The first 200 lines.
LOẠT PHIM CỦA NETFLIX
- Tôi bình tĩnh mà. - Anh chắc không?
Hắn đã cố trốn thoát...
Và anh lo lắng.
Ngồi xuống đi.
Chúng ta sẽ giải quyết.
Anh biết tôi không hung hãn mà. Chuyện thế này chưa từng xảy ra với tôi.
- Giờ đừng nghĩ tới nó nữa. - Nhưng tôi muốn anh biết.
Vấn đề là luật sư muốn đưa đơn khiếu nại.
- Khiếu nại? - Về chuyện anh gây ra cho thân chủ mình.
Ông ta muốn đổ tội cho tôi? Tôi à?
Ông ta sẽ biện luận cảnh sát lạm quyền để gây thành kiến cho vụ án.
Và ta không muốn điều đó xảy ra, nhỉ?
Không, dĩ nhiên rồi.
Nên anh phải làm tường trình giải thích vụ việc đã xảy ra.
Được.
- Hắn đã chống cự. - Rất tốt.
Có giãy giụa không?
Dĩ nhiên. Đồng đội tôi cũng ở đó, anh ấy là nhân chứng.
Anh có thấy bị đe dọa gì không?
Bị đe dọa...
Cứ từ từ.
Nghĩ xem hắn có...dọa dẫm anh không.
Và xem anh có sợ không.
Để xem.
Hắn đang rất ngáo, la hét, khạc nhổ, như một tên điên.
Và hắn là kẻ buôn ma túy mà.
- Kẻ nghiện hút. - Kẻ nghiện hút.
Tôi không ưa kẻ như hắn nhổ vào tôi.
Hắn có thể lây cho tôi... không biết nữa...viêm gan...
Hay AIDS.
Hay AIDS.
Tôi thắc mắc, khi chống cự, hắn có cố tước vũ khí của anh không?
Hắn lợi dụng lúc anh mất cảnh giác
để rút nó khỏi bao súng.
Cố nhớ lại đi.
- Có, tôi nghĩ thế. - Không, anh không nghĩ.
Hắn rút nó ra và chĩa vào anh, thậm chí còn bóp cò.
Nhưng vì anh có để khóa an toàn...
- Nên nó không nổ. - Nên nó không nổ.
Nhưng anh đã rất sợ.
Sợ chết.
Tôi có hai con. Đứa lớn bảy tuổi.
Chúng sẽ thành trẻ mồ côi.
- Tôi không dám nghĩ đến. - Nhưng rồi anh chợt nghĩ đến.
Và suy nghĩ này khiến anh hành động rất giận dữ. Rất nhiều.
Rất nhiều, thưa Thanh tra.
Giờ anh biết ta cần làm gì chưa?
Gì ạ?
Nói với Thanh tra.
- Thanh tra sao? - Cô ấy cũng muốn giúp anh.
Cô ấy sẽ yêu cầu anh viết hết những điều đó xuống.
Anh làm được không?
Thế sẽ giải quyết được hết à?
Sẽ giải quyết được hết.
Sao cô lại gọi tôi?
Tôi muốn gặp anh.
Không. Cô không muốn gặp tôi. Cô muốn quan hệ. Thế thôi.
Carlos đang nghe đấy.
Cô nghĩ ông ấy không biết à?
Không đúng.
- Cái gì không đúng? - Rằng tôi chỉ muốn ngủ với anh.
Thế có chuyện gì?
- Chuyện gì vậy? - Phải. Chuyện gì?
Hôm thứ Ba cô nói rằng tốt nhất nên dừng lại
và ba ngày sau cô tới nhà tôi để chơi.
- Tôi lớn hơn anh 20 tuổi, Rai à. - Tôi mặc kệ.
Tôi rất phức tạp.
Cô sợ thì có.
- Sợ hả? - Phải.
Cô sợ phải bước tiếp.
- Hiện tại tôi đã ổn rồi. - Không, không ổn.
Anh không hiểu tôi đâu, Rai.
Vậy bấy lâu cô giả vờ à?
Bởi vì có vài thứ cô có thể biết, có thể cảm nhận được.
Tốt nhất là ta không đến với nhau, được chưa?
Lần này tôi hứa sẽ không gọi anh nữa.
Rai, tôi muốn tiếp tục làm việc với anh.
Vì anh rất giỏi, chứ không phải vì tôi ngủ với anh.
- Chuyện đó chẳng liên quan. - Rất nhiều là đằng khác.
Và cuối cùng tôi sẽ phải chọn.
- Nên tôi muốn rạch ròi. - María.
Đồng nghiệp nhé?
Chia tay êm thấm.
Xong xuôi rồi.
- Anh chắc không? - Anh ấy sẽ bị cáo buộc giết người.
Gọi anh ấy vào đi.
Leo.
Ổn cả chứ?
Tôi rất xin lỗi vì chuyện đã xảy ra.
Anh không phải xin lỗi gì hết. Anh bắt rất giỏi.
Anh biết bọn tôi truy đuổi Carmelo bao lâu rồi không?
Có, thanh tra có nói với tôi.
- Hắn là một tên sát nhân. - Hắn cố giật súng của tôi.
- Hắn có thể đã giết anh, đúng chứ? - Rõ ràng.
Giờ anh phải viết ra cho rõ.
Họ đang dẫn nghi phạm tới.
Hoàn hảo, Jorge.
Anh đi với Leo đến văn phòng lấy lời khai của anh ấy được không?
Không vấn đề gì.
Khi nào xong thì ký và đưa tôi.
- Cả mấy văn bản tôi yêu cầu nữa. - Rõ, thưa Thanh tra.
Mọi thứ sẽ ổn cả thôi.
Tôi qua phòng quan sát đây.
Anh không ở lại hỏi cung hả?
Để làm gì? Cô đâu cần tôi.
Cô đã đợi lúc này nhiều năm trời. Đây là vụ của cô.
María de los Ángeles Toranzo.
Cô ấy không già đi chút nào, nhỉ?
Này, nếu tôi không biết rõ cô, tôi sẽ nói cô đã phẫu thuật.
Nhưng với cái tính khí đành hanh ấy, chẳng ai dám
đặt cô lên bàn mổ để xẻ mặt cô ra.
- Khỏe không, Carlos? - Carmelo.
- Bệnh phổi tắc nghẽn của anh sao rồi? - Vẫn như cũ.
- Vậy mà anh vẫn cày cuốc ở đây. - Giờ hành chính thôi.
- Đừng nói là anh dùng thuốc lá điện tử. - Cái đó cho con nít hút.
Thế chứ, Carlos.
Các người có định tháo cái quỷ này ra không đây?
Xin lỗi. Ông đã kháng lệnh bắt giữ.
Hả? Chống cự con khỉ, các người thấy họ làm gì tôi chưa?
- Joaquín đâu? - Không có ở đây.
- Cái gì? Cô đã báo chưa? - Cảnh trưởng không đến vì mấy vụ này.
- Trời, giờ Joaquín làm cảnh trưởng rồi. - Còn tôi chịu trách nhiệm đơn vị.
Chúc mừng nhé, cô rất xứng đáng.
- Phải. - Phải rồi, Carlos, tất nhiên.
Tôi thích thế, chuyện người ta thăng tiến.
Không như ông, nhỉ?
Cô vẫn cay độc như ngày nào. Tôi chắc là cô đang ngủ với đám thực tập sinh.
- Hay ở đây không có thực tập sinh nữa? - Hết rồi.
Tiếc thế. Để tôi làm điếu thuốc trước khi ta bắt đầu.
- Ở đây không được hút. - Chắc cô đùa, María.
Cuối cùng cô cũng bắt được tôi như cô muốn, tả tơi hoàn toàn.
Để tôi hút đi.
Chào.
- Chào cô. - Chào.
Chào mọi người.
Tôi muốn tình trạng thân thể của thân chủ được ghi chú vào biên bản.
Ông ta đã được bác sĩ khám.
Nếu muốn thì cô có thể chụp hình để làm bằng chứng hình ảnh.
Ta bắt đầu nhé?
Lúc 20 giờ 44 ngày 28 tháng 8 năm 2018,
có mặt Chánh thanh tra, María de los Ángeles Toranzo Puig,
số hiệu 56787.
Và Thanh tra Carlos Cerdeño Varona, số hiệu 78323.
Công dân Carmelo Al Husaini...
- Al Huzaini. - Chứng minh thư số 425031890T.
Quê quán Marrakesh. Con trai của Hammed và María.
Chết tiệt!
Họ của tôi.
Họ rất nhiệt tình vì hắn ta, đúng không?
Tôi nghĩ hắn đã cố đào tẩu.
- Ta bắt được hắn với bao nhiêu? - Một ký cocaine.
...người ta nổi điên.
Lần này hắn không thoát được đâu.
...bị kích thích.
Carmelo sẽ không làm điều vô nghĩa.
...phân biệt chủng tộc.
Nếu hắn yêu cầu khai báo, đó là vì hắn có kế hoạch.
- Kế hoạch? - Để hát.
- Hắn sẽ chỉ điểm ai? - Nếu cần thì ai cũng được.
Hắn có dính líu trong nhiều năm. Hắn biết hết bọn cặn bã ở Madrid mà.
Ta đang thảo luận triết học Ả Rập à?
Hắn muốn được miễn tội và một thỏa thuận với công tố viên.
...tôi sẽ nói về cuộc chinh phạt của Granada...
Báo tôi biết khi hắn làm thế, nhé?
...về sự cần thiết phải ngừng ăn thịt.
Cô rất muốn tóm cổ hắn, nhỉ?
Ông là bị can. Ông được chọn lựa điều ông muốn nói.
Đáng lẽ anh phải dự thẩm vấn với María chứ.
Không.
Hợp với anh mà, chơi trò cớm tốt với cô ấy.
Hôm nay không cần.
Có phải cô đổi...
Tôi đi dự đám cưới.
Ra vậy.
Để xem...Điều đầu tiên muốn nói là tôi không phải khủng bố.
Tôi nói thế vì cuộc tấn công ở Alicante vào sáng nay.
Tôi có họ Ả Rập, nhưng tôi không liên quan gì đến thánh chiến.
Không bao giờ cả.
Tôi là người Catalan.
Ông sinh ra ở Marrakesh.
Nhưng mẹ tôi là người Catalan và tôi lớn lên ở Badalona,
vậy nên tôi mới nói giọng này chứ.
Các người hiểu không?
Mẹ tôi luôn muốn chúng tôi nói tiếng Catalan ở nhà.
Rồi, hiểu rồi.
Các người biết tôi mà.
Tôi không theo trào lưu chính thống.
Bọn tôi biết ông là kẻ nghiện rượu, lăng nhăng, vô thần.
Và rất Catalan.
Cẩn thận. Tôi cũng không phải người ủng hộ độc lập, nhỉ?
Còn phải hỏi.
Anh không thể hiểu phong trào giành độc lập
từ góc độ của dân lai và tôi là dân lai.
Không Ả Rập lắm, đúng,
vì gen của mẹ tôi là gen trội, và bà ấy đến từ Palafrugell.
Trình bày sự việc đi.
Như Kahlil Gibran từng nói,
"Hãy cho tôi thấy mặt mẹ bạn, rồi tôi sẽ nói bạn biết bạn là ai".
- Sự việc. - Đẹp đấy.
No comments yet. Be the first to leave one.