The first 200 lines.
Ông ấy là một nhà lãnh đạo khác biệt
Chỉ huy một đội quân đáng gờm.
Chủ tịch của một siêu cường đang lên.
Những tập phim này kể câu chuyện
về sự cai trị trong sáu năm của Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình.
Ông đứng đầu một nền kinh tế mà giờ đây rất quan trọng đối với tất cả chúng ta.
Hàng trăm triệu người đã thoát nghèo.
Trung Quốc rõ ràng sẽ là nguồn tăng trưởng lớn
trong nền kinh tế toàn cầu, và chúng tôi muốn một phần trong đó.
Trong nhiều năm, các nhà lãnh đạo thế giới đã tìm cách hợp tác với ông ta
để giải quyết một số vấn đề cấp bách nhất của thời đại.
Khi chúng tôi làm việc cùng nhau, điều đó tốt cho Hoa Kỳ,
tốt cho Trung Quốc và tốt cho thế giới.
Nhưng ở phương Tây, nỗi lo lắng ngày càng tăng về việc Trung Quốc
của Tập đang mở rộng quyền lực của mình.
Hiện nay, các phương tiện truyền thông đã cho thấy Đảng Cộng sản Trung Quốc
đã lén lút can thiệp vào các quyết định
của các cuộc bầu cử.
Tôi nghĩ rằng Úc, theo nhiều cách, là nơi phát đi những tín hiệu cảnh báo
Ở Mỹ, nhiều cuộc nói chuyện không còn là về sự hợp tác nữa.
Chúng tôi sẽ phải chấp nhận một số căng thẳng hơn với Trung Quốc,
thêm một số cuộc đối đầu với Trung Quốc.
Và Xi hiện đang đối mặt với thách thức lớn nhất từ trước đến nay đối với chính quyền của mình.
Sau nhiều năm căng thẳng,
Những người biểu tình ủng hộ dân chủ ở Hồng Kông đã xuống đường.
Chúng tôi không muốn Hồng Kông trở thành Trung Quốc.
Chúng tôi muốn tự do của chúng tôi.
Tập Cận Bình đã biến đổi đất nước của mình.
Ông có thể là Chủ tịch cho đến cuối đời.
Vậy điều đó có ý nghĩa gì với Trung Quốc và phần còn lại của thế giới?
Tập Cận Bình có một giấc mơ.
Trung Quốc phải mạnh mẽ, Trung Quốc phải mạnh mẽ,
Tương lai của Trung Quốc phải do Trung Quốc định đoạt.
Điểm mấu chốt mà tôi học được khi giao dịch với Trung Quốc
là không được tin họ. Đừng tin họ.
Chỉ vài phút nữa, trách nhiêm của Anh Quốc
sẽ chuyển giao cho Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa.
Chúng tôi sẽ không quên các bạn,
và chúng tôi sẽ dõi theo với sự quan tâm nhất
khi các bạn bắt đầu một kỷ nguyên mới của lịch sử phi thường này.
Năm 1997, 6, 5 triệu dân Hồng Kông
đã được bàn giao cho Trung Quốc sau 155 năm cai trị của Anh.
Tôi nghĩ rằng chúng tôi đã bàn giao cho Trung Quốc
một nền kinh tế rất thành công, thịnh vượng,
một xã hội tự do.
Và Trung Quốc đã hứa rất nhiều với chúng tôi rằng trong tương lai,
sự thay đổi dân chủ mà chúng ta đang làm
sẽ được tiếp tục, và Hồng Kông sẽ chịu trách nhiệm
xây dựng những thỏa thuận pháp luật của riêng mình.
Cờ Liên minh và cờ Hồng Kông giờ sẽ được hạ xuống,
quốc kỳ của Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa
và cờ Đặc khu hành chính Hồng Kông
sẽ được kéo lên.
Người Anh đã ký một thỏa thuận với Đảng Cộng sản cầm quyền của Trung Quốc
cho phép Hồng Kông tự quản trong 50 năm
với sự can thiệp tối thiểu từ Bắc Kinh.
Theo thỏa thuận, được gọi là một quốc gia, hai chế độ,
Bầu cử tự do được duy trì ở Hồng Kông
Tôi nghĩ tất cả chúng ta đều tin rằng, mặc dù sẽ có những khó khăn
nhưng những gì đã có ở Hồng Kông sẽ được duy trì và hoạt động tốt
Hồng Kông vẫn sẽ là một trong những thành phố tự do nhất châu Á.
Tôi nghĩ Tập Cận Bình đã thay đổi điều đó.
Một năm làm chủ tịch của Tập,
những cam kết với người Anh đã không được thực hiện.
Trung Quốc nói rằng người Hồng Kông có thể bầu Trưởng đặc khu.
Nhưng họ sẽ chỉ có thể bỏ phiếu
cho các ứng cử viên được chấp thuận bởi một ủy ban đặc biệt
được coi là thân Bắc Kinh.
Biểu tình ở quy mô này rất hiếm thấy ở Hồng Kông,
nhưng những sinh viên quyết tâm gây sự chú ý của Bắc Kinh.
Lời hứa về phổ thông đầu phiếu...
.. hoàn toàn vô nghĩa, họ phàn nàn,
bởi quy định sàng lọc các ứng cử viên bầu cử.
Bây giờ họ đang lên kế hoạch bất tuân dân sự
nếu cuộc biểu tình này không thành công.
Chúng tôi muốn một nền dân chủ thực sự.
Chúng tôi muốn quyền bầu cử phổ thông đích thực cho Hồng Kông.
Giáo sư đại học Benny Tai là một trong những nhà lãnh đạo phản kháng.
Chính quyền phải nhìn nhận những vấn đề liên quan đến cuộc bầu cử năm 2017
Nếu không, chúng tôi sẽ không ngừng biểu tình!
Tôi nghĩ rằng ông Tập Cận Bình hiểu rằng
chính quyền Trung Quốc chỉ có thể cho Hong Kong một cuộc bầu cử mà họ có thể kiểm soát
Nếu chúng tôi có thể tiếp tục tiến hành các cuộc biểu tình hòa bình
Đảng Cộng Sản Trung Quốc sẽ phải chịu sức ép chính trị và
thay đổi lập trường về Hong Kong
Khi màn đêm buông xuống, đám đông tràn ngập,
họ gửi cho Bắc Kinh một thông điệp rằng họ là một thế hệ hậu thuộc địa
những người không chấp nhận làm tôi tớ cho một chế độ cai trị khác
Đó là người Hồng Kông đấu tranh cho dân chủ,
bất chấp sự đàn áp khốc liệt từ chính quyền Bắc Kinh.
Nathan Law là người đứng đầu biểu tình sinh viên.
Đây là một trong những giao lộ nhộn nhịp nhất ở Hồng Kông.
Tôi nhớ ở đây từng xảy ra rất nhiều cuộc đụng độ,
rằng cảnh sát đã chặn người dân
và xung đột đã xảy ra.
Phản ứng của cảnh sát là không khoan nhượng.
Chúng tôi sử dụng những chiếc ô như lớp khiên
bảo vệ bản thân khỏi bình xịt hơi cay
Đấy là lý do tại sao chúng tôi gọi đây là Phong trào Ô dù
Vài phút trước,
đã có lựu đạn cay ném vào đám đông.
Vẫn còn thấy khó thở và cay mắt.
Nhưng ngay lúc này, một cuộc xô xát giữa cảnh sát chống bạo động
và bên kia là đám đông.
Rất nhiều người đã chứng kiến cảnh sát sử dụng hơi cay qua TV
và họ nói với tôi họ rời khỏi nhà ngay lập tức để ủng hộ biểu tình
vì họ rất phẫn nộ với hành động của cảnh sát
Sao các người có thể sử dụng hơi cay lên chính đồng bào của mình?
Khi các cuộc biểu tình lớn thêm, cảnh sát đã rút lui.
Người biểu tình, những người công khai thách thức chính quyền Hồng Kông
và Bắc Kinh, chiếm một phần thành phố.
Ở Trung tâm Tài chính toàn cầu,
một ngày mới khởi đầu cho phong trào dân chủ của Hồng Kông.
Chúng tôi thấy các sinh viên đại học, cả học sinh trung học,
bất chấp tù tội để gửi thông điệp đến Bắc Kinh,
yêu cầu cải cách dân chủ kiểu phương Tây.
Những người biểu tình làm tê liệt một phần thành phố trong nhiều tuần.
Chính phủ rõ ràng đã quyết định để cho sự mệt mỏi, chia rẽ
và sự phẫn nộ của công chúng thúc đẩy Phong trào Dù tan rã.
Chính quyền Hồng Kong đã thay đổi chiến lược
Nếu họ không thể giải tán đám đông
thì một chiến thuật kéo dài để mai mòn sức lực phong trào
Chính phủ không nhượng bộ.
Sau hai tháng rưỡi, các cuộc biểu tình đã chấm dứt.
Đoán mình sẽ bị bắt, Benny quyết định ra đầu thú.
Chúng tôi chờ đợi
nhưng vẫn không có lệnh bị bắt.
Tôi muốn bầu cử công bằng.
Trong những năm sau đó,
Những người biểu tình tiếp tục kêu gọi dân chủ,
nhưng Chủ tịch Tập tỏ ra không chấp nhận các yêu cầu của họ.
Ông ta thực sự đã đi theo hướng ngược lại
đối với những gì các sinh viên yêu cầu.
Và chúng ta đã thấy, dần dần,
một sự kìm kẹp chặt chẽ hơn của Bắc Kinh về các vấn đề Hồng Kông.
Ông ta thực sự đang cố gắng phát triển một loại tường ảo xung quanh Hồng Kông.
Ông ta đang cố viết lại sách lịch sử và sách khoa học chính trị.
Tôi nghĩ rằng đich đến cuối cùng cho Hồng Kông trong tâm trí của Tập Cận Bình
về cơ bản là một thành phố Trung Quốc đại lục
phát triển mạnh về kinh tế.
Vào ngày kỷ niệm 20 năm bàn giao Hồng Kông cho Trung Quốc,
Chủ tịch Tập Cận Bình đã có chuyến thăm ba ngày
và sau đó là một thông báo được chuẩn bị kỹ lưỡng
từ Bộ Ngoại giao Trung Quốc.
Giờ đây Hồng Kong đã trở về trong vòng tay đất mẹ được 20 năm
Tuyên bố chung Trung-Anh, một tài liệu lịch sử, đã không còn phù hợp với hiện tại
Mong nhân dân chấp nhận thực tế này
Hàng vạn người đổ ra đường
để phản đối điều họ sợ Tập sẽ làm
với Hong Kong.
Nhưng biểu tình chẳng thay đổi được gì.
Hồng Kông thuộc về Trung Quốc.
Nói cách khác, toàn bộ chủ quyền của Hồng Kông là một phần của Trung Quốc.
Nếu Hồng Kông không có chủ quyền riêng,
loại hình dân chủ mà chúng ta hiểu, hoặc được giải thích bởi các phương tiện truyền thông phương Tây,
rõ ràng là không thực tế.
Hồng Kong được trao trả lại cho một chính quyền độc tài
với sự cam đoan rằng
sự tự do và quyền lợi của nó
sẽ được bảo vệ
Tôi nghĩ phía Anh có nghĩa vụ phải lên tiếng.
Nếu Chủ tịch Tập Cận Bình muốn nói rằng,
"Các người không thể tin những gì người tiền nhiệm của tôi đã làm,
"Các người không thể tin tôi, cũng không thể tin Trung Quốc sẽ giữ lời hứa
"trong các thỏa thuận quốc tế,"
vậy tôi nghĩ chúng ta nên nhìn nhận nghiêm túc những gì đang xảy ra.
Thật đáng thất vọng theo cách mà Tập Cận Bình
đã kìm hãm các quyền tự do của Hồng Kông.
Và tôi nghĩ rằng chúng ta sắp đến lúc
có thể nói rằng Hồng Kông không còn là
một đất nước, hai chế độ.
Chính phủ Trung Quốc nói rằng người dân Hồng Kông
được hưởng các quyền dân chủ chưa từng có
và tự do rộng rãi hiếm thấy ở các nơi khác trên thế giới,
và rằng hai thập kỷ qua đã chứng minh đầy đủ
một quốc gia, hai chế độ
là sự sắp xếp thể chế tốt nhất
cho sự thịnh vượng và ổn định lâu dài cho Hồng Kông.
Họ nói những gì xảy ra ở Hồng Kông hoàn toàn là vấn đề nội bộ của Trung Quốc.
Cách tiếp cận vấn đề Hồng Kông của Trung Quốc
phản ánh một chính sách đối ngoại mới và quyết đoán hơn.
Trong nhiều thập kỷ, Trung Quốc đã theo đuổi nguyên tắc -
ẩn giấu sức mạnh và chờ thời cơ.
Nhưng dưới thời Chủ tịch Tập, điều đó đã thay đổi.
Hôm nay, hơn bất kỳ thời điểm nào, chúng ta đoàn kết hơn, tự tin hơn và có khả năng
đạt được mục tiêu cường quốc hóa Trung Quốc.
Không ai có thể bắt Trung Quốc chấp nhận bất cứ điều gì ảnh hưởng đến lợi ích quốc gia
Tập đang nói: "Bây giờ là lúc chúng ta đã sẵn sàng.
"Chúng ta có sức mạnh. Chúng ta thấy điểm yếu
"ở các quốc gia hàng đầu khác và chúng ta sẽ sử dụng tất cả các yếu tố này
"cùng sức mạnh quốc gia, để Trung Quốc
"có thể chiếm lại vị trí xứng đáng của nó không chỉ ở châu Á
"mà trong chính thế giới này."
Trung Quốc chắc chắn sẽ thách thức
vị trí của nước Mỹ trên thế giới.
Trung Quốc không tin vào mô hình dân chủ tự do của phương Tây.
Trung Quốc đang xây dựng mô hình của riêng mình.
Vì vậy, vâng, theo nghĩa đó, nó sẽ là một đối thủ cạnh tranh thực sự.
Leon Panetta, với tư cách là Bộ trưởng Quốc phòng Hoa Kỳ,
đã phát triển một tình bạn với Tập Cận Bình,
No comments yet. Be the first to leave one.