The first 200 lines.
Vào mùa xuân của năm 2007, mọi thứ giữa bố và Robin đều êm đẹp.
Vì vậy bọn bố quyết định tiến thêm bước nữa.
Đó là dọn đến sống cùng nhau.
Vậy là, xe tải sẽ đến dọn đồ lúc 8 giờ sáng.
Ổn chứ hả?
Tiện thể, các cậu sẽ xử lý phòng của Ted như thế nào?
Vì nếu các cậu muốn cho thuê, thì để cho tớ.
Tại sao cậu muốn đến sống với bọn tớ?
Tớ không đến để "sống" với các cậu
Thỏa thuận là thế này, tớ đang cần một nơi gần với quán bar.
Sẽ mất chính xác 23 phút
để mang một cô gái đến nhà của tớ.
Trong 23 phút đó sẽ rất dễ có những sai lầm xảy ra.
Sửa soạn sạch sẽ, sắp sửa sung sướng.
Cô ấy trả tiền.
Em thề ý mà, nếu như anh ấy mà không gọi lại cho em,
em sẽ trao tất cả cho anh.
Lái nhanh lên đi ông ơi.
Em sẽ làm với anh những trò bệnh hoạn nhất,
trò mà em không bao giờ làm với anh ta.
Mỗi lần vượt đèn đỏ tôi sẽ trả thêm 20$.
Cưng à?
Ôi, không, không. Là lỗi của em mà.
Em say quá rồi.
Mỗi khi em say, em lại trở nên điên cuồng!
Chắc rồi.
Nhìn này.
Chào cảnh sát New York?
Thế mà làm mình tưởng...
Thấy chưa? Tớ mà nhanh hơn thì có phải là xong rồi không.
Thôi mà, các cậu. Sẽ rất tuyệt!
Tớ sẽ đến sau khi các cậu đã đi ngủ
và ra đi trước khi các cậu kịp thức dậy.
Vậy là, sau khi cậu ân ái, bọn tớ phải đi đánh thức một cô gái nào đó dậy vào buổi sáng
và đuổi cổ ra khỏi nhà?
Trời ạ, Lily.
Một gã nào đó vừa nói yêu cô ấy và giả vờ đi vệ sinh
và không bao giờ trở lại, vậy mà cậu không thể pha cho cô ấy một cốc cà fê sao?
Thật xấu tính.
Tớ đã nhét hết những chiếc áo dầy vào trong hộp này và ghi bên ngoài là "Mùa đông."
Và những chiếc áo sặc sỡ của cậu tớ nhét vào hộp "Bill Cosby."
Vui đấy, nước Mỹ yêu quý ông ta chỉ vì lý do đó.
Chà!
Gần xong rồi.
À từ đã.
Hãy mang thanh kiếm của cậu đi.
Ui chao.
- Thế là hết một kỷ nguyên. - Ừ.
Thật buồn khi phải chia đôi hai thanh kiếm, nhưng cậu cần thanh kiếm này.
Đúng đấy, căn hộ của tớ đang bị một đàn rồng quấy phá
Vậy là con trai chúng ta đã ra ngoài sống tự lập.
Ôi mới hôm nào cậu ấy còn là một sinh viên năm nhất bé bỏng.
Biết chơi nhạc và ném đĩa.
Tuy cậu ấy học chậm hơn những đứa trẻ khác nhưng chúng mình chưa bao giờ thúc ép cậu ấy.
Chúng ta biết cậu ấy sẽ thành công.
Cậu vẫn chưa chuyển nhà đấy chứ hả?
Tốt. Các cậu sẽ phải trả lời câu hỏi này.
Tớ thấy nó trên tạp chí.
Nó được gọi là câu hỏi "Các cậu đã sẵn sàng đến sống với nhau chưa?".
Nếu như có câu hỏi "Bạn có đang mặc quần xà lỏn không?",
Thì tớ dừng cuộc chơi.
Câu một,
Ted, "Cậu có muốn đến sống với Robin?"
Umm. Có.
Cậu đã trả lời sai câu thứ nhất
"Câu trả lời là "không", cậu thật ra vẫn muốn ở một mình
và đi chơi với người bạn tuyệt vời Barney."
Câu hai.
Robin, "Cậu có nghĩ cậu sẽ cưa được một chàng trai hơn hẳn Ted không?"
Chính xác. Câu trả lời là Lúng Túng.
Câu ba, "Qua những câu hỏi này tớ có chứng minh được điều gì không?"
Có.
Tớ đã làm được.
Thật hả? Ý cậu là cậu đã chứng minh được những câu hỏi này không phải xuất phát từ tạp chí?
Vậy là? Chúng ta nhất trí chứ hả?
Chúng ta khuân lại đồ của Ted trở lại đây?
Umm... không. Chúng tớ sẽ vẫn chuyển đến sống với nhau.
Tại sao? Thật là điên rồ.
Cậu đang vứt bỏ cả tương lai phía trước. Cô gái này đang làm cậu mù quáng.
Với mái tóc bóng bẩy của cô ấy, và bộ ngực mang hình... bộ ngực.
Điều này cũng không tốt đẹp gì cho cậu đâu.
Cậu sẽ thế nào nếu như Ted nhìn thấy cảnh cậu không trang điểm?
Giờ tớ cũng có trang điểm đâu.
Ối tiên sư, cậu xinh thật đấy.
Được rồi vậy thì, vậy thì cậu sẽ thế nào nếu như không thể lén hút thuốc?
Thôi nào, Robin có hút thuốc đâu mà.
Chờ đã, em có hút không đấy?
Tất nhiên là không rồi. Sao chứ?
Đừng có dạy em phải sống thế nào!
Ted, tớ không thể để cậu làm thế được.
Thôi đi. Tớ phải làm thế.
Thay vì chống lại nó, tại sao cậu không ủng hộ chúng tớ?
- Cậu muốn tớ ủng hộ cậu á? - Ừ.
Được rồi, Ted.
Tớ sẽ giúp cậu một tay.
Không ngờ lại mình có thể nhờ cậu ấy mang hộ chiếc hộp xuống.
Cuối cùng thì cậu ấy cũng biết đã thông cảm.
Xe tải đâu rồi?
Barney đâu?
Lại còn hỏi à.
Không thể được! Toàn bộ đồ đạc tớ sở hữu trên thế giới này đều ở trong đó.
Trừ cái hộp mà toàn nắp vung, xoong, nồi này.
Và thanh kiếm.
Tớ sẽ giết cậu ấy. Thề có Chúa!
Ừ ừ, thế thì lúc này cậu không nên cầm nó.
Marshall, chúng mình đơn độc rồi.
Thật là tuyệt!
Chúng mình có thể làm mọi thứ chúng mình từng bảo nếu như được sống riêng.
Em biết em muốn làm gì lúc này.
Vậy là, chúng ta đã làm được?
Cởi truồng lông nhông quanh nhà.
- Quá tuyệt. - Ừa.
Cũng không tuyệt lắm như anh nghĩ.
- Mông em ngứa quá. - Anh thấy lạnh.
Cái ý nhìn là biết cần gì nói.
Cứ như mình em được quyền nói vậy, Đầu Nhọn.
Barney, tớ không biết cậu đã nhận được 47 tin nhắn kia của tớ chưa,
nhưng nếu tí nữa đồ của tớ vẫn chưa có ở đây, tớ sẽ gọi cảnh sát đấy.
Đây sẽ là lần cuối cùng tớ gọi cho cậu.
Vì sạc pin của tớ cũng đang ở trên xe tải.
Đừng lo, Barney chứ có phải ai đâu. Cậu ấy sẽ trả thôi mà.
Không phải, chỉ vì anh chỉ muốn sớm được ổn định.
Lắp đặt TV của anh.
Xem phim ở trên giường.
Sao?
Anh muốn lắp TV trong phòng ngủ thật à?
Anh tưởng chúng mình muốn thế.
Em không chắc lắm.
Thế thì chúng mình đặt TV ở đâu?
Chúng ta có thể để trong nhà kho dưới tầng hầm.
Như thế không phải chúng ta sẽ rất nhớ chiếc TV của anh sao?
- Thật thế á? - Thật.
Chiếc TV đó đã sát cánh với chúng ta trong một thời gian dài
và anh sẽ có cảm giác đang ở nhà hơn nếu như có chiếc TV trong phòng ngủ.
- Hết rượu rồi anh nhỉ? - Ừ hết rồi.
Chúng mình có nên, vào phòng ngủ không?
Tại sao chứ?
Ted có sống ở đây nữa đâu.
Chúng mình có thể làm ở bất cứ đâu chúng mình muốn.
Em biết còn gì nữa không?
Chúng ta sẽ không phải làm trong im lặng nữa.
Chúng ta có thể phát ra tiếng động lớn như theo ý muốn.
Em nghĩ chúng ta nên đặt ra vài luật lệ.
Không được phát ra tiếng động lớn quá mức cho phép.
Và mặc dù điều đó sẽ làm anh cảm thấy hưng phấn,
anh toàn rống lên, "anh là vô địch", điều đó toàn làm em cụt hứng.
Còn hơn là cứ lải nhải "Ted không có ở đây đâu" nhé.
Ít nhất thì điều em nói cũng là sự thật.
Cái ý đâu có quan trọng.
Vì anh chỉ còn một chiếc hộp, nên anh nghĩ sẽ phải dỡ nó ra.
Ummm, anh nghĩ chúng ta nên đặt những thứ đó ở đâu?
Thì để trong tủ chứ ở đâu.
Sao?
Vấn đề là bếp nhà em hơi chật.
Và, umm, em đã có đủ nắp nồi xoong rồi
và nồi nào vung nấy, nên là...
Ý em là không có chỗ để dù chỉ một hộp vật dụng mà anh vừa mới chuyển
từ nhà cũ qua đây?
Tại sao anh không mang vào...
Nhà kho chứ gì.
Em định nói là bao tải.
Trời ạ, Robin, đây là cả gia tài còn lại anh có trên toàn thế giới này
8 cái vung và 1 thanh kiếm.
Vâng, thanh kiếm thì cất đâu giờ nhỉ?
À lô!
Mặc vest vào, ngài Mosby.
Barney, tớ biết là cậu, đồ đạc của tớ đâu?
Không phải là tớ.
Nếu cậu muốn gặp lại gia tài của mình,
thì mặc vest vào.
Còn vest nào mà mặc cơ chứ?
Đính đoòng. Tiếng gì thế? Chuông cửa.
Đó chính là chiếc áo tớ đang nói tới.
Tớ vẫn chưa ra đến cửa.
Oke, khi nào đến thì bảo tớ.
Tớ mở cửa rồi, và có một chiếc áo ở đó.
Đó chính là chiếc áo tớ đang nói tới.
- Barney.... - Tớ không phải Barney.
Nhưng nghe nói gã đó rất đẹp trai.
Được rồi. Nghe kĩ đây.
Cậu sẽ có lại đồ đạc của mình sau khi vượt qua những thử thách.
Đầu tiên là mặc áo vào.
Sau đó đến quán McClaren gặp tớ trong vòng 1 tiếng nữa.
Làm sao tớ có thể gặp người mà tớ không biết mặt?
Tớ... trông giống Barney.
À há, Ted.
Mặc vest và đi giầy thể thao.
Hơi giống Ellen DeGeneres, nhưng cậu trông tuyệt hơn.
Cậu lấy hết sạch giày của tớ rồi còn đâu,
và cùng đồ đạc của tớ.
Chiếc xe tải đâu, Barney?
Barney.
Kẻ muốn chuộc lại chiếc xe tải gọi người giữ nó là Barney.
Tớ nghĩ cậu nên gọi tớ là Phó Đề Đốc.
- Còn lâu tớ mới... - Lấy lại đồ của mình.
Tôi có thể lấy lại đồ đạc được không...
ngài Phó Đề Đốc?
Không.
Thỏa thuận là thế này, Ted, cậu là người anh em của tớ.
Và cậu sắp sửa trở thành một thằng sợ vợ, bị đánh đập, v.v...
No comments yet. Be the first to leave one.