Blowtorch

Blowtorch

Download Vietnamese Subtitle

Release info

Blowtorch 2017-1080p WEB-DL DD5 1 H264-FGT
A Commentary by ivy68
Sync time

Tags

Web-DL
web-dl
web
WEB-DL
1080
Published on: 2018-01-18
Downloads: 10
Hearing Impaired: No

Vietnamese subtitle preview

The first 200 lines.

- Mẹ làm thịt xông khói rồi. Ăn đi. - Dạ.

Thật lạ khi đưa con đi làm ngày đầu tiên này.

Nó khác với ngày đầu tiên con đi học. Thôi mà mẹ.

Sao nào? Mẹ chỉ muốn nó khác đi.

Con muốn làm việc này. Làm ở xưởng lương rất khá.

- Có lẽ mẹ nên làm thêm ca? - Mẹ đã làm quá nhiều giờ rồi.

- Colleen và Bernard cần mẹ. - Con trở lên thông minh từ khi nào vậy?

- Mẹ ghét nơi này. - Mẹ.

- Mẹ rất cám ơn sự trợ giúp của con. - Con biết, mẹ đã nói nhiều lần rồi.

- Con yêu mẹ nhiều. - Mẹ cũng vậy.

Chào, khỏe chứ? Cậu sẽ thích công việc này.

Đứng lên đi. Ông Green đang tới rồi.

Bữa tối ở trong lò vi sóng, chỉ cần hâm nóng vài phút là được.

Em sẽ ở cùng chị gái. Đêm của phụ nữ.

Tôi thấy thật thất bại. Thôi mà, cô đang cố hết sức mà.

Thằng bé muốn học đại học, mà giờ phải đi làm ở xưởng.

Nó sẽ không làm ở đó cả đời đâu.

- Tôi sợ nó sẽ hư hỏng ở đó. - Thôi đừng lo quá, làm việc thôi.

Tôi đã nói rồi. Có 10 đại diện người Trung Quốc sắp tới.

kiểm tra 20 thùng hàng trị giá 750,000 mỗi thùng, mà tôi thiếu 2 thùng.

- Ai đó phải chịu trách nhiệm đi. - Tôi sẽ lo chuyện đó.

Sếp. Đây là Dave Willis, người mà tôi đã kể đó.

- Theo tôi. Vardi nói cậu rất khá. - Vâng, thưa sếp.

Nếu ai hỏi thì nói kí hợp đồng rồi. Quan hệ của tôi với liên đoàn rất tốt.

Chúng tôi thích nhau. Đừng làm hỏng nó.

Louie, hai phần bò nướng. 1 phần bìa.

Tôi cần 1 cocktail tôm, súp hành với salad rưới sốt riêng.

- Tôi cần tôm nướng với gà cuộn nấm, - Chờ đã, còn chờ món của tôi.

- Cô chờ tiếp đi. Đừng bắt tôi đợi Louie! - Thật hả?

À, hết sườn bìa rồi.

- Cái gì đây? - Thịt bò nướng.

- Tôi gọi sườn bìa mà. - Chúng tôi chỉ còn có vậy thôi.

Sao cô không nói với tôi?

Vì anh nói đang gấp nên nhà bếp đưa nó cho tôi.

Cô này, tôi thường ăn đúng món mà tôi gọi.

Tôi yêu cầu sườn bìa, tôi nhận được nó, hoặc được hỏi ý kiến chọn món khác.

- Tôi không muốn người khác chọn cho tôi. - Thôi nào, Ed. Cô ta chỉ là phục vụ thôi.

- Không tệ nhỉ? - Ừ, da đẹp lắm.

Anh cũng ngon lành như vậy nếu chú ý lời tôi, im miệng để tôi xử lý mọi việc.

- Tôi không muốn làm ở đây 30 năm đâu. - Đúng rồi đấy, đi nào.

- Chào mẹ. - Con mua gì vậy?

Chúng ta phải tiết kiệm. Không trả nổi cước nữa.

Cứ giữ số của con. Mẹ sẽ cắt di động của mẹ.

Không mẹ đừng cắt. Con có công việc rồi, mẹ cứ giữ đi.

Con thật đáng yêu. Mẹ không nấu ăn tối nay, con đi chơi với bạn đi.

- Sáng mai 6 giờ con đi làm. Mẹ thư giãn đi. - Thư giãn không có trong từ điển của mẹ.

- Mẹ, lỗi là do ba khi hút thuốc quá nhiều. - Nghĩ về ba con mẹ lại nghĩ tới đống hóa đơn.

Bao gồm hóa đơn của nghĩa trang và nhà mai táng.

Thôi nào mẹ. Con yêu mẹ. Sẽ ổn thôi.

Mẹ cũng yêu con.

- Có gì đâu mà, cho tôi theo với. - Để tôi suy nghĩ đã, đâu phải trò chơi.

Mẹ luôn tự hành hạ mình. Tôi phải làm gì đó để kiếm tiền.

Hãy vui mừng vì tôi kiếm việc ở xưởng cho anh.

- Tôi rất biết ơn nhưng tôi cần kiếm thêm. - Thôi được rồi, đừng nói nữa.

Cho tôi vài ngày để tôi ngĩ cách. Im giùm đi, lạy chúa.

- Khỏe không? - Khỏe không?

Chào cháu?

Ngồi đúng chỗ ba cháu từng ngồi.

- Bác còn không kiểm tra CMND của cháu. - Cất nó đi.

- Giờ cháu là trụ cột gia đình rồi, bác Dez. - Đó là điều mà ba cháu muốn.

Bác nhớ ba cháu. Chỗ này, cả khu phố. Mọi thứ đều không còn như cũ.

- Bác nói đúng. - Đừng có thành bợm nhậu như ba cháu.

Cháu phải lo cho mẹ cháu chứ. Bà ấy lúc nào cũng lo lắng hết.

- Mẹ cháu mạnh mẽ lắm. - Mẹ giận vì cháu bỏ học mà đi làm.

- Cháu cần kiếm tiền, phải lo gia đình. - Mẹ cháu buồn vì ba cháu. Bác định giúp...

Không ạ. Cháu lo được.

- Mẹ gặp ba cháu ngay chỗ đó. - Cháu biết.

- Giá mà ông ấy không ngồi lỳ ở đây. - Ông ấy yêu cháu.

Còn nhớ họ bỏ quên cháu ngủ ở trong góc không?

Có.

Cuộc đời ngắn lắm. Cháu phải luôn làm điều đúng đắn nhé?

Uống đi. Ăn mừng.

Tới giờ phỏng vấn rồi, sẵn sàng chưa?

Đầu tiên cho anh bán thuốc muối trước.

Có nhớ mấy thằng nhóc trong công viên chứ?

Thỉnh thoảng chúng cũng mua thuốc dạo.

Anh ngậm miệng lại, đừng nói với ai khác ngoài tôi. Rõ chưa?

Chuyện với ông bạn của ta ở quán bar thế nào rồi?

- Không tốt lắm. - Ông ta vẫn muốn thanh lọc khu này sao?

Dẹp bỏ ma túy? Người dân không hài lòng.

Tôi biết.

Cậu nên làm gì đi.

Ông ta gọi cảnh sát hai lần tuần trước. Nó không hay tí nào.

Anh biết sao mình được thuê không? Nhờ có cậu ta.

Chúng ta làm ăn, không thương lượng gì cả.

Bán hàng giá tốt. Bán hàng chất lượng trong nhiều năm trời.

Làm ơn đàng hoàng, người ta sẽ quay lại mua.

Cảm ơn, Luigi.

Thật vui được gặp cả nhà. Hai cháu sao rồi?

- Đói lắm ạ. - Chúng tôi nhớ anh, dạo này hơi khó khăn.

Nhưng sẽ sớm thay đổi thôi. Cháu làm việc trong xưởng thép. Mọi thứ sẽ ổn trở lại.

Tạm thời thôi. Thằng bé còn phải đi học.

- Sớm thôi mà, mẹ. - Đó là mong muốn của mẹ.

Nghe lời mẹ đi. Mọi người ăn đi, mọi thứ sẽ ổn hết. Cẩn thận nóng.

Nè. Khách sộp đó.

- Anh khỏe không? - Khỏe lắm, anh bạn?

- Hai gói ivorywave. - Hai gói.

Của anh.

Đây là bạn tôi, Dave. Anh ta khá lắm.

Buôn may bán đắt nhé.

Mình bán đá trước, rồi tới ivorywave. Sau đó nhận tiền, hiểu chưa?

Anh có thể kiếm được rất nhiều tiền.

Sau đó bắt đầu bán hàng chất lượng cao.

Tôi tên là Blackie.

- Không được làm hỏng chuyện. - Vâng, thưa sếp.

- Cái gì đây? - Mẹ cứ dùng nó mua gì đó.

- Đó là lương của con? - Là tiền bồi dưỡng. Mẹ cứ dùng nó đi.

Nhà mình từ giờ sẽ khác.

Chúng ta không phải sống kham khổ nữa.

- Mang thử xem. - Tuyệt quá. - Mẹ ơi, xem anh Dave mua gì nè.

- Tiền ở đâu ra vậy, Dave? - Tiền con tăng ca ạ.

Con trả cước cho mẹ rồi.

- Còn tiền điện nước? - Con trả luôn rồi ạ.

- Vui lên đi mẹ, cười lên đi. - Mẹ nhìn nè, giày mới đó.

- Mẹ à, cho tụi nhỏ vui vẻ chút đi. - Con không thấy đã đủ chuyện rồi ư?

Mẹ biết sao không? Vứt nó đi.

Chúng ta cứ bất hạnh cả đời, mẹ muốn vậy phải không?

- Anh có hàng bán không? - Anh muốn mua gì?

Mẹ kiếp. Tôi tưởng đã đuổi hết bọn bán thuốc phiện rồi chứ.

Tôi mệt mỏi quá, tôi chán làm người tốt lắm rồi.

Biến đi! Chúng mày làm bại hoại cả khu phố!

Cú đó là đánh thay cho ba cháu, Davey! Mẹ kiếp!

Dave, có sao không?

Mẹ không hiểu chuyện gì nữa. Thằng ăn cướp đột nhiên nhảy ra.

- Sưng to quá. - Có lẽ anh nên chụp X quang.

Davey.

Mới bị đánh tí đã định nghỉ sao? Không được, tôi giới thiệu anh vào mà.

- Cũng không phải ý hay như tôi tưởng. - Anh nói cái gì vậy?

- Tôi không muốn bán thứ đó nữa. - Không được, chúng ta phải đi giao hàng.

Mẹ hỏi tôi về khoản tiền. Bà ấy sễ tìm cho ra lẽ.

Tôi không dám qua nhà anh từ hồi bà ấy bắt gặp tôi ăn trộm tiền.

Anh nài nỉ tôi, nhớ chứ?

Chúng ta phải đi giao hàng.

- Anh làm gì ở đây? - Không cầm gậy thì bác ấy cũng hiền lắm.

Không, ta phải nói chuyện với bác ấy. Đây là nơi ngon nhất ta có.

- Lưng tôi vẫn còn đau lắm. - Được rồi ,để tôi lo.

Bác Dezzy. cháu ghé qua để nói là bác nói đúng.

Những gì bọn cháu làm là sai trái. Cháu xin lỗi.

Bác không cần phải đánh bọn cháu vậy. Bác có thể nói chuyện với bọn cháu.

Mọi chuyện qua rồi. Chúng ta nên bỏ qua hết.

- Uống đi. - Thấy chưa.

Đã nói cách của tôi là tốt nhất mà, Davey.

Chúng cháu không muốn gặp rắc rối nữa.

- Giờ anh biến khỏi đây đi. - Khi nào tôi muốn đã.

Được thôi.

Tùy ý anh.

- Cháu bỏ quên thuốc lá trong xe. - Chỗ này cũng có thuốc lá mà.

Không ạ, bao cháu mới mua. Cảm ơn bác, cháu quay lại ngay.

Davey, cháu tìm việc đi. Việc cháu làm đang phá hoại khu phố.

- Cháu có việc mà, bác Dezy. - Việc bán thuốc dạo không phải công việc.

Còn bác bán rượu thì sao?

Ông ấy ngồi đây 20 năm trời. Ông ấy ném đi từng đồng kiếm được.

- Cha cháu là người tốt. - Ông ấy là đồ bỏ đi.

Ông ấy lo cho cháu, mẹ cháu, các em cháu.

- Bác đâu sống chung nhà với ông ấy. - Bác không, nhưng mà ...

Dave Willis. Vâng thưa sếp.

Tôi sẽ đợi ở đây. Tạm biệt.

Khốn nạn.

- Mike ra ngoài lấy thuốc lá. - Thuốc lá?

Thanh tra à, tôi nói mấy lần rồi? Tôi đã giải thích rõ ở trong đó rồi.

Tôi muốn nghe lại lần nữa.

Tôi đi ra xe. Tôi quên bao thuốc ở đó, rồi tôi hút một điếu.

Điều thuốc đó hút lâu quá nhỉ.

Rồi tôi thấy có người tiến vào quán bar.

- Anh có thể nhận diện hắn không? - Không, hắn mang chiếc mặt nạ trượt tuyết.

- Còn anh có nhận ra hắn không? - Không.

- Anh có tin lời bạn mình không? - Có.

Vậy...

Không ai biết gã mang mặt nạ bí ẩn là ai.

Sao bọn tôi biết được. Có thể hắn say xỉn quá nên làm bậy.

Các anh biết không?

Nếu hai anh không liên quan, hãy cố nhận diện kẻ đã làm.

Và nếu các anh có liên quan...

thì hãy cẩn thận tôi.

Cớm chết tiệt. Chúng bỏ xe ở công viên, rủi có người phá cửa thì sao?

Anh phàn nàn cái gì? Anh vừa mới giết người đó, Mike.

Nói câu đó lần nữa là cậu sẽ hối hận. Tôi không có ở đó.

Thế đủ rồi. Tôi nghỉ. Đừng chạm vào tôi, chết tiệt!

Thôi nào, Davey. Tôi có hàng chất lượng ở nhà.

Chúng ta hít vài phát rồi bỏ qua chuyện này. Được không?

- Anh đi đâu vậy? - Tôi về nhà.

Mẹ nó.

- Hôm nay anh phải đi lấy hàng. - Hết hôm nay là thôi.

- Nhớ phải giữ mồm giữ miệng. - Tôi biết.

- Dave, dậy chưa con? 12:30 rồi. - Chờ con chút.

- Mẹ làm bữa sáng cho con nhớ? - Thôi khỏi ạ.

- Con có tới xem Bernard đá bóng không? - Không được ạ, hôm nay con bận.

- Sao dạo này con bận vậy? - Mẹ đừng hỏi nữa. Con phải đi rồi.

42,75.

- Tôi có $53 và 40 xu. - 57.90.

Tôi có 5 đô, chia đều số còn lại, 41 đô.

- Cô góp ít tiền tip hơn, thế không công bằng. - Chúng ta phải chia đều tiền tip.

Không công bằng với bọn này.

Cô già rồi, cô làm gì ở đây? - Cô nói cái gì đó?

Thôi, cầm đi. Tôi có đủ rắc rối rồi.

Rắc rối ai mà chả có.

- Chào Bobby. - Cực quá hả?

- Cô có vẻ không chống trả gì cả. - Tôi mệt mỏi quá rồi.

Có vẻ cô để cho người ta lợi dụng. Tôi chỉ nói vậy thôi.

Tôi thì không. Không ai lợi dụng được tôi. Họ muốn gì thì phải tùy ý tôi trước.

Comments

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left