The first 200 lines.
Phần trước của Hawaii Five-O...
Grace?
Anh làm gì trong nhà tôi đó hả?
Anh là ai? Tôi là Marco Reyes.
Anh không nghe em mình kể về tôi ư?
Thế tôi giúp gì được cho anh ?
Em trai anh cuỗm đồ của tôi.
Và anh sẽ giúp tôi đoạt lại.
Khi em của anh
biến mất, nó đang có trong tay
hơi bị nhiều tiền đó.
À, bao nhiêu lận?
18 triệu rưỡi.
Trời đất, xui cái là,tôi , đâu biết gì đâu.
Tôi mất liên lạc với nó chừng 3 năm rồi.
Bộ anh tưởng tôi dễ dàng
bỏ qua như thế ư?
Tôi cật lực đề nghị anh
lên máy bay và một đi không trở lại.
Cứ trả tiền là tôi đi hà,
hứa luôn đó.
Ai mà biết nó ở đâu. Tôi làm gì có chừng đó chứ.
Matthew lại nói khác đó.
Mà chắc là do bị chĩa súng vô đầu nên
nói linh tinh thôi.
Ê.
Marco Reyes đang giữ em trai tôi.
Anh nói sao cơ? Matt?
Uh, sao mà... anh biết hay vậy?
Chính xác thì hắn nói gì?
Là hắn đang giữ em tôi, hắn dí súng vô đầu nó và...
Mà Matt có cho anh hay số tiền đó ở đâu?
Đâu,làm gì có chứ.
Ngộ nhỡ Reyes quăng bom thì sao ?
Lỡ hắn đem Matt ra để lừa anh thì sao?
Cũng đúng, uh, lỡ hắn nói thật thì sao? Huh?
Danny, em trai anh lặn mất tăm được 3 năm rồi, đúng chưa?
Nếu mà nó có chừng đó thật,
thì sao nó không dùng cơ chứ.
Mà nếu thế, Reyes sẽ không bắt được em anh,
vì rõ biết tiền ở đâu mà.
Anh đang nói cái gì vậy hả?
Sao hả, bộ tính làm tôi rối tung ư?
Tôi đang điên lên đây. Bộ muốn đổ thêm dầu vô lửa hả?
Tức là sao hả?
Nghe nè: Tức là,
nếu Matt chôm 18 triệu rưỡi,
thì chắc là Reyes chỉ thử coi
anh có biết nó ở đâu không thôi.
Và nếu là thế thôi thì
theo tôi thấy, anh đã cắn câu rồi đó.
Xin chào quý khách.
Chào buổi sáng, các quý khách còn lại!
Hôm nay quá thích hợp để mà
chiêm ngưỡng vẻ đẹp của Oahu.
Cái tên “Oahu” tượng trưng cho
“chốn tụ họp,” và cái tên hoàn toàn chính xác.
Có rất là nhiều thứ để tham quan
trong khoảng 600 mét vuông đổ lại.
Xin chào.
Xin chào. Xin chào.
Thế này, tối nay, chúng ta sẽ nghỉ ngơi
khu nghỉ mát Moana Surfrider and Spa.
Khánh thành từ năm 1901,
được mệnh danh là “Đệ nhất phu nhân của Waikiki.”
Xin chào.
Xin chào. Xin chào.
Xin chào.
Phía bên tay phải của chúng ta, hãy phóng tầm mắt ra
phía bãi biển Waikiki nổi tiếng,
bức tượng Duke Kahanamoku .
Duke là một người nổi tiếng trong lịch sử Hawaiian .
Diễn viên, vận động viên huyền thoại
và là cha đẻ của môn lướt sóng ngày nay.
Cứ tự nhiên, chụp hình, nhớ bỏ vòng hoa xuống,
và nhớ là...
Cấm động đậy. Tấp xe vào lề.
Tôi bảo là, tấp vô! Mau!
Sao hả? Chương trình ngoài luồng đây.
Chính xác đấy! Súng thật đó!
Lộn xộn là ăn đạn ngay.
Giờ nếu các người không muốn rời đảo
trong quan tài, thì làm như tôi bảo.
Tất cả mọi người, mau đưa hết vật giá trị cho bạn mới của tôi.
Mau!
Di động, ví, máy ghi hình, nữ trang--
Xì ra bằng hết mau! Chuyền ra lối đi ở giữa ấy!
Mau ! Mau! Nhanh lên, chậm quá! Mau lên đi!
Đưa hết đây. Đưa hết đây.
Mau lên! Chậm quá đi!
Xì ra cho hết đi. Truyền ra chỗ lối đi ở giữa!
Ngươi, xin chào tên xấu trai...
- Đứng dậy. - Xin đừng.
Mau! Ví, di động-- đưa hết đây, mau.
Nathan! Nathan!
(Hawaii Five-O theme song plays)
Người được việc đi đâu hết rồi?
Anh đang nói cái gì vậy?
Williams. Anh ta là người giỏi nhất.
Anh thì chỉ có tứ chi phát triển thôi.
Ghê hông. Còn anh thì sao?
Tôi ư? Thôi mà, anh bạn.
Tôi đẹp trai ngời ngời luôn mà.
Danny bận việc riêng rồi.
Vụ Reyes, chứ gì? Uh.
Coi bộ là tên khốn đó
không ưng thuận rồi.
Uh, và hắn không chơi nổi Danny đâu. An tâm.
Nếu thế thật, Reyes chơi với lửa rồi.
Chào, 2 người. Chào. Chào.
À, tới đây đi.
Không hẳn là quang cảnh tuyệt nhất cho
một kỳ nghỉ mát.
Biết gì về nạn nhân chưa?
Anh ta tên là Nathan Wagner.
Anh ta là giám đốc công ty an ninh mạng
chuyên về mã khoá, quản lý mạng
và tường lửa cao cấp
mà tôi cũng không bẻ khoá nổi.
Anh ta đến đây để dự hội thảo công nghệ.
Anh ta gắng chống cự,
và bị 1 tên nã súng vô ngực.
Và vợ ông ta - Monica bị rách một miếng da lớn ở tay.
Làm ơn cho tôi gặp chồng đi.
Bà Wagner, bà không làm được gì nữa đâu.
Chỉ một lần thôi mà.
Tôi rất tiếc.
Còn các tay súng thì sao?
Ba nữ, gần 20 tuổi-- 1 tóc đỏ, 1 tóc đen và 1 tóc vàng.
Chúng đều vận áo tắm 2 mảnh, đeo ba lô, kiếng mát và đội mũ.
Oh, tốt quá. Thế là, uh, quá sức
tiện luôn. Thôi được.
Giờ, chúng xuống xe buýt,
là lẩn vô đám đông luôn.
Thật ra thì, mánh này
xưa lắc rồi.
Hơi khó làm, nhưng chúng cũng khôn khéo đó.
Cảnh sát ghi nhận chúng làm 4 vụ trong 6 tháng qua,
nhưng mỗi lần mỗi chỗ khác nhau.
Phục trang , xe buýt , thời điểm xuất hiện và biến mất khác nhau.
Nhưng chưa bao giờ hại ai.
- Phải, đây là lần đầu. - Kono,
xem thử máy ghi hình có gì không.
Bảo cảnh sát lùng sục khắp nơi xem.
Đi lùng khắp từng cửa hàng trên đảo luôn.
Để coi chúng bán đồ ăn cắp được
trên mạng hay gặp trực tiếp.
Chắc là không khó để mà có danh sách
đồ bị mất đâu. Có thể xem định vị điện thoại
của họ. Hay lắm.
Để tôi đi lo cho.
Còn bà vợ thì sao? Có khai ra gì không?
Có. Miêu tả chính xác về tay súng
sau khi mắt kiếng bị rơi ra.
Sau khi bà ta ra khỏi bệnh viện,
tôi sẽ cho bà ta nhận diện bằng ảnh. Cũng được.
Tóm lại là nạn nhân bay đến đây, và hạ cánh ở nhà xác.
Cá là bọn nữ tặc đó không ngờ được
sẽ có kháng cự, nhưng rõ ràng là chúng
không ngán ai hết.
Nói thật nha, Chỉ huy,
chắc là Nathan Wagner là mục tiêu chính đó.
Tức là, anh dùng đến não một chút.
Bác sĩ Bergman có nghĩ thế không ?
Anh ta trở về nông trại rồi.
Tre già măng mọc mà.
À...! Thế cũng tốt.
Chào mừng nhập bọn.
Thôi được rồi, nhóc, cô nói đúng.
À...
Chắc là nạn nhân là mục tiêu chính của vụ cướp đó.
Theo như những gì kiểm tra sơ bộ,
Tôi xác định địa điểm tử vong, và phát giác ra cái này.
Chu choa, không thể hiểu nổi
bọn tội phạm lại dẫn ta đến với chúng,
mà nè, sao cô phát hiện ra?
Kiếng tử ngoại.
Pháp y phát hiện nó ở hàng ghế đầu của xe buýt.
Có người thấy chúng đeo chúng.
Thôi được,
thế là xong. Chỉ có ông ta là có khả năng thôi.
Hay quá à, bác sĩ Shaw.
Cám ơn, Chỉ huy.
Thế thì, nếu quần áo của anh chàng này
bị đánh dấu trước khi lên xe buýt,
thì bọn nữ tặc có đồng bọn.
Hmm. Chính xác.
À, Wagner và vợ cùng ở
tại Grand Aupuni, đúng không?
Uh.
Để liên lạc với khách sạn thử, còn xin lịch trình cả ngày
của họ nữa chứ.
Anh ta là doanh nhân thành đạt,phải không?
Nên là, tư trang bị mất của anh ta
đều có thể dễ dàng thay thế.
Sao phải làm căng vậy để chi ?
Chưa kể đến là, còn đi cùng vợ nữa chứ.
Có thể là
món đồ đó không thể thay thế được.
Dù là gì đi nữa...
No comments yet. Be the first to leave one.