The first 200 lines.
Mau lên chuyền bóng đi, nhanh nhanh!
Chuyền đi, chuyền đi!
Trời ơi, mau chuyền bóng qua đây!
Cố lên mau chuyền bóng đi!
Trò chơi kết thúc.
Thư tới này, mấy đứa ơi!
- Alice! - Có!
Alfred.
- Odette. - Có em!
Nathanaël.
Con sẽ thích ở đây.
Con sẽ có rất nhiều bạn.
Mẹ sẽ tới đón con sớm thôi.
Con rõ chưa? - Simon!
Có!
- Agathe. - Vâng!
- Robert. - Có!
Camille.
Jeanne.
Trong Chiến tranh thế giới thứ hai,
nhiều bậc cha mẹ Do Thái ở Pháp đã giao phó con cái của họ cho các tổ chức khác nhau,
tổ chức này đã nhận chúng vào và che chở chúng khỏi mối đe dọa.
Đưa cho Émile này.
Fanny!
Chờ em với chị Fanny!
Chờ em, chị Fanny!
Dựa theo câu chuyện của Fanny BEN-AMI Được xuất bản bởi Éditions du Seuil
HÀNH TRÌNH CỦA FANNY
Dựa trên câu chuyện có thật...
Creuse năm 1943
"Fanny, con yêu dấu,
Bố của con vẫn ở Trại Vernet. Ông ấy vẫn ổn.
Mẹ đã phải bỏ lại căn hộ của chúng ta mà đi. Viết thư cho mẹ gửi tới địa chỉ nhà của Dì Rose.
Con và các em thế nào rồi? Có được ăn no mặc ấm không?
Con đã phải gồng mình trưởng thành trong 2 năm.
Mẹ nhớ con nhiều lắm!
Mẹ muốn ôm chặt mấy đứa vào lòng.
Mẹ của con, người yêu tất cả các con."
"'Chào mẹ.
Vâng, chúng con đều ổn.
Chúng con không thể rời khỏi căn cứ, vì bây giờ quân Đức đang ở đây.
Chúng con cũng được ăn ngon.
Trứng, sữa và bắp cải mà chúng con trồng.
24, 25, 42, 38, 50!
Georgette có thể đếm đến 25.
- Và Erika... - Chị Fanny, chị đang ở đâu?
Chị Fanny!
...không còn nghịch bẩn nữa.
Cảm ơn mẹ vì đôi giày.
Chị Fanny!
Con sẽ gửi bức vẽ của Georgette. Đó là mẹ và bố.
Chúng con yêu bố mẹ và rất nóng lòng được gặp lại bố mẹ".
Được rồi đến giờ đi ngủ rồi!
Ngủ ngon, mơ đẹp nha!
Chúc chị ngủ ngon
- Hẹn ngày mai! - Hẹn ngày mai!
Nếu còn đá chị nữa thì quay về giường em đi!
Dạ vâng.
Chị kể chuyện cho em được không?
Không phải bây giờ.
Ngủ đi! Đừng có cựa quậy đấy!
Đó là con chó xấu tính.
Ta là chú chó xấu tính đây!
Còn cậu? Cậu tên là gì?
Georgette?
Georgette! Tôi là Georgette!
- Cậu có sợ lũ chó sói không? - Không.
Cậu có biết nàng công chúa nào không?
Mẹ ơi nhìn vào máy ảnh đi này!
Được rồi mấy đứa cười lên nào!
Fanny, con có muốn cầm lấy máy ảnh không?
Ngày 23 tháng 6 năm 1943 Truyện ngụ ngôn La Fontaine: Chó Sói và Cừu non
"Ai cho mày gan to dám làm đục dòng nước mát của ta?"
"Thưa đức ngài tôn kính, xin đừng nổi giận
bởi vì nơi tôi uống nước còn cách xa chỗ ngài
không dưới hai mươi bước về phía cuối dòng.
Thế thì làm sao tôi làm đục phía trên ấy được?"
"Chính mày đã làm vẩn đục nó đấy. Ta còn biết năm ngoái lại cũng mày đã nói xấu ta nữa."
"Làm sao mà thế được ạ? Tôi vẫn còn bú sữa mẹ tôi
thì năm ngoái tôi đã được sinh ra đâu."
"Nếu không phải mày thì là anh trai mày."
"- Nhưng tôi chẳng có anh em nào cả." "- Thế thì một đứa trong đám Cừu nhà mày."
"Bọn chúng mày chẳng kiêng nể tao chút nào,
chúng mày và cả lũ chó nữa, người ta bảo tao phải báo thù."
Coi chừng! Chó sói kìa!
Coi chừng! Chó sói kìa!
Coi chừng! Chó sói kìa!
Coi chừng! Chó sói kìa!
Coi chừng! Chó sói kìa!
Coi chừng! Chó sói kìa!
Chạy đi! Chạy đi! Chạy đi! Chạy đi!
Chạy đi! Chạy đi!
Chạy đi!
Đi thôi, Fanny.
Em sẽ thích Megève thôi.
Chuyện gì sẽ xảy ra nếu phải chuyển đi nữa vậy?
Không có đâu. Em sẽ được an toàn trong khu vực của quân Ý.
Nhưng Ý cũng là quân phát xít với Đức mà!
Đúng, nhưng họ không bắt bớ người Do Thái đâu.
Chị sẽ đi đâu?
Chị sẽ đóng cửa căn nhà này. Chúng ta không thể ở lại đây được nữa.
Chị Ethel, Julian đã giải thích cho em,
khi chị có món đồ gì đó trừ đi tiếp lại trừ đi tiếp nữa,
cuối cùng thì chẳng còn gì cả.
Đúng rồi đó, lên xe đi.
Lên xe buýt đi, Fanny. Lên đi!
Mấy đứa đừng có nhìn cũng đừng vỗ tay!
Đó là thắng chó đã bán đứng chúng ta.
Phá cửa đi! Phá cửa đi! Mau lên!
Dừng lại đi!
Buông tôi ra!
- Pierre! - Tiếp tục đi!
- Pierre! - - Tiếp tục đi!
Lối này, vào đi!
Mau lên!
Mau lên nào mấy đứa ơi!
Fanny, em không thích ở đây. Đáng sợ quá.
Suỵt!
- Thật không thể tin được! - Em biết.
Sao lại có mấy đứa bé miệng còn hôi sữa chứ?
Đưa chúng lên tầng đi!
Đi thôi!
Con đó trông kỳ quặc nhỉ?
Đúng vậy.
Nó nhìn kìa!
Các em lên giường đi!
Đến giờ đi ngủ rồi.
- Các em nam tắt đèn đi! - Vâng!
- Giường em đâu? - Ở đó nhưng mà...
Mau về chỗ đi!
Em gái chỉ ngủ được bên cạnh em.
Không thì sẽ khóc cả đêm.
Ngày mai rồi sẽ gặp thôi.
Giường ai người nấy ngủ! Học cách tự lập đi.
Mau lên!
Về giường đi.
- Ngủ ngon, hẹn gặp vào ngày mai! - Chúc ngủ ngon!
- Henri. - Vâng. Em cảm ơn.
- Samantha. - Có em!
- Anna. - Có!
Oscar.
Daniel.
Sophia, - Có em!
và Maurice. - Em cảm ơn!
Thế thôi sao?
Phải, cô rất tiếc.
Chị đã gửi mẹ địa chỉ chưa?
Sao mẹ không viết thư?
Mẹ đã quên rồi sao?
Mẹ đã quên rồi sao?
Để chị yên!
Fanny!
- Tại sao em bị trừng phạt? - Không phải đâu.
Em sẽ có được một chút yên bình và yên tĩnh trong nhà bếp.
- Như em đã nói... - Đủ rồi, Fanny!
Em có rất nhiều khoai tây!
Élie, đây là Fanny, phụ bếp mới mới của em.
Xin chào quý cô duyên dáng! Chúng ta sẽ thành lập một đội năng nổ!
Mọi việc giao cho em đó!
Cảnh cáo trước Fanny,
trong bếp cũng như trong cuộc sống, tất cả đều là về bài thuyết trình!
Em có thể hờn dỗi hoặc có thể cười.
Và ở vùng quê cũng không quá tệ đâu.
Hôm nay không có nhiều lắm nhưng mà...
Thứ để lại cho chúng ta
một mớ khoai tây và củ cải, không có thịt,
tiếp theo là sự khan hiếm của gà, chỉ có ký ức về nấm...
Và để tráng miệng, hãy dùng hạnh nhân cắt nhỏ với một ít đường!
Chết tiệt! Buôn quá quên cả giờ giấc.
Fanny mở vòi nước! Vặn hết cỡ đi!
... Kể từ khi Chủ vắng mặt, thật dễ dàng cho ông ta...
Không ai được biết. Đặc biệt là cô Forman.
Bí mật nhé?
Anh đã đến Lyon với chú anh.
Chú phải đi giao hàng ở đó.
Hiện giờ không thể về đó được nữa!
Đó là sào huyệt của Mật Vụ Đệ Tam Quốc Xã.
Không có chỗ dành cho quân Kháng Chiến.
Thành phố tra tấn! Biết chúng làm gì không?
Chị Fanny, đến chơi với em đi!
Không phải bây giờ, Georgette. Chơi với Erika đi.
- Nhưng chị ấy bảo... - Georgette!
Lũ gián đó sẽ không tồn tại lâu đâu.
Chúng ta khiến cho quân Đức tệ hại trở nên nhỏ bé
và nghiền nát chúng như loài sâu bọ.
Bạn bè của anh đang trong quân Kháng chiến.
Họ sẽ tới tiếp đón anh để chiến đấu.
Sớm thôi.
Không được nói cho ai! Không ai hết!
- Anh sẽ đi sao? - Anh sẽ quay lại thôi!
Khi chiến tranh kết thúc.
anh đã có thể thấy lễ ca tụng trước mắt:
Xe tăng quân Đồng minh lăn bánh vào Paris...
Các cô gái cổ vũ ném hoa...
Chúng ta sẽ được như sống lại!
Thấy quả táo không?
Nó ngon nhưng mà nó có thể ngon hơn nữa.
Chỉ cần em ăn nó,
rồi suy nghĩ rằng
quân Đức sẽ không đời nào được nếm thử hết.
No comments yet. Be the first to leave one.