The first 200 lines.
LOẠT PHIM CỦA NETFLIX
Họ đã chơi bài gì?
Lúc nào?
Khi mọi thứ bắt đầu.
Họ đang chơi bài "Kiss the Devil".
Một trong các bài nổi nhất của họ.
Bài bọn tôi đều đợi được nghe.
Như thể
chúng muốn tấn công khi bọn tôi hưng phấn nhất.
Lúc đó cô đang ở hàng đầu cạnh sân khấu?
- Không. - Không?
Không.
Nhưng cô khai mình ở hàng đầu.
Lúc đó thì không.
Khi nhạc cất lên, tôi ở quầy rượu phía sau.
Quan trọng là cô phải kể chính xác việc đã xảy ra.
Tôi đi mua hai cốc bia rồi quay lại chỗ Alex,
lách qua đám đông đang nhảy.
Sôi động lắm.
Rồi đột nhiên...
Có tiếng nổ lốp bốp, giống tiếng pháo.
Ca sĩ nhìn lên
và ngừng hát.
Im lặng như tờ.
Rồi...
Có nhiều tiếng lốp bốp hơn.
Tất cả bắt đầu hoảng loạn.
Người thì nằm bẹp xuống sàn,
người thì la hét và chạy tán loạn.
Ta nghỉ một lát đi.
Cô có ngã xuống không?
Có.
Tôi gần đến chỗ Alex,
nhưng rồi tôi nằm xuống đất như những người khác.
Đó là lúc...
tôi nhận ra Alex đã ngã quỵ.
Ngay trước mặt cô?
- Anh ta có úp mặt xuống không? - Có.
Anh ta chết rồi à?
Sao cô biết?
- Có máu chứ? - Thưa ông.
- Nhiều máu không? - Đủ rồi.
Chỗ đó tối đen. Sao cô thấy anh ta được?
Trong chốc lát thôi. Đèn lại sáng lên ngay.
Và sau đó thật khủng khiếp.
Chúng tôi biết việc này không dễ dàng.
Vài đồng nghiệp của chúng tôi có bạn ở Bataclan.
Cô ấy đã khai với đội chống khủng bố.
Tôi biết.
Nhưng chúng tôi được yêu cầu phải hỏi lần nữa.
Alex trúng phải loạt đạn đầu à?
Cô có thấy kẻ tấn công không?
Có chi tiết gì không?
Tôi nghĩ chúng có ba hoặc bốn tên.
Ba hay bốn?
Ba.
Chúng đeo súng trường tấn công và bao vây chúng tôi
để xem ai động đậy.
Chúng tôi nghe tiếng điện thoại reo,
rồi lại thêm nhiều tiếng súng.
Khi nghe tiếng điện thoại, chúng nã súng bắn người như ngã rạ.
Nên chúng tôi không thể gọi giúp đỡ.
Cô đã giả chết à?
Tôi chỉ có thể làm thế.
Có lúc,
một trong số chúng đến chỗ tôi.
Hắn dừng lại và đứng ngay cạnh tôi.
Và...
Tôi nhắm tịt mắt và hắn đi tiếp.
Tôi vẫn còn gặp ác mộng.
Tôi thấy hắn đang nhìn tôi,
rồi điện thoại tôi reo lên và hắn bắn tôi.
Ít nhất cô cũng thoát được.
Nếu hắn giết tôi thì tôi đã có thể ở bên Alex.
Cô nằm xuống sàn. Rồi sau đó?
Rồi mọi thứ trở nên tĩnh lặng.
Alex nằm ngay trước mặt tôi.
Có mùi rất lạ.
Mùi của máu lẫn với thuốc súng.
Tôi ướt sũng.
Không biết do bia hay do tôi tè ra quần.
Các người đang tra tấn cô ta kìa.
Đúng quy trình mà.
Thôi đi, thế này đi quá xa rồi.
Các ông muốn chi tiết kinh tởm hơn chứ?
Sao cô thoát ra được?
Giữa hai loạt đạn, chúng tôi nghe thấy
tiếng lạch cạch.
Tôi đoán chúng đang nạp đạn.
Vài người trước tôi đứng dậy và chạy về phía cửa thoát hiểm.
Tôi tự động chạy theo họ.
Tôi không biết sao mình ra ngoài được nữa.
- Vậy cô bỏ bạn trai mình lại? - Đừng nói bóng gió nữa.
Nếu đó là vợ tôi, tôi sẽ không bỏ mặc cô ấy.
Cô đi lối thoát hiểm nào?
Lối bên hông sân khấu.
Phía bên phải?
Không, bên trái. Sau tấm màn.
Lối đó dẫn ra hẻm Amelot.
Chúng tôi không thể nhờ ai giúp.
Mọi người chạy hết sức bình sinh.
Tôi nhớ có người bám vào gờ cửa sổ.
Một cô gái trước tôi vừa chạy vừa ngoái đầu lại
rồi va vào cột và ngã xuống.
Cô có giúp cô ấy chứ?
Không.
Tôi cứ chạy như điên.
Tôi không biết phải làm gì ngoài việc nghĩ về Alex.
Tôi nhớ đã thấy anh ấy trước khi chúng xuất hiện.
Tôi đi mua bia ở quầy
còn anh ấy chờ tôi cạnh sân khấu.
Và...
anh ấy gật gù theo điệu nhạc,
vờ rằng mình vui vẻ.
Nhưng anh ấy ghét ban nhạc đó.
Anh ấy không nghe loại nhạc đó.
Là họa sĩ minh họa,
anh ấy muốn xuất bản tiểu thuyết hình ảnh đầu tay
cùng với người bạn thân, Léonard.
Nhưng không ai biết anh ấy tài năng thế nào.
Tôi đã năn nỉ anh ấy mua vé hòa nhạc.
Và giờ tôi rất giận bản thân mình
vì nếu anh ấy không tử tế như thế,
mọi chuyện đã không xảy ra.
Có được cái mình cần chưa?
Xong rồi nhỉ?
Thành viên của Hiệp hội Hỗ trợ Nạn nhân đang hợp tác.
Thân chủ của tôi đã trả lời câu hỏi, nhưng để làm gì?
- Cô được trả tiền. - Vấn đề không phải tiền.
Vả lại, tôi còn chưa hòa vốn nữa.
Anh có vẻ biết lý lẽ hơn.
Kết thúc ở đây thôi.
Trừ khi anh nghĩ rằng thân chủ tôi đã làm sai gì đó.
Tôi muốn quay lại đoạn cô ở chỗ hẹn,
trên sàn nhà kế bên Alex.
Sau loạt súng,
mất bao lâu cô mới chạy đến chỗ thoát hiểm?
Tôi không rõ, chừng một phút.
Một phút hả?
Chắc là một phút rưỡi.
Chưa đến hai phút?
Cô lặp lại lớn chút để ghi âm nhé?
- Chưa được hai phút. - Cảm ơn.
Có gì trên ban công?
Gì cơ?
Khi nằm trên sàn, cô đã thấy bọn tấn công, vậy hẳn cô phải thấy ban công.
Không hẳn.
Có chuyện gì trên đó?
Loạn cả lên, giống dưới lầu.
Rõ hơn chút được không?
- Ý ông là sao? - Về sự hoảng loạn.
Họ thoát qua đường giếng trời. Cô có thấy họ không?
Ông nói gì vậy? Giếng trời nào?
Làm gì có.
Họ chạy qua mấy cái thùng để lên gác trốn.
Ai cũng biết điều đó.
Anh tên gì?
Omar.
Nhắc ông ta rằng tôi là nạn nhân chiến tranh nhé?
Bên Công tố Quận có nói rồi.
Tôi chưa quên.
Tôi muốn nghe nhiều hơn về bọn xả súng.
Cô kể rằng chúng có ba tên.
Có đeo mặt nạ chứ?
Không.
Cô thấy chúng ốm hay mập?
- Hay là... - Cũng bình thường.
Bình thường?
Phải, bình thường.
Tôi nói lại nhé?
Mọi nhân chứng khác
đều nói thấy những thân hình cao to.
Tôi không nhớ gì nữa.
Nếu bọn xả súng trông cao to,
đó là vì chúng đeo đai thuốc nổ.
Nhảm nhí thật. Ông muốn ám chỉ gì?
Có người đã gửi đơn kiện thân chủ của cô.
- Lựa lời mà nói đi. - Nghiêm trọng đấy.
- Hãy xem cô ấy đã trải qua gì đi. - Làm gì có mà trải.
Vì cô ấy đâu có mặt ở Bataclan ngày 13 tháng 11.
Nên chúng tôi mời cô ấy đến.
Để cô ấy đừng dối trá nữa.
Được rồi.
Ta đang có tiến triển.
Chuyện sao rồi?
Ngon lành. Anh nghĩ sao?
Tôi không hiểu sao họ lại giao việc này cho Audrey,
nhưng ta cũng không may lắm.
Sao lại công kích cô gái tội nghiệp này?
Là kế hoạch của Audrey đấy.
Đi quá xa rồi đó.
Ta chỉ có đơn kiện cô ta.
Ta sẽ gặp rắc rối nếu không xong chuyện.
Là Audrey tiêu, không phải chúng ta.
Hay ở chỗ đó.
Ông ấy bực bội vì không được làm đội trưởng.
Không đùa đâu.
Rồi, tôi bắt đầu ghi âm tiếp.
Giờ là 2:28 chiều.
Người hiện diện như cũ.
No comments yet. Be the first to leave one.