The first 200 lines.
Trong tập trước...
Là tôi thấy thế thôi, hay cậu bắt đầu thấy dễ dàng chứng kiến hơn rồi?
Tôi có thể bắt mình nhìn nhưng tư duy thì đang lịm dần.
Con người em sẽ không thích hợp với...
Với con người anh.
Anh có biết mình đang ở đâu không, anh Graham?
Em gái tôi đã bị ghim lên đầu một con hươu bị cắt đứt,
... bị xẻ ngay giữa ngực.
Ta có thể giúp cháu. Ta có thể giấu cái xác.
Abigail Hobbs có thể là người duy nhất biết sự thật.
Ông không thể hỏi cô bé ngay lúc này, Jack.
Tôi muốn về nhà.
Trò xếp hình bệnh nhất thế giới.
Phải, nhưng những miếng ở góc đâu?
Gì cơ?
Mẹ tôi lúc nào cũng nói hãy bắt đầu trò xếp hình từ miếng góc.
Miếng góc... tôi nghĩ là đầu chăng?
Ta có quá nhiều miếng góc.
Bảy ngôi mộ. Và quá nhiều đầu.
Miếng trên đầu có vẻ là nạn nhân gần đây duy nhất.
Những phần khác đã từ nhiều năm, thậm chí nhiều thập kỉ.
Và ta biết là có bảy trong số những cái xác được chôn ngoài này.
Kẻ đào họ lên là ai đi chăng nữa cũng biết chính xác nơi họ được chôn.
Tôi nghĩ chắc giết họ một lần là không đủ với hắn.
Hắn phải quay lại và sỉ nhục những nạn nhân của mình.
Những ngôi mộ này đã không bị mạo phạm, Jack.
Họ bị phơi bày.
Được rồi mọi người. Đi thôi! Ra khỏi hiện trường.
Tôi đã lên kế hoạch thời khắc này...
... công trình này, với sự chính xác.
Thu gom tất cả các nguyên liệu thô từ trước.
Tôi sắp đặt những thi thể một cách cẩn thận...
... tuỳ thuộc để chúng vào nơi thích hợp của mình.
Trật tự, bị tháo thành từng mẩu.
Nạn nhân cuối...
Tôi để dành lại sau cùng.
Tôi muốn anh ta nhìn tôi làm việc.
Tôi muốn anh ta biết ý đồ của mình.
Đây là bản thành tích của tôi.
Đây là thành quả cuối cùng của tôi.
Đây, là di sản của tôi.
Will. Tôi không nghĩ là cậu sẽ đến.
Tôi không biết mình đến đây bằng cách nào.
Xe của cậu ở ngoài, vậy ta biết là cậu đã lái xe đến.
Tôi... tôi đang ở trên một bãi biển ở Grafton, Tây Virginia.
Tôi nhắm mắt, và rồi tôi...
... tôi tỉnh dậy ở phòng chờ của ông, chỉ có điều tôi đã không ngủ.
Grafton, Tây Virginia cách nơi này ba tiếng rưỡi đồng hồ.
Cậu đã quên mất thời gian.
Có gì đó không ổn với tôi.
Cậu đang phân ly, Will.
Đó là cơ chế sinh tồn tuyệt vọng của tinh thần phải chịu đựng sự hành hạ lặp đi lặp đi.
Không, không. Tôi không bị hành hạ.
Cậu bị rối loạn thấu cảm.
Những gì cậu cảm nhận được đang làm cậu choáng váng.
Tôi biết. Tôi biết. Tôi biết.
Nhưng cậu lại quyết định lờ nó.
Đấy là sự hành hạ tôi đang nói đến.
Sao... ông có muốn tôi nghỉ không?
Jack Crawford đã cho cậu cơ hội để nghỉ, và cậu đã không nắm lấy nó. Tại sao?
Tôi cứu những mạng sống.
Và nó cảm thấy tốt?
Nói chung, có.
Vậy cuộc sống của cậu thì sao?
Tôi là bạn của cậu, Will.
Tôi không quan tâm đến những mạng sống cậu cứu. Tôi quan tâm đến mạng sống của cậu.
Và cuộc sống của cậu đang phân ly khỏi hiện thực.
Tôi bị mộng du.
Tôi đã trải qua những ảo giác.
Có lẽ tôi nên đi chụp cắt lớp não.
Will.
Thôi nhìn về phía sai lầm khi tìm giải pháp cho vấn đề này đi.
Cậu đã ở hiện trường khi bị phân ly.
Nói tôi nghe về nó đi.
Là một cây cột totem xác chết.
Ở một vài nền văn minh, tội ác và lỗi lầm được công khai...
... để mọi người có thể thấy chúng và nỗi hổ thẹn.
Không, đây không phải sự hổ thẹn.
Đây là sự kỉ niệm. Hắn đang đánh dấu thành tựu của mình.
Và khi đối mặt với thành tựu của tên sát nhân này...
... tâm trí của cậu đã cần được giải thoát, và cậu quên mất thời gian.
Vâng.
Tôi lo cho cậu, Will.
Cậu thấu cảm quá sâu sắc với những tên giết người của Jack Crawford đang bao trùm tâm trí mình...
... đến mức để rơi bản thân mình vào tay chúng.
Sẽ ra sao nếu cậu quên mất thời gian và làm hại bản thân cậu?
Hay ai đó khác?
Tôi không muốn cậu thức dậy và thấy một totem do chính tay mình.
Mỗi ngày, tôi thức dậy, và...
... tôi nghe thấy giọng của bố mình.
Như thể ông ấy đang quỳ bên giường của tôi.
Ông thì thầm những gì đã nói với tôi.
Ông nói với tôi ông giết những cô gái.
Hết lần này đến lần khác.
Vậy ông sẽ không phải giết tôi.
Tôi ước bố còn sống để tôi có thể hỏi ông...
... tôi đã khiến ông cảm thấy thế nào?
Cái gì ở tôi đã quá sai lầm đến nỗi ông muốn giết...
Ông ấy nên làm thế.
Ông ấy nên giết cô.
Vậy ông ấy đã không phải giết tôi.
Vậy ông ấy đã không phải giết tôi.
Vậy ông ấy đã không phải giết tôi.
Vậy ông ấy đã không phải giết tôi.
Vậy ông ấy đã không phải giết tôi.
Vậy ông ấy đã không phải giết tôi.
Ông ấy nên giết cô.
Vậy cô đã không phải giết tôi.
Chào.
Tôi xin lỗi chuyện hôm qua.
Xin lỗi về cái gì?
Tôi... đã không cảm thấy là mình.
Chà, cảm thấy không phải là mình gần như là... việc cậu làm, phải không?
Có lẽ vậy.
Phải. Được rồi.
Vậy. tôi có vẻ ổn với ông?
Có gì cậu muốn nói với tôi chăng?
À... không.
Chà, rõ là có gì đó cậu không muốn nói với tôi.
Tôi... tôi nghĩ, hôm qua tôi chỉ thấy hơi lạc lõng, vậy thôi.
Vậy hôm nay cậu ở đâu?
Nó khiến tôi bối rối.
Những thi thể đó khiến tôi bối rối, và...
Và... tôi nghĩ nó đã có chút rõ ràng hơn... hơn trước kia.
Nếu có vấn đề, cậu cần phải nói cho tôi.
Có vấn đề gì không, Will?
Mọi thứ đều ổn.
Được rồi.
Vâng.
Họ đã bán nhà của bố mẹ em.
Nhà của những kẻ giết người không kiếm được nhiều trên thị trường bất động sản ngày nay.
Và em sẽ không có được phần nào.
Gia đình những nạn nhân do bố em giết đã đệ trình đơn kiện thiệt mạng phi pháp.
Thiệt mạng phi pháp?
Điều đó có nghĩa họ sẽ hưởng tất cả, Abigail.
Từng xu một.
Những gì em có ở đây là tất cả những gì em có.
Để họ lấy hết tiền của ông ấy đi.
Em không muốn đồng nào hết.
Em có thể tự làm ra tiền của mình.
Em sẽ kiếm được bao nhiêu...
... nếu chị viết sách về em?
Về bố của em?
Nhiều.
Chị vẫn muốn kể câu chuyện của em chứ?
Tôi nghĩ là em cần kể câu chuyện của chính mình.
Nhưng tôi là người giúp em kể nó.
Không ai biết nhiều hơn tôi về những gì bố em đã làm.
Ngay cả Will Graham cũng không?
Will Graham là một phần của câu chuyện em sẽ kể, Abigail.
Không phải người giúp em kể nó.
Anh ta tránh em vì em khiến anh ta cảm thấy giống bố em.
Cảm thấy giống bố em khiến anh ta cảm thấy như một tên sát nhân.
Người ta nghĩ em giúp bố em giết những cô gái ấy.
Em có thể thay đổi những gì người khác nghĩ.
Ta có thể thay đổi nó cùng nhau.
Tất cả mọi người sẽ được biết sự thật.
Được rồi.
Hãy kể câu chuyện của em thôi.
Có bao nhiêu thi thể?
Tổng cộng là 17.
Hãy gặp người tươi mới nhất.
Joel Summers.
40 tuổi.
Chủ một cửa hàng di động ở Knoxville, Tennessee.
Hoặc từng. Đã mất tích ba ngày.
Bị đâm một lần vào tim.
Những chấn thương khác là sau tử vong... gãy xương, trật khớp hông, vai.
Anh ta đặc biệt với hung thủ, theo một cách nào đó.
Anh ta giữ vị trí danh dự.
Bảy thi thể từ những ngôi mộ không được đánh dấu tìm thấy ở hiện trường.
Đất trên các phần thi thể khớp với đất ở nghĩa trang.
Chấn thương lực tù, bị đâm, siết cổ. Thiệt mạng phi pháp.
Có ít nhất là tám thi thể nữa...
... đã bị đào khỏi mộ trên khắp Tây Virginia thời gian gần đây.
Không thi thể nào được cho là do tội phạm cả.
Đều do tai nạn.
Họ đều bị giết.
Anthony Lamb, 28 tuổi,
... thiệt mạng do lật ôtô, 1986.
Francesca Bourdain, 42 tuổi,
... tự sát bằng thuốc, 1994.
Adrian Packham, 60 tuổi,
... nhồi máu cơ tim, 2001.
Peter McGee, 25 tuổi,
... nhiễm độc carbon monoxide ở nhà, 2006.
Và bảy thi thể chưa xác định được danh tính khác chôn trên một bờ biển.
Những cái chết đều khác nhau,
... bị biến đổi, khiến chúng trông như cái gì đó khác.
Không trò tàn ác, không đòn tra tấn.
Cách thức những vụ giết người, với tên sát nhân, là ít quan trọng hơn...
... một sự thật đơn giản...
... rằng những người này phải chết.
Joel Summers,
... bị giết bởi một nhát đâm duy nhất vào tim.
Được trưng bày... với một sự phô trương vĩ đại...
... trên đỉnh tất cả những nạn nhân trước.
Ý đồ của tên sát nhân này từng là duy trì trạng thái không ai để ý, một bóng ma.
Đó là thứ làm hắn thích thú...
Cho đến bây giờ.
No comments yet. Be the first to leave one.