The Love Bug

The Love Bug

Download Vietnamese Subtitle

Release info

Herbie The Love Bug 1969 DVDRip DivX
A Commentary by tieu_tung
Visit my blog http://cinemasaigon.blogspot.com/

Tags

divx
DVD
DVDRip
dvdrip
dvdr
Published on: 2010-08-07
Downloads: 30
Hearing Impaired: Yes

Vietnamese subtitle preview

The first 200 lines.

HERBIE, CON BỌ TÌNH YÊU Dịch phụ đề: QKK

Tôi muốn thử một lần nữa để kiếm giải thưởng.

- Chủ nhật tới được không? - Không, Jim. Không được.

- Nào, nghe nè, Bice... - Không, anh nghe tôi nói.

Tất cả các tài xế của tôi đều 18, 19.

Anh đã quá già so với đám nhóc đó.

Anh có thể bị thương.

Anh đã từng là một tay đua cừ khôi. Chưa đủ hãnh diện sao?

Tôi đã mất niềm kêu hãnh khi không còn lái xe nữa.

Jim, anh phải tự nhìn lại mình.

Anh đã khởi đầu tốt đẹp. Anh thắng vài đường đua, và anh nghĩ là anh đang tiến tới.

Nhưng nó vẫn chưa làm anh thỏa mãn, phải không?

- Rất biết ơn. - Anh cần tiền không?

Không.

Ê.

Anh làm gì với cái thứ này?

Cho một người bạn.

Ê! Công việc thế nào?

Tạm được.

- Tôi đem cho anh cái này. - Ồ, cám ơn.

Ôi, món đồ tội nghiệp.

Tôi sẽ tìm cho nó một chỗ tốt.

- Anh lại bị thương nữa à? - Rồi sao?

Một ngày nào anh sẽ tiêu tùng.

Sao anh cứ phải làm tài xế?

Có lẽ đua xe không phải là việc dành cho anh.

Còn những hãng xe dưới đường Van Ness thì sao?

Tôi dám chắc là một thợ máy giỏi sẽ kiếm được bộn tiền.

Mấy người có vấn đề gì vậy?

Bộ anh không hiểu sao? Tôi không phải là một thợ máy, tôi là một tài xế.

Tôi hiểu cảm giác của anh, Jim.

Ê, tôi đã từng tưởng là tôi hạnh phúc khi vẽ hoa trái.

Rồi một ngày kia, bên trong tôi, có một giọng nói cất lên,

"Tennessee Steinmetz."

Tôi nói, "Gì?" Nó nói, "Anh không hạnh phúc."

Tennessee, tại sao thứ duy nhất mà ta có trong nhà này lại là đồ ăn của két?

- Ý tôi là, chúng ta không có con két nào. - Ăn cái đó đi. Tốt lắm đó.

Đó là tảo ép. Nó lọc gan anh.

Rồi giọng nói bên trong tôi tiếp tục như sau:

"Anh chẳng bao giờ làm nên chuyện gì ở đây đâu.

Anh phải thay đổi cách sống."

Đó là lúc tôi bỏ đi. Tôi đã tới Tây Tạng,

lên một đỉnh núi, thọ giáo các thầy tu.

Tôi đã khám phá ra bản thân tôi.

Điều đó thật tuyệt vời.

Tôi không cần phải đi Tây Tạng.

Tôi biết tôi là ai.

Tôi biết tôi muốn gì.

Có một cuộc đua nhỏ ở một lễ hội gần Bakersfield tuần này.

Nếu tới đó được, tôi có thể kiếm được vài đồng. Tôi mượn xe của anh được không?

Được thôi, nhưng đề máy hơi khó đó.

Con quái vật đâu rồi?

Anh không rã chiếc Edsel ra rồi chứ?

Nó đến với tôi thật bất ngờ.

Đó là việc tử tế duy nhất để làm.

Tin tôi đi, Jim, nó sẽ hạnh phúc hơn ở trên đó.

Anh có sao không? Anh có chóng mặt không?

Ồ, không. Chỉ đau một chút ở trong đầu thôi.

Ồ, vậy, tôi nghĩ anh nên ngồi xuống. Tôi thành thật xin lỗi.

Không phải lỗi của cô. Tôi không có ý làm cô giựt mình.

Hình như gần đây anh bị tai nạn hơi nhiều.

Phải. Ồ, đó chỉ là một ít...

- Ôi, một quý cô. - Thôi, xin ông.

Xin lỗi.

Hơn 6.000 phân khối.

Bốn máy đôi, tất cả đồng tốc, từ 0 lên 60 dặm trong 5 giây.

Được rồi, cô Bennett. Để tôi tự tiếp quý ông này.

Cho phép tôi được tiếp ông, thưa ông?

Tôi thấy ông là một người biết trân trọng những thứ hoàn hảo.

Chắc chắn ông đã biết đây là một chiếc Thorndyke Special danh tiếng.

Cho phép tôi nói, thưa ông,

tôi nghĩ rằng chiếc xe này rất thích hợp với ông.

Phải. Phải, rất thích hợp.

- Để tôi mời ông một ly rượu vàng và bánh quy nhé? - Cứ tự nhiên.

Theo tôi thấy thì giá cả không phải là vấn đề đối với một quý ông như ông.

Ồ, tôi sẽ không trả giá nếu đó là điều mà ông muốn nói.

Ông có nghĩ tới một mức giá nào trong đầu không?

Khoảng 75 đô-la.

75 đô-la.

Tôi có thể trả 80 nếu cần. Ông còn muốn gì nữa trong thời buổi suy thoái này?

Thời buổi suy thoái!

Chúc một ngày vui vẻ, thưa ông.

Tạn biệt.

Ê!

Havershaw!

Cái này từ đâu tới vậy?

- Ông Thorndyke, vâng, thưa ông? - Cái thứ này làm gì trong tiệm của tôi vậy?

Tôi nghĩ có lẽ cô Bennett biết về nó.

Vâng. Chắc ông còn nhớ khi bà Van Luit mua một chiếc Bentley mới?

Bả cũng đặt chúng ta mua một chiếc xe nhỏ đã qua xử dụng cho người hầu.

Vậy tại sao cô hầu đó không lái chiếc xe này trời đánh này đi?

Chiếc xe đã được trả lại sáng nay, ông Thorndyke.

Cổ bị một vài rắc rối gì đó với nó.

- Đem nó ra khỏi đây! - Vâng, thưa ông.

Sao lại làm vậy?

- Tôi xin lỗi? - Sao ông không để cho chiếc xe nhỏ đó yên?

Sao ông dám cả gan bảo tôi phải làm gì trong tiệm của chính tôi?

Được rồi, tôi chỉ bất bình vậy thôi.

Chỉ vì tôi khó chịu khi thấy có người đối xử tệ bạc với một cái máy tao nhã như vậy.

Hay quá. Bây giờ, bởi vì tôi đã nghe quan điểm của ông rồi,

ông có quan tâm là mối quan hệ của chúng ta đã chấm dứt rồi không?

Havershaw! Đem cái thứ chướng mắt này ra khỏi phòng trưng bày của tôi.

Và nếu tôi còn thấy nó trong này lần nữa,

thì sẽ có người bị rắc rối lớn đó!

Vâng, thưa ông. Tất nhiên. Các chàng trai, đẩy đi.

Đẩy đi.

- Xin lỗi. Không phải việc của tôi, phải không? - Không sao đâu.

- Tạm biệt. - Ồ. Tạm biệt.

- Chào. - Chào. Ông muốn gì?

- Cảnh sát. - Được rồi. Ông muốn gì?

Xin lỗi vì phải hỏi cái này, nhưng trước đây ông đã từng thấy chiếc xe đó chưa?

- Chưa. Chưa bao giờ. - Ê, chiếc xe dễ thương đó.

Ê, chờ một chút.

Chờ một chút. Tôi nghĩ là đã thấy chiếc xe này trong một hãng xe ngày hôm qua.

Bây giờ, cho phép tôi thông báo với ông những điều sau đây:

Thứ nhất, đừng nói gì có thể có hại cho quyền lợi hợp pháp của ông.

Thứ hai, ngay khi ông xuống phố,

tôi khuyên ông nên tìm một luật sư giỏi.

- Ta đi chứ? - Đi? Để làm gì?

Vị bị nghi ngờ một vụ trộm lớn.

Khoan, chờ một chút. Có cái gì bất hợp lý trong chuyện này.

Làm sao chiếc xe đó tới đây được?

Tôi cũng tò mò như ông. Chúng ta đi chứ?

Tôi sẽ mua. Được rồi, tôi sẽ mua.

Nhưng tôi muốn vạch trần chuyện này. Tôi đã từng thấy nhiều trò rẻ tiền để bán xe,

nhưng cái này là quá đáng lắm.

Dàn cảnh cho con bọ này bị chiếm hữu bởi một người vô tội và rồi buộc tội tôi ăn trộm nó!

Sao ông dám nói vậy, thưa ông!

Có phải ông muốn nói tôi hạ mình dùng cái thủ đoạn như vậy?

Đó chính xác là điều tôi muốn nói!

Trước hết, ông cũng nên biết rằng trong những hoàn cảnh thông thường,

Tôi sẽ không bao giờ bán xe cho một ai đó mà tôi cho là,

có thể nói, ở ngoài rìa xã hội.

- Ở ngoài rìa xã hội? Ông bán một chiếc xe... - Làm ơn! Xin đừng cãi nhau nữa.

Tôi nghĩ là chúng ta đã khắc phục chuyện này rất tốt.

Ông Douglas đây cần một chiếc xe với giá thấp cộng thêm...

được trả góp hàng tháng, chiếc xe sẽ là của ổng.

Tốt lắm, mặc dù tôi chỉ muốn nhìn thấy ông Douglas này bị tống vô tù,

và cái thiết bị bốn bánh này bị quăng xuống biển!

- Tôi nghĩ là ông Thorndyke rất công bằng. - Công bằng! Không công bằng chút nào!

Tôi bị ép buộc! Tôi muốn mấy người biết là tôi biết hết và tôi không thích chút nào!

Để tôi chuẩn bị giấy tờ.

Xin ông vui lòng đi với tôi.

Xong rồi thì đưa ông Douglas và cái chiến lợi phẩm của ổng ra khỏi đây...

trước khi tôi mất bình tĩnh!

Cái gì vậy...

Có chuyện gì vậy? Đây là Los Angeles hay sao?

Tôi nghĩ ta nên đi xem qua cái nhà hàng mới ở quận Marin.

Anh điên rồi sao?

Được rồi. Trò đùa gì đây?

- Anh muốn nói gì? - Tôi không biết ông đã luộc nó ra sao,

nhưng chắc chắn là chiếc xe này dùng để diễn trò cho một gánh xiếc.

Nếu tôi muốn một chiếc xe diễn trò tôi sẽ mua ở tiệm đồ chơi.

Cho phép tôi nói, tôi không có chút ý niệm nào về những gì anh đang nói.

Anh tới đây ba hoa trong chiếc xe quái quỷ này...

và tấn công chiếc Rolls Royce của tôi!

Tôi đem nó trả lại.

Tôi muốn lấy lại tiền và những giấy tờ đã ký,

rồi tôi sẽ đi khỏi đây và hai người có thể cười vui với nhau.

Ông Douglas, nếu có gì trục trặc với chiếc xe này,

ông có thể vui lòng nói cho chúng tôi biết đó là gì không?

À, đó chỉ là nó thì muốn đi đường này trong khi tôi muốn đi đường khác.

- Cho dù nó là gì, không có gì ra ngoài trách nhiệm bảo hành của chúng tôi. - Tôi chắc chắn là vậy.

- Nếu ông nghiên cứu chương 12... - Xin lỗi, ông Thorndyke.

Nếu chúng ta đã bán xe cho quý ông này. Tôi cảm thấy có ít nhiều trách nhiệm.

Tôi thử nó được không?

Cô Bennett! Còn cuộc hẹn ăn tối của chúng ta.

Sẽ không lâu đâu.

Có vẻ như bây giờ nó rất bình thường.

Đôi khi những chủ xe mới có khuynh hướng thổi phồng những vấn đề.

Chúng tôi gặp chuyện đó hoài.

Tin tôi đi, khi tôi ở trong chiếc xe này một mình...

Trước hết hãy xử dụng nó nhẹ nhàng. Nó đúng là một chiếc xe tốt.

Ông có nhiều kinh nghiệm về xe hơi không?

Nghe nè, cô nương, nghề của tôi là lái xe đua.

Ồ, vậy chính là Jim Douglas đó à?

Ý cô là sao? "Chính là Jim Douglas đó?"

Để coi, hai năm trước ở Laguna Seca...

anh đã lộn mèo và thảy một chiếc Buick Special ra sau hàng rào.

Ở Willow Springs, tháng Hai năm ngoái,

anh đã làm một chiếc Lotus tan tành thành từng mảnh khắp đường đua.

Làm sao cô biết những chuyện đó?

Tôi không giỏi nhớ mặt và tên,

nhưng tôi không bao giờ quên một chiếc xe.

Tôi thích máy móc tốt.

Bây giờ sao anh không cho chiếc xe nhỏ này một cơ hội tốt.

Anh đã mua nó, thì hãy vui cùng nó.

Bây giờ anh có thể lái đưa tôi về được rồi.

Cái gì vậy, tía?

Muốn đem con bọ hung đó ra thi tài hả? Con sẽ qua nó cái một.

Đàng hoàng đi nhóc.

- Cô có thấy cái này nó phóng lên chưa? - Một trò biểu diễn của anh thôi, anh Douglas.

Nói cho cô biết, tôi không có làm gì hết.

Mất hút luôn, ông già. Không thể nào tin nổi.

Quá hớp, tía. Quá hớp luôn.

Cuối cùng thì có vẻ như khách hàng đã hài lòng,

Tôi sẽ xuống xe và tự tìm một chiếc taxi.

Anh làm ơn dừng xe lại được không?

Tôi đang cố! Nhìn nè!

Đúng như tôi đã nói với cô. Chiếc xe này lại bắt đầu giỡ trò.

More Vietnamese subtitles for The Love Bug

Comments

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left