The first 200 lines.
BÀN TAY MA THUẬT
Hôm nay trên khắp cả nước sẽ diễn ra cuộc Bầu cử Nghị sĩ Quốc hội lần thứ 21.
Ủy ban Bầu cử Quốc gia dự đoán những nơi tiến hành bỏ phiếu nhanh chóng
sẽ có kết quả sớm nhất là 10:30 tối…
Chao ôi, chào bác.
Bác đến sớm vậy?
Vâng, cậu cũng đến sớm quá nhỉ?
Vâng.
Cơ mà hôm nay trông bác xanh xao quá.
- Vậy sao? - Bác mất ngủ ạ?
Do bố tôi cứ bồn chồn cả đêm vì sợ anh Ju Man sẽ không đắc cử đấy.
Trời ạ, bác ngủ tới tối luôn cũng được.
Làm gì có ai ở khu này không bỏ phiếu cho Nghị sĩ Cha?
- Được vậy thì may quá. - Vâng.
- Mời bác đi trước. - Không sao đâu.
ẤP SEONJI, TRẠM BỎ PHIẾU SỐ 3
Ôi trời, Nghị sĩ Cha kìa.
- Chúc mừng anh! - Chào mọi người.
- Xuất sắc quá! - Cậu Kim.
Cậu không bỏ phiếu hả?
Tôi chưa biết.
Tôi không muốn bỏ phiếu cho ai cả.
Tôi sẽ cân nhắc thêm.
Chúc ngày tốt lành.
- Cha Ju Man! - Ôi, Trưởng làng.
Ôi, bác ạ.
Anh Ju Man!
- Anh vất vả rồi. - Cảm ơn nhé.
- Dì. - Ừ?
Ye Bun chưa đến ạ?
Nó ra khỏi nhà từ sáng sớm mà?
Cảm ơn ạ.
Vậy giờ hai người đó sẽ ra sao?
Đúng là họ đã phạm tội cản trở người thi hành công vụ,
nhưng thực ra cũng không cản trở nhiều lắm.
Nhưng nói vậy cũng không phải là họ không cản trở chút nào.
Mông lung quá, phải không?
Nhưng trong những trường hợp kiểu này,
cảnh sát thường hay nói "May là hai vị vẫn an toàn" và bỏ qua mà?
Ừ, nhưng với tên đó thì còn khuya.
Vì cậu ta có chút tình người nào đâu.
- Có khi còn chưa biết yêu là gì ấy nhỉ? - Ôi trời.
Cậu ta không có khả năng đồng cảm như chúng ta đâu.
Hôm nay còn là ngày gì nào?
Ngày bầu cử ạ.
Đúng rồi đấy.
Nếu có tình người thì cậu ta đã đợi đến hết bầu cử rồi mới bắt họ.
Bởi vậy đó chú. Mọi công dân đều có quyền bỏ phiếu mà.
Để miêu tả thằng quỷ đó trong một câu,
thì chỉ có thể là tên nhỏ mọn.
Hai người muốn bị bắt vì tội cản trở công vụ luôn không?
Cô trật tự được chứ?
- Được ạ. - Ừ.
Thanh tra Moon là một tên điên đã nói là làm.
- Sao biết hay vậy? - Đúng thật là.
- Ra ngoài nói chuyện tiếp đi. - Vâng.
Chú ăn gì chưa ạ?
"Cho Ae Ran đồng lõa cùng Jeon Gwang Sik ngụy tạo án mạng
để tránh trả nợ cho nơi mình làm việc là quán Cà phê Mujin."
Đúng chứ?
Vâng.
Kìa, cậu thanh tra.
Ae Ran không có tội gì hết.
Cô ấy chỉ làm theo gợi ý của tôi thôi.
Không đâu, thưa thanh tra.
Nếu không phải vì tôi,
anh ấy đã không làm ra chuyện như vậy.
Do không xảy ra vụ án thật
nên không phải tội âm mưu.
Nhưng cảnh sát đã mở cuộc điều tra,
và hai người đã cản trở công việc của chúng tôi.
Vậy là tội cản trở thi hành công vụ.
Nhưng các vị cũng không gây nguy hại, uy hiếp hay chống cự việc bắt giữ gì hết,
nên chỉ cần thuê được luật sư tốt là sẽ thoát tội thôi.
Thế nào, hai người sẽ kiếm một luật sư tốt chứ?
Vâng, phải kiếm chứ.
Trời ạ, vậy thì không được rồi.
Nhưng hai người tuyệt đối không tránh được tội nhẹ đâu.
Tội nhẹ là như thế nào ạ?
Hai người sẽ nhận tóm tắt phán quyết và trả tiền phạt.
Ôi, cảm ơn cậu.
Cảm ơn anh.
Tội nhẹ cũng là tội. Nhớ kiểm điểm nhé.
- Tất nhiên rồi. - Vâng.
Chúng tôi chắc chắn sẽ tự kiểm điểm.
- Cảm ơn cậu. - Cảm ơn anh.
Viện trưởng Bong, có tin gì của Ae Ran chưa ạ?
Cô đến rồi sao?
Cô uống trà xanh nhé?
- Vâng, cảm ơn cô. - Mời cô ngồi.
Chúng tôi tìm ra cô Ae Ran rồi.
Dạ? Thật sao?
Ae Ran vẫn an toàn chứ?
Vâng, cô Ae Ran vẫn bình an.
Có vẻ là cô Ae Ran muốn thoát khỏi quán cà phê đó,
nên đã cùng chú Gwang Sik dựng chuyện.
Vậy thì may quá.
Tôi còn lo Ae Ran gặp bất trắc gì.
Có vẻ cô Ae Ran có một người bạn rất tốt đấy ạ.
Vậy giờ Ae Ran đang ở đâu?
Cô ấy đang ở sở cảnh sát cùng chú Gwang Sik.
- Anh ơi! - Cậu làm gì vậy?
Cậu đang làm gì thế?
Yên lặng đi theo bọn tôi mau.
Không thì anh yêu của cô sẽ bị dần ra bã.
Có biết đây là phạm pháp không?
Thấy phạm pháp thì tố giác đi.
Ae Ran à, tố giác không? Muốn thì tố giác đi.
Biết điều chút đi.
Anh ơi, em sẽ gọi sau!
Ae Ran à!
Còn làm gì nữa? Không đi à?
Dám cả gan bỏ trốn hả?
Tên Gwang Sik đó cũng đáo để thật.
Biết hết quá khứ của cô mà vẫn thích cô sao?
Cậu Kim!
Tạm thời quản con nhỏ này cho chặt, để Ji Suk đi giao hàng thôi.
Ji Suk à.
BỆNH VIỆN THÚ Y BONG
Kìa chú.
Cô đã nói ra sao?
Sao cô lại làm vậy? Sao cô lại nói ra?
Dạ?
Vì cô nói cho Ji Suk biết nên bà chủ đã đến bắt Ae Ran đi rồi!
Cô Ji Suk sao?
Lý nào lại vậy chứ.
Cô ấy lo cho cô Ae Ran lắm mà?
Viện trưởng Bong, cô bị Ji Suk lừa rồi.
Cô ta cùng phe với bà chủ đó!
CÀ PHÊ MUJIN
Sao cô lại làm vậy?
Vì tin tưởng nên tôi mới nói với cô.
Sao cô lại mách với bà chủ?
Nếu Ae Ran bỏ trốn,
tôi sẽ phải trả phần nợ của cô ấy.
Đối với Ae Ran cũng vậy.
Chúng tôi đã ký bảo lãnh liên đới.
Cô lo cho cô Ae Ran mà.
Đó là sự thật còn gì.
Đúng vậy, tôi thực sự đã rất lo cho cô ấy.
"Lỡ cô ấy bị sát nhân hàng loạt giết thì sao?"
Nhưng chuyện đâu phải vậy.
Cô ấy đã bỏ trốn để tự cứu lấy mình,
trong khi biết thừa là tôi sẽ phải trả nợ thay cô ấy.
Vậy tại sao tôi phải bảo vệ cô ấy?
Chúng ta trả hết nợ cho cô và cô Ae Ran là được mà.
Tôi sẽ cố hết sức để giúp hai người.
Trên đời này, có những món nợ không thể trả bằng tiền bạc đâu.
Phiền cô tránh ra. Tôi bận lắm.
SỞ CẢNH SÁT MUJIN
Anh có thời gian không?
Chúng ta gặp nhau nhé?
Xem ra cô đã hiểu lầm gì rồi.
Việc tôi làm ngày hôm đó là thực hiện nghĩa vụ của cảnh sát thôi.
Không có ý gì khác đâu.
Ra là vậy…
Sau này sẽ không có chuyện như thế nữa đâu.
Sống tốt nhé.
Có chút thời gian chứ?
Tôi cũng đang định đi gặp cậu đây.
Tốt quá rồi.
Răng cậu chắc chứ?
Có cái nào đang lung lay không?
Lảm nhảm cái quái gì vậy?
Còn động vào Hyeon Ok lần nữa,
tôi sẽ giết cậu thật đấy.
Tôi động chạm gì Hyeon Ok đâu?
Có thì cũng là trước khi ly hôn.
Phải. Tôi đang làm chuyện lúc trước bỏ lỡ đó.
Cậu nghĩ cậu là ai hả?
Tôi hả? Tôi là Won Jong Muk.
Tôi là người từng yêu Hyeon Ok nhiều hơn cậu gấp ngàn lần.
Này, lẽ nào hai người đã lén lút qua lại sau lưng tôi sao?
Vậy nên bọn tôi mới phải ly hôn sao?
Này, phòng khám nha khoa ở ngã tư
bên trên cửa hàng tiện lợi đằng kia tốt lắm đấy.
Cậu sắp phải trồng lại răng đó.
Này, khoan đã!
Cậu cứ đợi đấy! Chết tiệt!
Khỉ thật.
Thế này mà còn bảo là em hiểu lầm?
- Ôi trời, thầy đồng! - Ôi trời.
- Lại đây. - Qua đây nào.
Ngồi lại tí đi.
Thầy nghĩ lần này ai sẽ thành nghị sĩ quốc hội?
Dạo này khí vận thầy đang trên đà hừng hực kia mà.
Kiểu gì chẳng thấy được cả việc đó?
Đúng là tôi có thấy, nhưng…
Nhưng sao?
Tướng quân nói là ngài ấy khát nước quá.
Vậy sao?
Ngài ấy muốn uống gì?
Nước suối?
- Cà phê? - Cà phê.
- Được rồi. - Mang cà phê ra đây.
Gượm đã, Trưởng làng!
Tôi xin lỗi. Không phải vậy…
Ngài ấy nói muốn uống cà phê ở một nơi
có gu một chút, và có sofa êm ái cơ.
Cũng đúng.
No comments yet. Be the first to leave one.