The first 200 lines.
Trong phần trước...
Anh đi đi. Tôi bị muộn rồi. Không. Tạm biệt...
- Tôi tên Derek. - Phải.
Một tháng trước, các bạn vẫn còn học từ các bác sĩ.
Hôm nay, các bạn là bác sĩ.
Mấy người chỉ là thực tập, cấp thấp...
tép riu trong hệ thống.
Như kẹo ngọt vậy, nhưng có dính máu, thế lại hay hơn nhiều.
Bác sĩ Shepherd? Anh ấy đằng kia.
Có ai không biết mình đang làm gì ở đây không?
- Đừng nhìn tôi như vậy nữa. - Như thế nào?
Như đang thấy tôi lõa thể.
Tôi không được chọn mổ vì không ngủ với sếp,
tôi đỗ trường y không phải nhờ là con bác sĩ nổi tiếng.
Có lẽ tôi từng làm bác sĩ.
Được rồi, George và Izzie, hai người có thể đến ở với tôi.
Em cho anh leo cây vì một chai tequila.
Đâu có bằng thức dậy bên em.
Hai người cảm phiền dời đuôi xe giùm?
Lần sau mà tôi thấy anh thiên vị Meredith Grey,
tôi sẽ cấm cửa cô ta vào phòng mổ một tháng.
- Tôi là cấp trên của cô. - Tôi chẳng sợ anh đâu.
Shepherd, anh nên biết Richard đã hứa chức Trưởng Khoa Ngoại cho cả hai ta.
Phải hiểu rõ quân địch mà.
- Chào bác sĩ Người Mẫu. - Chào bác sĩ Vô Lại.
Anh không phải địch. Chỉ là đối thủ thôi.
Mình đang làm gì thế này?
Anh cần một định nghĩa à?
Có những lựa chọn khác.
Nó là khối u và đang chèn vào thần kinh thị giác của ông.
Anh bị giang mai rồi.
Không hiểu tại sao bị nữa.
Em và Alex?
Cậu lây giang mai cho tôi?
Có người gọi đây là một mối quan hệ đấy.
- Ai? - Anh.
Chúa ơi, cậu phải lòng anh ta rồi.
Lý do bác sĩ giỏi như anh bỏ Quả Táo Lớn đến Seattle?
- Xin chào. Tôi là Addison Shepherd. - Shepherd?
Còn cô hẳn là người tằng tịu với chồng tôi.
Để thành bác sĩ phẫu thuật giỏi, phải suy nghĩ như bác sĩ phẫu thuật.
Cảm xúc rất phiền phức.
Nhẹ nhàng cất bỏ chúng rồi bước vào một căn phòng sạch sẽ, vô trùng,
nơi thủ thuật rất đơn giản.
Cắt, khâu và khép miệng.
Nhìn cô quen quá. Cô từng tới đây chưa?
Một lần. Lần đó rất được việc.
Tôi biết vẻ mặt này. Do một trong hai chuyện.
Sếp hoặc bạn trai đang gây sự với cô. Ai vậy?
Cả hai.
Nhưng đôi khi, ta phải đối mặt với vết cắt không thể lành.
Bạn trai tôi cũng là sếp tôi, thế mới rắc rối.
Nhưng không quan trọng bằng chuyện bạn trai tôi đã có vợ.
Thế này nhé. Quán sẽ đãi cô ly này.
Một vết cắt xé toạc những đường khâu.
- Addison, em làm gì ở đây? - Tóc anh nhìn khác quá.
Nhiều thứ khác lắm.
Dài hơn. Rất giống Russell Crowe.
- Em làm gì ở đây? - Anh làm gì ở đây?
Anh cứ dọn đồ và bỏ lại tất cả?
Nhà cửa, công việc, bạn bè?
Anh từng có một cuộc sống ở Manhattan.
Từng.
Giờ anh lại có bạn gái ở Seattle.
Cô ta có vẻ dễ thương đấy.
Lớp băng dưới chân em... mỏng đấy.
Cô ta trẻ trung.
Nhìn anh mắt tròn xoe và ngưỡng mộ, nhưng vẫn dễ thương.
Anh muốn thế quá mà. Ngược lại với Addison?
Nếu em đến để giành lại anh, thì quên đi.
Đúng vậy, em bay xuyên cả đất nước này
để hồi tưởng lại những tấm ảnh cưới,
uống say, lên giường và khiến anh nhận ra đời anh không thể thiếu em.
Bĩnh tĩnh đi. Derek, em chỉ tới đây làm việc thôi.
Em sẽ lo ca Hội chứng Truyền máu Song thai nhập viện tuần trước
và theo tóm tắt của Richard thì...
- Ông ấy biết em đến? - Ông ấy mời em. Không nói với anh à?
- Không. - Bất ngờ ghê.
Nhưng về mái tóc. Anh biết em luôn thích Russell Crowe mà.
Để tôi xem nào.
Không rách, sưng nhẹ.
- George đã đánh cậu tơi tả. - Thằng đó đánh nhẹ hều.
- Tôi có thể quật ngã nó ngay. - Vậy sao không quật?
Đùa à? Tôi đang định làm giàu bằng Phẫu thuật Thẩm mỹ.
Không nỡ làm tổn thương mấy em bé.
- Nhất là với những ai như O'MaIIey. - Cậu đáng bị thế.
Thằng đó đấm như em gái tớ.
Vậy nghĩa là cậu đã bị một đứa con gái nện ra trò.
Nhà vô địch muôn năm!
Vậy là chàng Alex của tôi đã bị trừng trị đích đáng.
George hạ cậu ta chỉ với một cú đấm. Lẽ ra anh phải thấy.
Tôi không muốn nói về chuyện đó!
Tự sướng chút đi, nhà vô địch! Cậu đáng vậy mà!
Cho tôi một bia đi.
Hãy thử chơi trò đời ai tệ nhất đi.
- Tôi sẽ thắng. Tôi luôn thắng. - Cậu muốn chơi với tôi đâu.
Có chứ. Thậm chí tôi sẽ nói trước.
Derek có vợ rồi.
George, bia chảy ra từ mũi cậu kìa.
Đã bảo là tôi thắng mà.
Không đâu.
Cậu nghe thấy tôi chứ?
Tôi bảo Derek có vợ rồi.
Thật ngang ngược, lăng nhăng, gian dối.
Cậu chẳng có gì thảm hơn chuyện đó đâu.
Tôi có thai rồi.
Tôi thắng rồi.
Không sao chứ, Joe?
Này, Joe!
Rồi. Có lẽ Joe thắng.
- Joe, nằm xuống. Nằm xuống đi. - Cứu thương đang tới.
- Các cô gọi xe cứu thương? - Ngồi xuống và thả lỏng đi.
Chúng tôi phải đưa anh đến bệnh viện làm xét nghiệm...
Xét nghiệm? Không cần đâu. Tôi ổn!
Anh đã ngã trên sàn nhà.
Đây là quán của anh. Anh biết sàn nhà bẩn lắm.
- Mạch còn tốt. - Vài vết thâm tím nhỏ trên đầu.
- Cậu đã ngủ với ai đó? - Sao cơ?
- Ai thế? - Sao lại sốc chứ?
- Đến George còn được "ấy" nữa là. - Đúng rồi. George bị giang mai.
Sao tôi không biết cậu đã ngủ với ai đó?
Quên đi. Bệnh viện ở ngay bên kia đường.
Tôi chắc chắn mình có thể tự qua đường.
- Tôi nghĩ bọn mình nên... - Thôi, để tôi. Joe!
Được rồi.
Kể thêm đi. Cậu có thai ư?
Cậu định làm gì?
Cậu biết thực tập sinh mang thai sẽ bị sao mà.
Tôi không chuyển sang bên phụ khoa
hay dành cả đời nặn mụn đâu.
Tôi quá tài năng. Phẫu thuật là cuộc sống của tôi.
Như vậy càng phải hỏi: Cậu đã ngủ với ai?
- Một gã thôi. - Tôi chỉ được biết có vậy?
Cậu không thể nói một việc như vậy và bảo tôi bỏ qua.
Vậy, hãy xem đây.
Sao quay lại đây tối nay? Chẳng phải cậu có hẹn với bác sĩ Mộng Mơ?
- Giờ là bác sĩ Đã Có Vợ. - Đã gì cơ?
Tôi tới xem Joe thế nào.
- Cậu nghĩ anh ta ổn chứ? - Anh ta có cần phẫu thuật không?
Sẽ phẫu thuật nhưng không dễ.
Động mạch nền căng như quả bóng. Xuất huyết khoang dưới nhện.
- Phình mạch to như quả bóng golf. - Không sao lấy được.
Trừ khi là những ngón tay ma thuật.
Hay mổ khi ngừng tuần hoàn.
Anh định làm phẫu thuật...
Anh ấy sẽ mổ khi ngừng tuần hoàn.
Tôi muốn thử xem sao.
Đầu tiên tôi cần thêm bệnh sử, xét nghiệm qua đêm và...
chụp mạch máu não.
- Em say rồi. - Meredith...
Ngài Khốn Nạn.
Cậu làm gì vậy?
Tôi ủng hộ cô ấy. Nhưng đây là ca mổ ngừng tuần hoàn có thể thành công.
Thừa nhận đi.
- Meredith! - Đi đi!
Chờ chút. Ta nên nói chuyện.
Câu trả lời là không! Đừng bám theo tôi nữa!
- Ít nhất hãy để anh giải thích. - Giải thích?
Anh nên giải thích vào cái đêm
ta gặp nhau trong quán.
Trước khi mọi chuyện xảy ra.
Lúc đó thì thích hợp hơn đấy.
Nghe này, anh hiểu cảm giác của em.
Vậy à? Tôi thấy nghi ngờ đấy.
Vì nếu thật sự hiểu, anh sẽ im miệng
và quay trở vào trong,
vì anh sẽ nhận ra là tôi chuẩn bị lên xe rồi
và sẽ tông anh chết trong bãi đỗ xe!
- Đưa tôi chìa khóa xe. - Tôi ổn!
Meredith, đưa tôi chìa khóa.
Về nhà thôi.
Và người chồng ấy thật là...
Sáng mai tôi sẽ quay lại
để có mặt làm việc.
Còn ông... nghỉ ngơi chút đi.
Cô ta làm gì ở đây vậy?
Anh và tôi đều biết cô ấy là người giỏi nhất trong nghề.
Đưa Addie về là quyết định vì công việc, không phải chuyện riêng.
Thế thì mừng quá.
Không à? Với tôi, đó là chuyện cá nhân đấy.
Công việc của bộ phận ngoại khoa không có...
Đừng lôi vợ tôi vào!
Đừng lôi cuộc sống riêng của anh vào!
Burke sẽ là Trưởng Khoa Ngoại tới khi tôi khỏe lại.
Ông để Burke làm trưởng khoa ngoại.
Như tôi đã nói, trưởng khoa ngoại không dính vào chuyện cá nhân.
Vậy nghĩa là sao?
Anh ngủ với thực tập sinh bao lâu rồi?
Vậy cái chức trưởng khoa ngoại cũng có chút cá nhân.
Ra thì đóng cửa đấy.
LS.
Babcock.
Kẹp vuông góc.
Em sẽ khử trùng hết khi xong việc.
Y tá sẽ không biết em đã tới đây.
Anh cũng chẳng nói gì đâu.
Bác sĩ Tucker, hãy đến Khoa X-quang.
Vậy, anh có câu hỏi này.
Anh đã xem lịch và thấy tối nay cả hai ta đều rảnh.
Anh đã đặt chỗ rồi.
No comments yet. Be the first to leave one.