The first 200 lines.
LOẠT PHIM CỦA NETFLIX
Nói chuyện nào.
- Chúa ơi. - Này.
Định thần lại.
Này!
Hai người. Ngồi xuống.
Nào. Ngồi xuống.
Tôi chưa hề phản anh. Không có. Chưa hề.
Vụ ở sa mạc tôi chỉ làm cho anh. Từ đầu tới cuối tôi ở phe anh.
Tôi chả quan tâm.
Hai người...
Trời ơi.
Hai người và mồm mép, trời ơi.
Giờ nghe đây.
Xe của tôi ở dưới.
Nhấn nút là sẽ thấy. Đây là nơi anh sẽ đến.
Đừng phóng nhanh. Đừng đánh võng.
Đừng tạt đầu ai. Cứ lái xe tử tế thôi.
Từ đây, vào giờ này,
đi đường 40 East, xuống ở Carlisle, ngã thứ ba thì rẽ trái.
Còn lại, tôi vẽ bản đồ ở phía sau. Chả khó.
Nhà gạch trắng lớn với cánh cửa đen.
Không lẫn được.
Nó ở ngay cuối ngã ba. Đỗ xa phố, không phải phía trước.
Khu đó yên tĩnh. Tha hồ chọn chỗ đỗ xe.
Cái điều hiển nhiên, có lẽ vậy, là tắt máy xe đi, nhỉ?
Trong ngăn đựng găng tay, tôi để món quà cho anh.
Có máy ảnh, có súng, và anh sẽ cần cả hai.
Súng à?
Ừ, nhưng đừng lo.
Thực ra, rất dễ.
Súng ổ quay.
Nạp đạn sẵn rồi.
Không khóa an toàn. Chống ngớ ngẩn.
Rồi anh đi lên ngôi nhà đó. Đi thẳng đến cánh cửa đen.
Đừng chạy. Cứ bình thường, như đi dạo, hiểu không?
Giữ súng sau lưng để chúng không thấy.
Anh bấm chuông.
Đếm đến ba.
Anh lùi lại. Chúng nhìn qua lỗ nhòm.
Hãy ngây thơ nhất có thể.
Cửa mở, anh ngắm, rồi anh bắn,
và tiếp tục bóp cò cho đến khi hết đạn.
Đơn giản.
Anh muốn tôi...
Tôi biết.
Anh là luật sư chứ không phải sát thủ, nhưng này, anh làm được, nhé?
Gã này, hắn là mèo nhà.
Da đen, cao trung bình, tóc ngắn, đeo kính. Trông hắn như một thủ thư.
Nhưng chớ để bị lừa. Mèo nhà cũng biết cào.
Vậy là xong. Qua phần khó nhất.
Rồi rút máy ảnh ra. Cùng cách làm như khẩu súng.
Ngắm rồi bụp.
Chụp bức ảnh,
để tôi có thể nhìn rõ khuôn mặt,
rồi anh cầm về đây
nơi tôi và cô Goodman sẽ đợi anh.
Và thế là xong.
Cứ cho là lái xe tới đó cỡ 20 phút,
rồi 20 phút quay về.
Có lẽ mười phút để hành sự. Nói chung tổng cộng một tiếng.
Vậy, anh sẽ quay về trong một giờ, hoặc...
Cử cô ấy đi.
- Gì cơ? - Nên là cô ấy làm.
Jimmy...
Vì sao?
Đừng làm vậy.
- Đừng... - Gã này, con mèo nhà...
Jimmy, xin anh.
...hắn nhìn qua lỗ nhòm lúc nửa đêm và thấy tôi,
"Thằng nào thế? Nó làm gì ở đây?"
Có lẽ hắn lôi súng ra. Có lẽ hắn gọi cảnh sát.
Kiểu gì, cánh cửa vẫn đóng.
Nhưng nếu thấy một phụ nữ, trông cô ấy như đang gặp nạn,
có thể xe cô ấy bị hỏng...
- Thì sẽ mở cửa cho cô ấy. - Dừng lại.
Dừng lại.
Ừ, nhưng...
cô ta rất quái. Làm sao tôi biết cô ta sẽ làm đúng kế hoạch?
- Sẽ vậy. - Không.
Không cảnh sát.
Anh biết cô ấy sẽ làm.
Không. Chẳng hợp lý chút nào.
Tôi... Tôi chưa bắn súng bao giờ.
- Chưa sờ vào súng. - Tôi cũng vậy.
Jimmy, anh làm gì vậy?
- Anh biết cô ấy là lựa chọn tốt nhất. - Không!
Em không thể. Không làm được.
Cô ấy làm được. Anh biết là thế. Anh biết tôi nói đúng.
- Thôi đi. - Nghe này...
- Thôi đi. Im đi. - Trời ơi, được rồi. Ừ, cô ấy.
Gì cũng được. Đưa chìa cho cô ấy. Đưa địa chỉ. Đi đi.
Không, đừng.
Em... em phải đi.
Không, đừng.
Thôi nào. Này.
Đi đi.
Chờ đã.
Cô phải đi giầy, đúng không?
Được rồi!
Được rồi, một tiếng bắt đầu từ... bây giờ.
Đồng hồ tích tắc, cô Goodman.
Sao một kẻ đĩ đực như anh
lại kiếm được cô như thế hả?
Giờ...
làm gì với anh đây?
Đưa tay cho tôi.
Nào, ngồi đi.
Sau lần cuối gặp anh,
tôi về nhà.
Nhà tôi.
Biết có vụ gì không?
Có người đến.
Đám có vũ trang.
Giữa đêm khuya.
Tới nhà tôi.
Cố gắng xử tôi.
Biết chúng làm gì không?
Chúng giết những người tôi quý.
Chúng xử đầu bếp, người làm vườn của tôi.
Thằng cu 17 tuổi tôi biết từ hồi nó cao đến đầu gối.
Chả hại một con kiến.
Tàn sát.
Quản gia của tôi, Yolanda.
Chúng bắn vào lưng cô ấy.
Tôi rất tiếc.
Làm sao mấy kẻ đó...
vào được nhà tôi? iết không?
Tôi không biết.
Ignacio Varga.
Hắn để chúng vào.
Và Ignacio đã giới thiệu tôi với ai?
Anh.
Ignacio...
Nacho à?
Ôi, tôi chả quen Ignacio mấy.
Hắn làm gì thì cũng tự làm, chả dính tới tôi.
Này, anh phải tin tôi. Thề có Chúa, tôi không dính líu.
Không phải tôi. Mà là...
Ignacio!
Không phải tôi!
Nghe này, tôi chả biết làm sao...
- Tôi không... - Thôi đi.
Tôi sẽ quay lại.
Sau đó anh sẽ kể cho tôi toàn bộ câu chuyện.
À, anh ta không quá tệ như anh nghĩ đâu.
Xin chào.
Chào Harry.
- Bọn tôi vừa nhắc đến anh. - Thế à?
Tôi thuê anh đâu để làm vậy. Cô ấy biết đủ về tôi rồi.
Xe Ford Taurus.
Màu nâu sẫm.
- Cô biết gì về Tom Paine? - Là người khá ổn.
Anh ta sinh ở đâu?
London. Hay nước Anh. Đại loại vậy.
Ý cô là gì, London hay Anh? Như nhau cả.
- Thế à? - London ở Anh.
London là thành phố. Anh là một nước.
- Tôi quên. - Người anh em kiên nhẫn thật.
- Bình tĩnh. - Sao ai lại ngốc thế chứ?
Chả thể biết hết, Harry.
Ví dụ như, Tom Paine là ai?
- Gì cơ? - Anh nghe rồi đấy. Tom Paine.
Tôi để ý anh ta làm gì?
Tôi biết.
Muốn biết anh ta, tôi sẽ biết. Tôi chả quan tâm.
- Tiếp đi. Chớ để tôi xen vào. Tiếp đi. - Cô thích cuốn nào nhất?
À, tôi chưa đọc sách của anh ấy, chỉ đọc về anh ấy.
- Mà tôi có danh sách. - Thỏ Maranville là ai?
- Ai cơ? - Thỏ Maranville.
- Tôi biết thỏ nào đâu! - Tưởng mình khôn lắm à?
Chơi vị trí chặn ngắn cho đội Braves à?
Anh là gì, thiên tài à?
- Không. - Tôi thuê và sa thải...
Nhanh nào.
CẢNH SÁT
Không, ông không hiểu. Tôi phải về.
Ông làm gì vậy? Tôi phải quay...
Tôi phải quay về.
Cô Wexler, tôi muốn cô ngồi xuống.
Hắn sẽ giết anh ấy. Ông...
- Cô ngồi im ở đó đi. - Phải thả tôi ra.
- Tôi phải quay lại. - Cô nghe này.
Ngồi yên và bình tĩnh.
Giờ thì hít thở thật sâu, thật sâu.
Sẽ không xảy ra chuyện gì cho đến khi cô bình tĩnh lại.
Nhé?
Rồi, ai sắp giết ai?
Lalo Salamanca.
Lalo sẽ giết Jimmy.
Hắn đang ở đó với Jimmy.
- Salamanca ở nhà cô à? - Vâng, hắn sai tôi đến.
Hắn muốn sai Jimmy, nhưng rồi lại cử tôi.
Chính xác để làm gì?
Cô Wexler, bình tĩnh lại nào.
Cô được sai đến đây để làm gì?
Bắn anh ta.
Tôi phải bắn anh ta, rồi chụp ảnh,
rồi quay lại. Vậy thôi.
Tôi chỉ còn 20 phút.
No comments yet. Be the first to leave one.