The first 200 lines.
A FANTASTIC WOMAN
- Ménica? - Vâng?
Cô có thấy cái phong bì lớn màu trắng ở trên bàn tôi không
Tôi không thấy, thưa ông Orlando.
Vậy cảm ơn.
- Xin chào. - Chào ngài.
Cho tôi xin tờ giấy và cái phong bì nhé?
Được chứ.
Cám ơn.
Tình cảm của anh giống như tờ báo ngày hôm qua
Chẳng ai thèm đọc nó cả
Chỉ hấp dẫn khi vừa được phát hành vào buổi sáng
Xác nhận tin vào buổi trưa
Chiều đến rồi người ta đã quên mất
Tình cảm của anh giống như tờ báo ngày hôm qua
Tiêu đề đầy kín trang đầu
Để anh được biết đến khắp nơi
Em cắt tên anh ra và giữ lại
Dán nó vào tập ảnh lãng quên
Tình cảm của anh giống như tờ báo ngày hôm qua
Lý do để đọc báo của ngày hôm qua là gì?
Tin mà ai cũng đã biết
Và tin mà em không muốn đọc
Anh chẳng làm được gì
Nên em vứt anh vào xọt rác
Đã từng có anh, yêu anh, ủng hộ anh
Nhưng em không còn yêu anh nữa đâu
- Chào buổi tối. - Chào buổi tối.
Tôi có đặt chỗ cho "Orlando Onetto."
Xin chờ chút.
Vâng. Là bàn 41.
- Cám ơn. - Theo anh.
Cám ơn, Orlando.
- Cám ơn! - Tôi sẽ cắt bánh và mang ra.
Cám ơn.
Cám ơn tình yêu.
Bánh kem, còn có ca hát và mọi thứ.
Đây.
Trịnh trọng vậy.
"Có giá trị bằng chuyến đi hai người tới thác lguazu."
- Orlando! - Không tệ đâu.
Một trong những Kỳ quan thế giới đó.
Tuyệt!
Khi nào chúng ta đi?
10 ngày nữa.
10 ngày?
Và sao lại "Có giá trị"?
Chuyện dài lắm.
Anh vẫn chưa mua hả?
Có, anh mua rồi, in ra luôn rồi...
và bỏ vào phong bì.
Và rồi?
Anh đem tới nhà tắm hơi.
Và?
Anh quên mất đã để ở chỗ quái nào rồi.
Cụ già đáng thương.
Chắc phải nhờ người gác cổng mở.
Orlando?
- Orlando, sao vậy? - Anh không biết.
"Anh không biết"?
Anh không biết có chuyện gì nữa.
Anh bị cái quái gì chứ? Dậy nào.
Anh yêu.
Anh bị làm sao vậy?
Tựa lên tường nào.
Nhìn em nây.
Đây.
Anh có chìa khoá không?
Không.
Đợi em chút.
Không, Diabla, dừng laị! Tới đây
Diabla!
Orlando, anh yêu!
- Đi thôi! - Anh không sao.
Nói với em đi, được chứ?
Nói với em!
Làm ơn!
Nói với em đi!
Mình đang đi đâu?
Tới bệnh viện, Orlando, còn chỗ nào nữa?
Tập trung nhé?
Nhanh lên.
Sao?
Nhanh lên.
Em biết rồi, anh yêu.
Giúp tôi với!
Để tôi xem ông ấy.
Ông ổn chứ? Ông tên gì? Có nghe tôi nói không?
Juan Pablo, anh lên!
Cẩn thận, cẩn thận!
1, 2, 3.
- Tên ông là gì? Có nghe tôi nói không? - Tên ông ấy là Orlando.
- Có chuyện gì vậy? - Tôi không biết!
- Ông ấy có dùng thuốc không? - Không.
- Ông ấy bao tuổi? - 57.
Nhanh lên, ông ấy không phản ứng rồi!
Ông ấy thấy mệt sao?
Anh ấy tỉnh dậy vì đau đầu và phản ứng lạ lắm.
- Khi nào? - Tầm 15 - 20 phút trước đây.
Bệnh nhân nam bất tỉnh, 57, xuất huyết bên trái.
Giập phần trán.
Chuẩn bị? 1, 2, 3.
Graciela, gọi bác sĩ. Chuyền kéo.
- Chú ý nhịp đập. - Cẩn thận cởi áo ra.
- Cô à, cô phải ra ngoài. - Tôi đã tới nhanh nhất có thể.
Hãy đợi ở bên ngoài. Chúng tôi sẽ cứu ông ấy.
Hãy bình tĩnh.
Đi nào.
- Cô là người thân sao? - Không, tôi đưa anh ấy tới.
- Vậy cô không biết ông ấy? - Chúng tôi là bạn.
Đây là đồ của ông ấy.
Không để ở đây được.
Anh ấy thế nào rồi?
Chúng tôi sẽ thông báo.
Chờ một chút thôi.
- Chào cô. - Chào anh.
Cô là người thân của ông Onetto sao?
Vâng.
- Hai người là bạn đời? - Phải, là bạn đời.
- Xin lỗi, tên cô là...? - Marina Vidal.
Đó chỉ là biệt danh phải không?
Sao cơ?
Mời cô theo tôi...
...ta nói chuyện riêng chút nhé?
Có vấn đề gì sao?
Không, tôi chỉ muốn nói chuyện với cô.
- Nhưng có vấn đề gì sao? - Không.
Lối này.
Orlando?
Tôi là bạn của Orlando.
- Ai đang nói vậy? - Tôi là Marina.
- Tôi... - Vâng, tôi biết cô.
Chuyện là, Orlando thấy không khoẻ.
Khi nào?
Khoảng một tiếng rưỡi trước.
Tôi đã đưa anh ấy tới bệnh viện nhưng mà...
Bệnh viện nào?
Saint Thomas.
Anh ấy đã bất tỉnh ở trên xe.
- Và qua đời. - qua đời rồi?
Phải, mới đây.
Bác sĩ nói do phình mạch.
Tôi rất tiếc.
Vâng, tôi đây.
- Cô vẫn chưa gọi ai khác phải không? - Chưa.
Tốt.
Nhưng tôi cần ai đó tới đây. Tôi không lo nổi việc này.
Đừng lo. Tôi sẽ báo cho gia đình.
Đừng gọi cho ai khác.
Cô Marina Vidal?
- Vâng, có chuyện gì? - Xin hãy đi với tôi.
Hạ sĩ.
Cám ơn.
Xin lỗi.
Ông không cần phải coi tôi như tội phạm.
Tôi nhờ các anh nhé.
Tôi cần cô khai rõ.
- Ở đây sao? - Ngay đây.
Họ tên đầy đủ.
Marina.
Cô có mang thẻ căn cước không?
Tôi vẫn đang chờ xin.
Còn chưa đổi được, thì đây là tên hợp pháp của tôi.
Tên tôi là Marina Vidal.
Ông có vấn đề với chuyện đó sao?
Sao cô lại bỏ chạy?
- Sao tôi lại bị giữ lại vậy? - Cô không có bị giữ lại.
Vậy sao lại giữ thẻ căn cước của tôi?
Xin chào.
Marina?
Cảm ơn. Rất xin lỗi vì cô phải gặp chuyện này.
Tôi là Gabe.
Xin chào, Gabo.
Cô khoẻ chứ?
- Chào. - Xin chào.
- Chào ông. - Xin chào.
Gabriel Onetto, anh của người đã mất.
Có chuyện gì sao?
Không, ổn mà.
Cô ta đưa người tới và đi ngay. Nhưng chúng tôi có vài chuyện cần hỏi.
Nói với tôi đi.
Tôi là người thân. Tôi sẽ lo chuyện này.
Anh phải hiểu là cô gái này ở cùng với em tôi khi nó mất...
nên chuyện khá tế nhị.
Cám ơn.
Xin hãy cho tôi số điện thoại.
9...
...814...
...95...
...75.
Marina! Tới đây đi!
Tới liền!
- Mọi thứ ổn chứ? - Vâng, cảm ơn.
- Cho tôi ly nước nhé? - Được.
Cô không muốn tới, mà tôi lại gọi cô làm ca đêm.
Trời ạ.
Tôi không nghe thấy điện thoại, Alessandra. Bữa tiệc ồn quá.
Nhưng cô đã tới. Tôi rất cảm kích.
- Cô có cần gì không? - Không, ổn mà.
- Chắc chứ? - Ừ, không sao.
No comments yet. Be the first to leave one.