The first 200 lines.
5 năm trước,
Susan Delfino hạ sinh 1 bé trai tại khu A bệnh viện Wisteria Lane.
Cách đó ít phút,
Lelar Dash cũng sinh 1 bé gái tại khu B.
Khoảng 10 giờ sáng hôm sau,
Hai bà mẹ cùng được xuất viện.
Suýt chút nữa họ va vào nhau.
Đương nhiên là không ai hay biết cả.
Thế đấy, Susan và Lelar chắc phải ngạc nhiên lắm khi biết
họ thường xuyên ở cùng nhau trong suốt những năm qua.
Họ cùng đến một quán cafe ở gần nhà ...
Một lần ở phòng khám thú y.
Rồi một lần khác ở sân vận động Fairview.
Nhưng dù gần nhau đến thế, Susan & Lelar chưa lần nào chạm mặt cả.
Đến một ngày Thứ ba nọ ...
Susan và chồng quyết định đi ăn tiệm
để kỉ niệm ngày cưới của họ.
Cùng lúc đó,
Lelar đưa con gái đi mua kem.
Đó chính là đêm mà Susan Delfino và Lelar Dash ...
... cuối cùng cũng đã chạm mặt nhau.
Mike!!!
Có những chuyện sớm muộn cũng sẽ tới.
Đó là khi ta tự hỏi ...
Sao thời gian trôi nhanh đến thế?
Những đứa bé ngày nào còn nằm nôi ...
Giờ đã lớn như thế này rồi?
Cuộc sống ta hằng mơ ước...
... lại thành những thứ ta chẳng mong đợi.
Và cô gái trẻ ta vẫn thấy mỗi sáng khi soi gương ...
trở nên không còn nhận ra nổi.
Juanita, cái váy này hơi chật đấy.
Mẹ nghĩ con ko mặc vừa đâu.
Nhưng nó đẹp lắm. Con sẽ mặc vừa.
Có vừa ko chị? Có khi phải cỡ to hơn mới vừa.
Đó là cỡ to nhất đấy.
Ko có váy công chúa cho bé gái trên 7 tuổi đâu.
Con bé mới 4 tuổi rưỡi thôi.
Con gái tôi được mời tới một bữa tiệc ...
... mà các bé sẽ mặc váy công chúa.
Nên tôi phải kiếm được 1 bộ cho con bé.
Hay cô thử ra khu quần áo người lớn xem.
Có khi bộ váy của công chúa Fiona (vợ Shrek) sẽ vừa đấy.
Juanita, cởi váy ra. Đi thôi.
Con ko cởi được.
Tôi rất thông cảm với chị
Cháu họ tôi cũng có vấn đề về cân nặng.
Con gái tôi ko có vấn đề về cân nặng
Nó chỉ hơi ... trộm vía một tí thôi.
Vấn đề duy nhất của nó
là cái cửa hàng nghèo nàn này
ko có đủ các cỡ váy cho 1 bé gái 4,5 tuổi.
Tính tiền đi.
Không không.
Vì Chúa, lần này thì sao hả.
Nhắc lại với "kưng" này
Ý tưởng của đoạn phim là
"Kưng" sẽ lấy bánh ra khỏi lò
gương mặt lộ vẻ ngạc nhiên.
-Vì sao phải ngạc nhiên? -Vì cái bánh làm ra quá hoàn hảo.
Thế thì có gì mà ngạc nhiên? Bánh nào tôi làm cũng hoàn hảo hết.
Thế thì tưởng tượng cái bánh đó là cái hoàn hảo nhất vậy.
Cô hiểu chưa?
Nhưng chưa nếm thử mà cũng biết là nó hoàn hảo nhất ư?
Thôi, "kưng" muốn sao cũng được.
"Kưng" sẽ ko bán được nhiều sách
nếu trông "kưng" cứ như
đang tỏ tình với cái tượng đá vậy.
Andrew, con yêu, ra mẹ bảo.
Con bảo thằng cha này
còn gọi mẹ là "kưng" một lần nữa
là mẹ sẽ đập vỡ máy ảnh của lão rồi cho lão một trận đấy.
Ông nghe rồi chứ?
Chào Katherine. Cô làm gì ở đây vậy? Mấy người bồi bàn đòi thanh toán,
Và cô LẠI cầm chìa khóa két sắt.
- Ôi xin lỗi. Nhưng thanh toán khoản nào vậy? - Tiệc đám cưới 300 người hôm nọ.
Ngay sau bữa sáng cho CLB làm vườn,
- Cả 2 hôm đó cô đều vắng mặt. - Tôi rất tiếc.
Tôi ko ngờ là chụp ảnh lại tốn thời gian đến thế.
Chụp có mỗi cái ảnh bìa mà rõ là vất vả.
Ôi, chuyện nhỏ ý mà.
Mặc quần áo đầu bếp rồi chụp ảnh
thì cô làm ngon lành ý mà. - Thôi được, Katherine.
Tôi biết quyển sách này khiến tôi ko còn thời gian cho các việc khác
nên cô cảm thấy phải làm việc hơi quá tải một chút.
Tôi rất biết ơn cô. Vì thế tôi chuẩn bị cho cô 1 món quà đây.
Bản thảo cuốn sách mới của tôi.
Đọc trang 2 đi.
"dành tặng Katherine Mayfair ...
... một đầu bếp tài năng ...
... và một người bạn tuyệt vời."
Cho tôi ư?
Cô đã giúp tôi rất nhiều.
Đó là điều tối thiểu tôi có thể làm mà.
Ahem! Xin lỗi ...
Thời gian là vàng bạc đấy "kưng" ạ.
Andrew... còn cái bánh dự trữ nào ko?
À ... có đấy mẹ.
Tốt.
Q cơ...
chặt đẹp con J nhé.
Preston?
Mẹ!
- Cái gì thế này? - Bình tĩnh nào mẹ.
- Chơi bài vui thôi mà. - Thế hả? Sao ko chơi ở nhà ..
... mà lại lén lút ở đây?
Rượu Tequila đây! 5$ nhé!
Hiểu rồi.
Hết tiệc! Giải tán! Ai về nhà nấy!!
Mượn cậu cái ghế nào.
Nhìn đây! "Mẫu hậu" đến rồi. Tiệc tan!!!
Cửa mở đấy! Giải tán khẩn trương! Nhanh!
Các con đã làm nhiều thứ điên rồ ...
Nhưng thế này ...
và thế này ...
Các con muốn đập phá chỗ sinh nhai của nhà mình sao?
Nhưng có ai biết đâu mà lo?
Bọn con hoạt động cả tháng rồi và chẳng ai ...
Ôi trời! Các con bị cấm túc 2 tuần.
Nhưng bọn con vừa mới về nhà??
Ừ ừ ... cứ giải thích nữa đi để mẹ tăng lên 1 năm luôn.
Giờ dọn dẹp chỗ này đi! Nhanh lên!
Úi dời ... vãi hàng ...
Mê li ...
Phù ... Em thật tuyệt.
Anh cũng thế.
Ờ ... và ...
Đến giờ về rồi.
Susan?
Đã 4 tháng rồi ...
thế mà em vẫn chưa cho anh ở lại qua đêm.
Em ko biết. Kéo khóa kìa, kéo kéo ...
Biết rồi! Chỉ là, em thấy đấy...
Thường thì các cô muốn anh ở lại cả đêm.
Thế thì ko phải lo tìm chỗ ngủ qua đêm ...
- Tốt quá còn gì. - Thôi được, anh biết rồi.
Ko ở lại qua đêm. Ko gặp gỡ bạn của em.
Ko được gặp con em. Anh chỉ ko hiểu ...
- ... liệu những thứ này có ổn ko? - Anh là đàn ông đàn ang ...
Mà mình thì vừa mới "abc" xong ...
Và em ko hề bắt ép anh ...
Thế nên cứ đi khoe hết với bạn bè đi!
Nghe này...
Anh thích em, em cũng thích anh mà ...
Thế thì sao ta ko thể thành 1 cặp?
Vì ... em chưa sẵn sàng.
Và những gì em có thể làm lúc này chỉ là như thế mà thôi.
Về đi nào.
Thôi được, nhưng chỉ làm thế này
500 hoặc 600 lần nữa thôi đấy.
- Chào ông! - Tôi giúp gì được cho ông?
Sai rồi. Phải là "TÔI giúp gì được cho ông" mới đúng.
Này, nếu ông định bán thứ gì cho tôi ...
thì tôi không có tiền đâu.
Giờ thì ông có rồi.
Tôi ko hiểu???
Tôi muốn thuê ngôi nhà này.
Hả?
Tôi biết là hơi đường đột.
Nhưng ở đây có những thứ ...
khiến tôi cảm giác như đang được ở nhà vậy.
Nên tôi muốn dọn đến ... ngay đêm nay.
Đêm nay? Ông điên à?
Hơi hơi.
Thôi được, đây nữa.
Tôi rất rất muốn ông chuyển đi ngay cho.
Nhưng ... đồ đạc tôi cả đống ra.
Với cả bà chủ nhà chắc gì đã đồng ý?
Cứ để tôi nói chuyện với bà ý.
Nhưng ... tôi biết đi đâu bây giờ?
Tôi nghĩ ông nên đi đi ...
Ông Raymond này ...
Sao ông biết tên tôi?
Tôi đã yêu cầu ông 1 cách rất tử tế ...
Và tôi biết ông hiểu mình phải làm gì, đúng ko?
5.
5 gì? Ông nói gì thế?
4.
Ông ... Tôi ko hiểu??
- 3. - Thôi được, từ từ đã nào ...
2.
Cám ơn ông rất nhiều, ông Raymond.
Của ông đây. Bảo trọng nhé.
Xong xuôi rồi, bà Williams ạ.
Cám ơn ông ... ông Williams.
Sáng hôm sau
Edie Britt quyết định sẽ thông báo sự trở lại Wisteria Lane
bằng một cách ... mà đảm bảo...
ko ai có thể bỏ qua.
Cô sẽ ko tin đâu, nhưng ...
Cô ta quay lại rồi.
Edie? Có phải cô đấy ko?
Chứ còn ai mà có được bo-đì ngon lành như này ở tuổi của tôi?
Thế là cô đã quay lại ư?
Còn cái ông thuê nhà này đâu rồi?
Ông ta .. à ... cầm ít tiền và chuyển đi rồi.
Chúng tôi nghĩ, để xem nào, "Ta về thôi!"
"Chúng tôi" ???
Ồ, cô chưa biết à. Tôi có chồng rồi đấy.
Thật á? Chồng ai đấy?
No comments yet. Be the first to leave one.