thế các bạn?
Cái này dành cho anh.
Này, Shelley! Úi, cảm ơn cô. Shelley, nhìn này.
Đợi đã. Mọi người, ký cái này à?
Vâng, tất cả mọi người đã ký. - Ồ, thật khó tin. Cảm ơn các bạn.
Các bạn ký vào đâu? - Bên trong.
Tuyệt, tôi có tin này.
Có một đại biểu trong hội trường tối nay,
Và anh ta nói rằng vở kịch này xứng đáng đến sân khấu Broadway.
Giữ dấu thánh trên tay nhé. Tất cả cùng đi ăn bánh nào.
Penelope, tuyệt lắm!
Ok. Giờ tôi cho rằng việc chúng ta phải làm ở đây là...
Bắt đầu nhé. Để tôi chỉ cho cô.
Tôi nghĩ không nên cắt mặt nạ vội. Chúng ta cần giữ cho lần sau.
Hmm?
Hãy về với em.
Bà ấy là ai?
Anh chưa từng nhìn thấy bà ấy trong đời.
Bà ấy đưa anh cái gì thế?
Ôi Chúa ơi
Đây là bữa tiệc hay gì thế? Ăn bánh đi nào.
Vở kịch thế nào? Bà có thích nó không?
Bà ổn chứ?
- A ha! - A ha gì thế?
A ha anh đang đi đâu thế?
Tôi đang đi chơi.
- Đi đâu? - Tôi chưa biết.
Vở kịch thế nào rồi?
Vẫn chưa hoàn thành.
Ừ, thế khi nào thì hoàn thành?
Tôi chẳng biết nữa.
Ôi trời ơi! Richard, mọi người đều đang chờ đợi vở kịch đấy..
Shell đi với anh chứ?
Không. Chúng tôi chia tay rồi.
Bít Tất Trắng ở nhà tối nay...
chơi trò Công viên Comiskey, chống lại người Mỹ.
Con Thú Con bắt đầu hướng về bờ biển phía Tây...
- Quý khách sẽ ở đây bao lâu? - Chỉ tối nay thôi.
Vâng. Quý khách vui lòng ký vào đây.
Chắc rồi.
Ông Arthur, phòng 313 nhé.
- Chúc quý khách dễ chịu. - Ok, cảm ơn nhiều.
Đây là lần đầu tới đây phải không, anh bạn... ờ....
Collier. Vâng, vì một vài lý do mà cháu chưa từng tới đây.
Tuy nhiên cháu đã luôn được nghe ca ngợi về nơi này.
Từ bao giờ?
Oh, khoảng 8 năm trước.
Cháu từng là sinh viên trường cao đẳng Millfield.
Ngày nay sinh viên đến đây để thưởng thức món ăn...
và phòng nghỉ.
Tôi nhớ họ từng liên hoan tốt nghiệp ở đây... từ năm... ừm... 47. Phải không nhỉ?
Ồ, thật sao? Chú ở đây lâu thế cơ à?
Chứ sao. Tôi ở đây từ năm 1910 rồi.
- 1910? - Ừ
Đến đây cùng gia đình năm 5 tuổi.
Bố tôi là nhân viên tiếp tân.
Tôi thường làm ông ấy phát cáu vì đá bóng ở hành lang.
Đôi khi ông ấy nổi điên lên. Tôi thật may mắn sống đến năm lên 6.
Tầng 3, George.
- Anh có thể ngắm cảnh từ đây. - Để cháu xem.
Great.
- Ok, để xem nào. - Chú cầm lấy này.
Cảm ơn anh, Collier.
Nếu có gì tôi có thể giúp được thì cứ nói nhé.
Tên tôi là Arthur, và tôi sống trong căn nhà gỗ phía sau khách sạn.
Ok, cảm ơn chú. Hẹn gặp lại, chú Arthur.
Chúng ta đã từng gặp nhau chưa nhỉ?
Chúng ta đã từng gặp... Không. Cháu không nghĩ thế.
Chưa à. Tôi chắc chắn chúng ta chưa gặp. Chúc nghỉ ngơi thoải mái, anh Collier.
Cám ơn nhiều
Cho tôi hỏi. Khi nào phục vụ thế?
Khoảng 40 phút nữa, thưa ngài.
40 phút á?
Vâng, thưa ngài.
Arthur! Chào.
Vâng, ông Collier.
Arthur, chú có biết trong phòng trưng bày lịch sử...
có một bức ảnh. Một người phụ nữ trẻ.
Ở đó không có tên.
Ừ. Đấy là Elise McKenna.
Hồi còn sống bà ấy là một diễn viên nổi tiếng.
Vai chính của một vở kịch ở nhà hát khách sạn.
Ch... cháu xin lỗi. Ch... chú nói là có một nhà hát ở đây ư?
Ở cạnh cái hồ ấy.
Vậy à?
Vở kịch từ bao giờ?
À... ờ... 1912.
1912?
Này, chú Arthur! Chú Arthur, nghe này.
Chú có thể để lại hành lý về phòng của cháu được không? Được rồi. Cảm ơn chú.
Và có thể nói cho cháu biết thư viện gần nhất không?
Trong thị trấn, vừa qua cái nhà thờ.
Tuyệt. Cẩn thận.
Cám ơn nhiều. Gặp lại sau, chú Arthur.
Chúa ơi.
"Một trong những nữ diễn viên được tôn kính nhất của sân khấu Hoa Kỳ."
"Trong nhiều năm, cô là sức quyến rũ lớn nhất tại phòng vé của các sân khấu."
"Dưới sự dìu dắt của quản lý, William Fawcett Robinson,
Elise McKenna là nữ diễn viên Mỹ đầu tiên...
...tạo ra vẻ huyền bí trong con mắt công chúng."
"Cô không còn xuất hiện những năm sau đó."
"Dường như không có một cuộc sống sau cánh gà."
"Tinh hoa thực sự đã ẩn dật."
Xin lỗi, cô có tài liệu nào về sân khấu mà...
không có trên giá, ví dụ như sách báo hiếm?
Vâng. Quả thật chúng tôi có vài tờ tạp chí.
Nhưng chúng ở phía sau. Và có lẽ tôi sẽ phải tìm.
Ồ, cô có thể làm ơn tìm giúp tôi không?
Được.
Cảm ơn, tôi chờ phía sau nhé.
Của anh đây.
Cám ơn. Cám ơn.
- Vâng? - Vâng, xin chào. Bà... Roberts ạ?
- Vâng. - Chào bà. Tên cháu là Richard Collier.
Và cháu vừa mới đọc sách của bà về một nữ diễn viên Mỹ nổi tiếng.
Cháu thực sự rất hứng thú.
Cậu muốn hỏi gì?
Thông tin về bà Elise McKenna.
Thông tin thể loại gì?
Vâng. Cháu là nhà viết kịch. Và cháu đang nghĩ đến việc thực hiện một vở kịch dựa vào đời sống của bà ấy.
- Và tất nhiên, cháu phải nói với... - Tôi rất tiếc.
Thưa bà, xin bà. Xin bà, đừng.
Không phải là vì vở kịch, bà Roberts.
Mà là vì một thứ rất riêng tư.
Tôi không hiểu.
Cậu đã lấy nó ở đâu?
Bà ấy đã đưa cho cháu trong...
...đêm diễn vở kịch của cháu...
ở trường cao đẳng Millfield 8 năm về trước.
Cái đồng hồ đó rất quý giá đối với bà ấy.
Bà ấy chưa bao giờ bỏ nó ra khỏi người.
Nó đã biến mất trong đêm bà ấy mất đi.
Bà ấy mất tối hôm đó ư?
Mời cậu vào nhà.
Cám ơn.
Tôi có vài thứ lưu giữ trong bộ sưu tập của nhà hát.
Đó là bộ trang phục của một trong những vở kịch bà ấy diễn.
Bà Roberts, bà ấy là người như thế nào?
Khi tôi biết đến bà ấy, bà ấy là một người tốt và ân cần, nhưng...
...rất trầm.
Bà ấy có vẻ gì đó trống rỗng.
Không phải lúc nào bà ấy cũng thế chứ?
Ồ không. Không đâu.
Ai biết bà ấy hồi còn trẻ đều nói rằng
bà ấy nhah nhẹn, hoạt bát và luôn vui vẻ.
Mạnh mẻ, ngang nghạnh, hoàn toàn khác với lúc sau này.
Điều gì đã làm bá ấy thay đổi vậy?
Tôi không biết, nhưng sự thay đổi dường như xảy ra vào khoảng năm 1912.
Sau buổi bà trình diễn một vở kịch ở Grand Hotel.
Đây là người quản lý của bà ấy, William Robinson.
Ông ta trông thực sự lạ so với trong sách phải không?
Có một vài điều lạ lùng về mối quan hệ của họ.
Xem nè.
Cháu xem được không?
- Dĩ nhiên rồi - Thật tuyệt vời.
Ông này, Finney. Ổng là thẩy giáo môn triết học ở Millfield.
- Vậy à? - Dạ đúng vậy.
Bà ấy cứ đọc đi đọc lại quyển sách này.
Bà ấy làm đó.
Chuyện gì thế?
Đây là bản nhạc yêu thích nhất của cháu.
Cháu không hiểu chuyện gì đang xảy ra nữa.
Tiến sĩ. Finney? Cậu cần nói chuyện với tôi à?
Tôi có tiết dạy. Cậu tên gì?
Collier, thưa ông. Richard Collier.
Sinh viên? Dạ vâng, nhưng chín năm trước rồi.
Well, tôi cố gắng dạy cho thật thú vị, nhưng chín năm rồi à?
Tôi có thể giúp được gì cho cậu?
Cháu muốn hỏi ông một việc.
- Nói đi. - Du hành ngược thời gian là có thể không?
Câu hỏi thú vị đấy.
- Để tôi kể cho cậu nghe một chuyện, Richard phải không? - Dạ đúng ạ.
Tôi đã ở Venice năm 1971.
Lúc đó tôi đang ngụ trong một khách sạn cổ.
Ý tôi là rất cổ.
Cấu trúc, các tiện nghi đồ gỗ, mọi thứ.
Không gian xung quanh có vẽ từ xưa rồi.
Còn căn phòng của tôi, tôi có cảm giác là ...
... nó đã từ cả thế kỷ trước hoặc rất lâu so với năm 1971.
- Cậu hiểu không? - Dạ hiểu.
Thế thì, nói cách khác, địa điểm rất quan trọng.
Không quan trọng nhiều thế, nhưng cần thiết.
Phần tiếp theo đây.
Một buổi chiều, tôi...
No comments yet. Be the first to leave one.