The first 200 lines.
Trong mùa trước.
Đã đến giờ khởi hành, Chuyến Bay 622 đến Frankfurt.
Đến lượt ta rồi.
Người dân được khuyến cáo nên cảnh giác cao độ.
Bố, con sợ quá.
Mọi người, đi theo tôi! Nhanh nào!
Không ai ở nhà bà bắt máy cả.
Mẹ bắt đầu thấy lo rồi.
Chuyện này là sao?
Một phép màu.
Con hứa sẽ ngoan hơn.
Bố biết mà.
Chúa ơi.
Connie, tôi rất tiếc.
Tiền của tôi...
Sao? Bình tĩnh.
Đừng bảo tôi bình tĩnh!
Giúp tôi nhặt đi!
Được rồi, được rồi.
Tối muộn hôm đó...
Con cười gì thế?
Gấu bông của con bị thổi bay đến Oklahoma rồi.
Có tin tốt đây.
Anh tìm thấy đồ lót của em bên dưới gốc cây.
Đó là đồ của bà anh.
Em tìm thấy bỉm không?
Có mỗi một chiếc thôi ạ.
Dùng tiết kiệm nhé.
Được rồi, cảm ơn em.
Được rồi.
Mary?
Mary, để anh nói hết đã.
Mọi người đều ổn.
Tạ ơn Chúa.
Nhà vẫn còn nguyên chứ?
Nhà chúng ta thì có.
Ý anh là sao?
Còn nhà của mẹ em...
bay mất rồi.
Bay đi đâu?
Khắp mọi nơi.
Sao anh không gọi cho em?
Tại mất điện mà, em yêu.
Đừng có lý do lý trấu!
Được rồi, anh xin lỗi.
Nhưng mọi người vẫn bình an.
Mandy và đứa bé đang ở cùng bọn anh.
- Còn mẹ em ở chỗ ông Dale. - Được rồi, để em gọi hỏi xem...
chuyến bay tiếp theo là khi nào.
Để làm gì?
Để giúp đỡ.
Có gì mà phải giúp. Anh tự lo liệu được mà.
Chăn để ở đâu ạ?
Ta còn thừa chăn à?
Trong tủ chăn gối ấy.
- Ta có tủ chăn gối à? - Đúng thế! Em phải về nhà thôi.
Chà, Sheldon sẽ không vui đâu.
George, có bao giờ nó cảm thấy vui đâu.
Đây là chiếc bánh tuyệt nhất mà mình từng ăn.
Mình là người Heidelberg chính gốc!
Tuyệt vời!
Phụ đề tiếng Việt được thực hiện bởi: NGHUYQN - ML - BOBBYOCEAN
Tôi không có bảo hiểm bão à?
Thôi được rồi, là lốc xoáy.
Không?
Vậy tôi mua bảo hiểm để làm gì chứ?
Thôi được rồi. Là lũ lụt, được chưa?
Mọi thứ đều ướt sũng. Có gì khác nhau chứ?
Biết gì không, tôi muốn gặp quản lý của anh.
Tình hình sao rồi?
Tôi không có bảo hiểm bão.
- Gọi là lốc xoáy đi. - Tôi thử rồi.
- Lũ lụt? - Cũng thế.
- Châu chấu? - Đừng nói nữa!
Nghe tôi này.
Đến khi dựng lại được nhà...
thì bà có thể ở lại đây cùng tôi.
Cảm ơn ông nhiều.
Nhưng tôi không muốn làm một kẻ ăn bám.
Tôi sẽ trả tiền thuê nhà.
Tuyệt.
Nhà tôi vừa sập đấy! Đáng ra ông phải từ chối chứ.
Do bà đề nghị mà.
Georgie, Mandy, bữa sáng sẵn sàng rồi.
Bố, nhiều người đang chờ đấy ạ.
Bố vừa mới vào thôi.
Con thấy bố mang báo vào.
Chỗ này không phải thư viện đâu. Khẩn trương lên ạ.
Chào buổi sáng.
Trứng ở trên bàn. Bánh mỳ đã xong, còn thịt thì sắp.
Ghê đấy, em giống hệt mẹ luôn.
Anh mà nói nữa thì tự nấu bữa trưa đi.
Khó tính giống hệt mẹ.
Missy, bố sắp xong rồi!
Là Mandy ạ.
Bố ra ngay đây.
- Thơm quá. - Chị cứ tự nhiên nhé.
Em rất có tố chất làm mẹ đấy.
Cảm ơn chị.
Khác gì anh nói đâu nhỉ?
Anh nói là "mẹ chúng ta". Chị ấy nói "mẹ".
Khác hẳn đấy.
Không hề.
Bố xong rồi đây.
- Bố rửa tay chưa? - Rồi.
Thật không ạ?
- Cái gì đây? - Bữa trưa của anh.
Bão vừa tan xong nên anh không đi làm đâu.
Vậy thì giúp em dọn nhà đi.
Đấy, cứ như mẹ chưa từng rời đi vậy.
Xin lỗi, ý anh là mẹ nhà khác.
Đỡ hơn rồi đấy.
Chị có muốn cùng em ra ngoài mua đồ không?
Tốt, vì chị chẳng còn gì ngoài đồ lót của bà em.
- Hôm nay bố sẽ trông CeeCee. - Con làm sếp từ khi nào thế?
Bố chỉ hỏi lại thôi.
Jeff, xem em tìm thấy gì trong vườn này.
Chúa ơi, nhiều tiền quá.
Tận 1.230 Đô đấy!
Có thể là tiền của Connie.
- Sao mà anh biết được? - Robin, mang trả lại đi.
- Tại sao? - Em còn hỏi nữa?
Người theo đạo thì phải gương mẫu.
Chính anh nói bà ấy điều hành cơ sở đánh bạc trái phép mà?
Đúng vậy.
Anh nghĩ mà xem.
Tại sao chỉ có mỗi nhà bà ấy bị bão lật tung chứ?
Do ngẫu nhiên?
Hoặc là trời phạt.
Nhìn tờ tiền này đi. Nó bảo anh phải tin ai?
Anh thấy rồi.
Con mua đồ ăn cho mẹ này.
Cảm ơn.
Con thử rồi, ngon lắm.
- Shelly, ngồi đi. - Để làm gì ạ?
Cứ ngồi đi.
Có thể con không muốn nghe, nhưng mẹ vẫn phải nói.
Chúng ta phải về nhà.
Ôi không, Đức lại chuẩn bị xâm lược nước nào ạ?
Không phải như vậy.
Ở nhà có một trận bão.
Mọi người vẫn ổn,
nhưng nhà của bà bị thổi bay rồi.
- Mọi người ổn là được rồi. - Ơn Chúa là như vậy.
Mẹ đang cảm ơn Chúa vì đã gieo bão xuống ạ?
Đừng đùa nữa. Mau đi thôi.
- Tại sao ạ? - Bà vừa mới mất nhà đấy.
Bà có bảo hiểm mà.
Ý mẹ không phải vậy.
Vậy ý mẹ là gì ạ?
- Về nhà để làm gì chứ? - Mẹ không biết.
An ủi và giúp đỡ chẳng hạn?
Mẹ buồn cười thật. Con đâu có rảnh tay?
Mẹ bảo về là về.
Ngày mai nhập học rồi. Con không về đâu.
Sheldon, đừng cãi mẹ. Chúng ta sẽ về nhà.
Người Đức rất nguyên tắc và thiếu hài hước nên con sẽ ở lại.
Bà biết gì không?
Tôi nghĩ bão bùng cũng có cái hay của nó.
Ông nói thử xem?
Nó thổi bà tới đúng nơi cần đến.
Vậy nếu nhà tôi bị sập...
thì chúng ta có thể ân ái giữa ban ngày à?
Không.
Mà cũng đúng.
Ân ái và sống chung.
Tôi không muốn sống chung.
Đây chỉ là tạm thời thôi.
Bà không có bảo hiểm bão mà mạnh miệng quá nhỉ?
Thôi mà! Tôi chỉ đùa thôi.
Ông nghĩ tôi ngớ ngẩn vì không mua đúng bảo hiểm à?
Nơi này là Texas đấy.
Mẹ sẽ ở lại đây.
Georgie và Mandy sẽ ở phòng của Sheldon.
Bà ở phòng của bố mẹ, còn cháu ở phòng của mình.
Bố sẽ ở trong gara.
Sao lại là gara?
Thế bố muốn cho bà hay em bé ở ngoài đó?
- Này. - Cháu đang giúp bà đấy.
Còn ghế sofa thì sao?
- Con có nằm vừa đâu. - Thôi nào mẹ.
Bà có thể ở phòng Sheldon,
còn vợ chồng anh sẽ ở phòng bố mẹ với giường to hơn.
Thật sao? Con muốn ngủ trên chiếc ga nơi mình được "tạo ra" à?
Khoan, bố vẫn giữ chiếc ga đó suốt 18 năm ạ?
Có sau đâu chứ? Hàng Sealy đấy!
Bọn con sẽ ở phòng Sheldon.
Bố sẽ ra ngoài gara.
Bố sắp được ngủ trên chiếc ga nơi CeeCee được "tạo ra" đấy.
Anh thôi đi.
- Cái gì thế này? - Rất đẹp phải không?
Nó to cỡ nào vậy?
27 inch đấy.
Đáng ra em nên hỏi ý kiến anh trước.
Ta có thể cùng bàn bạc nên xem gì trước.
Anh thấy việc này có vẻ không đúng lắm.
Vậy thì để em tự quyết.
Có một đàn nhện trên đầu anh ta.
Walker, Kiểm Lâm Texas.
Đây là tín hiệu từ Chúa rồi.
No comments yet. Be the first to leave one.